Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ra mắt kênh mới Blog Radio Forever Young dành riêng cho giới trẻ

2020-10-27 01:40

Tác giả:


Bạn thân mến! Blog Radio có tiền thân là Blog Việt, ra đời năm 2006 với mục đích tạo ra một Blog của người Việt, do người Việt phát triển. Blog Radio chính thức ra đời năm 2007 nhằm đa dạng hóa trải nghiệm của độc giả. Thay vì đọc, độc giả có thêm lựa chọn nghe phiên bản phát thanh với sự thể hiện của các giọng đọc đầy cảm xúc, kết hợp với những bản nhạc nền nhẹ nhàng.

Trải qua 14 năm phát triển, nhiều lớp thế hệ thính giả đồng hành với Blog Radio từ những ngày đầu nay đã trưởng thành và vẫn tiếp tục gắn bó với Blog Radio. Bên cạnh đó là sự xuất hiện liên tục của những lớp thính giả mới, trẻ trung và năng động. Nhóm phát triển Blog Radio cảm thấy rất bất ngờ khi trong số những thính giả trẻ, có cả những bạn sinh năm 2006. Như vậy, nếu bạn ra đời cùng năm với Blog Radio thì nay Blog Radio và bạn đều đã bước sang tuổi 14 và ở độ tuổi thiếu niên rồi.

blogradio_fy_web

Vì thế, kênh Blog Radio Forever Young ra đời như một kênh dành riêng cho những thính giả trẻ trong độ tuổi từ 24 trở xuống. Tại đây, bạn sẽ tìm thấy những tâm sự trải lòng, những câu chuyện dành riêng cho lứa tuổi của mình. Chữ “Young” trong tên kênh chỉ đối tượng thính giả chủ yếu là các bạn trẻ. Chữ “Forever” mang theo niềm tin, nguyện vọng của nhóm phát triển rằng Blog Radio sẽ đồng hành cùng các thính giả một khoảng thời gian rất lâu nữa. Cứ mỗi lớp thính giả trưởng thành và già đi sẽ có những lớp thính giả mới trẻ trung đến với Blog Radio.

Blog Radio Forever Young sẽ trẻ mãi cùng thanh xuân của chúng mình.

Kênh mới sẽ phát triển song song với kênh chính thức blogradio.vn và toàn bộ nội dung dành cho giới trẻ sẽ được cập nhật trên kênh mới Blog Radio Forever Young. Nội dung kênh blogradio.vn sẽ tập trung vào đối tượng thính giả từ 25 tuổi trở lên.

Toàn bộ bản phát thanh và nội dung text đầy đủ của cả hai kênh vẫn được cập nhật trên website chính thức blogradio.vn.

Hãy đăng ký kênh mới http://bit.ly/loveblogradio để không bỏ lỡ những chương trình mới nhất nhé!

Blog Radio trân trọng thông báo!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Dưới ánh bình minh (Phần 1)

Dưới ánh bình minh (Phần 1)

Hạnh Phúc lớn lên trong tình thương của mẹ và ông bà. Con bé nhanh nhẹn, hoạt bát và rất hiểu chuyện. Có những câu hỏi ngây thơ như: “Sao mẹ không đi được như các mẹ khác?” nhưng rồi lớn dần, con cũng không hỏi nữa. Thuỳ nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như vậy, cho đến khi con trưởng thành. Nhưng có lẽ cuộc đời vẫn âm thầm tìm một cách khác để đưa cô đến nơi bình yên.

Mình yêu nhau xong rồi

Mình yêu nhau xong rồi

Mãi cho đến sau này, ở tận sâu trong miền kí ức đã bám bụi, tôi vẫn chưa từng dám quên đi từng mảnh nhỏ kí ức của tuổi 24 đó, ở khoảnh khắc tôi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, người đó đứng khoát vai tôi, ánh nắng chiếu rọi vào chiếc cầu vai màu xanh lục, chúng tôi nở nụ cười vào phiên bản chúng tôi yêu nhau nhất.

Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm

Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm

Tôi biết chúng ta phải vất vả kiếm từng đồng tiền để lo cho con cái thế nên ai cũng mong chúng thành công và tốt hơn bản thân chúng ta. Nhưng chúng ta không biết chúng thật sự cần gì nhất. Đôi khi, một cuộc trò chuyện hay vài lời hỏi thăm cũng làm chúng vui lên thay vì trách mắng hay dựa vào sai lầm của chúng mà phán xét. Bạn đâu có ở vị trí con bạn đâu mà biết chúng cảm thấy thế nào hay nghĩ gì.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 1)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 1)

Cảm ơn anh đã đến bên em, khi em cần một người để sẻ chia. Cảm ơn anh đã cho em đủ mạnh mẽ để không gục ngã. Cảm ơn anh đã yêu em, và dạy em cách rời xa mà vẫn phải sống. Và sau tất cả, cảm ơn cuộc đời đã để anh và em gặp lại nhau. Có những tình yêu tồn tại không phải để nắm giữ, mà để dạy con người ta cách sống tử tế hơn với nhau.

Ta đang gieo gì cho chính ta

Ta đang gieo gì cho chính ta

Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.

Những bông hoa dại

Những bông hoa dại

Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.

Khi chúng ta học cách

Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"

Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.

Người mang gió

Người mang gió

Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.

Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu

Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu

Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.

back to top