08-10-2016 00:15:00

Không một ai ngay từ khi sinh ra đã được đặc quyền tận hưởng những thứ êm đềm một cách trọn vẹn, không ai cả. Chúng ta có những câu chuyện của riêng mình, và chúng ta có quyền viết tiếp hoặc kết thúc. Nhưng nếu vẫn cứ sống trên đời thì cứ mạnh dạn mà ước mơ đi, ngay cả khi ước mơ đó bị chôn vùi cùng vô số những điều bí mật.

30-09-2016 22:00:00

Tôi lôi vội anh vào trong thềm hét lên: “Sao anh lại ra đây? Anh muốn ốm chết phải không?”. Anh bỗng nhiên nhìn tôi phì cười: “Em không đi là được rồi. Anh là con trai mà... Ốm một chút không sao.” Giữa cơn mưa dài đó, có một kẻ cứ mỉm cười và một kẻ nước mắt rơi. Ai là kẻ khóc, ai là kẻ mỉm cười, tôi cũng không còn nhớ nữa...

23-09-2016 22:00:00

Nhân duyên là của trời cho, và Người hỏi rằng tôi có muốn giữ lại mối duyên này không. Tôi trả lời Người, như tin nhắn mà tôi đã gửi cho em trước khi em lên máy bay: “Nếu yêu thương đã dẫn lối mình đến với nhau lần này, thì chúng ta hãy thử một lần ở lại em nhé!”

10-09-2016 00:15:00

Thế gian này tôi không tin có định mệnh, nhưng tôi tin rằng khi tình yêu chân tình ta hướng về ai đó dù đi một vòng thật lớn rồi một ngày ta cũng sẽ trở về bên nhau. Để ta cho tình yêu của mình thêm cơ hội, thêm thử thách để ta hiểu nhau hơn…đợi chờ để yêu nhau nhiều hơn.

03-09-2016 00:15:00

Đâu phải chưa từng vấp ngã, tuổi trẻ thì cú ngã cũng không hẳn là đau, còn có nơi dựa vào và vực dậy. Nhưng tuổi đời càng lớn lại đâm ra sợ hãi vì ngã càng ngày càng đau mà chẳng dám tìm nơi dựa dẫm. Vấp ngã rồi liệu có ai đưa tay ra. Vấp ngã rồi có được tha thứ dễ dàng. Lớn rồi phải không? Nếu đang trong giai đoạn chênh vênh thì hãy cứ đi chậm và quan sát. Đừng cố chạy làm gì, con đường rồi sẽ mở lối.

27-08-2016 00:15:00

Cả cơ thể chúng tôi đều đã run rẩy trong hạnh phúc. Cuối cùng thì tôi và cậu ấy đã để yêu thương dẫn lối, chấp nhận đánh cược với số phận. Chúng tôi rồi sẽ đi đến đâu? Tôi không rõ, nhưng ngay giây phút này kỷ niệm cũ đã không còn quan trọng nữa rồi.

05-08-2016 10:05:00

Khi ta muốn nắm lấy...hãy học cách buông tay. Sau tất cả bạn sẽ nhận ra rằng phải có những ngày hạnh phúc để khi chia xa mới thấy mất nhau đau thế nào, phải có những vấp ngã để thấy giá trị của thành công và phải có những ngày tay trong tay mới biết buông ra khó thể nào. Đừng bước đi theo mũi tên của trái tim, hãy biết dừng lại và lắng nghe lý trí lên tiếng... Đôi khi, buông tay không phải là đau, buông tay là để sống hạnh phúc hơn.

29-07-2016 10:06:00

Con mình là máu mủ của hai chúng ta. Con sẽ thay em sống tiếp phần đời còn lại. Xin anh hãy chấp nhận hạnh phúc nhỏ bé này. Sau này con lớn lên, con sẽ giống em, anh sẽ nhìn thấy nụ cười của em trong nụ cười của con. Anh phải vui vẻ đón con chào đời chứ. Rồi sau này thay em chăm sóc cho con nữa…

23-07-2016 00:15:00

Chợt nhớ một câu nói rất đúng: “Ở bên ai đó, nghĩa là ở trong tim họ”. Mà ở trong tim một người, nghĩa là mình hiện lên khi tâm thức họ cần một điểm tựa. Không phải cảm giác của bờ tường lạnh lẽo, không phải cảm giác của một người đã phũ phàng quay đi mà là một người cho họ mượn tấm lưng. Khi tựa vào nhau như thể, cả hai sẽ không chênh vênh.

back to top