Tuổi Ngông Cuồng
2024-02-26 04:20
Tác giả:
Bảo Tiên
Tớ - đứa trẻ mười lăm tuổi. Vừa chạm ngõ cái tuổi trăng tròn, cái tuổi mà không còn nhỏ nhắn gì nữa, cái tuổi mà cần chững chạc rồi. Sơ sơ qua thì tớ là một cô nhóc bướng bỉnh, từ nhỏ đến lớn, tớ chỉ làm theo mỗi ý mình.
Những quyết định gì cũng vậy, tớ mặc kệ ý kiến của những người ngăn cản tớ và tớ phải làm cho bằng được cái quyết định ấy. Tớ cho rằng tính tớ lúc đấy rất “khí chất” và “cương quyết”, tớ mang cái tính cách ấy đi khắp mọi nơi, từ ở nhà cho đến trường và tớ cảm thấy rằng tính tớ lúc đấy rất người lớn. Dĩ nhiên, tớ vẫn biết tớ không phải là một người tốt và hoàn hảo, nhưng chỉ có duy nhất một thứ mà tớ rất tự hào về tớ chính là tính cách ấy.
Ở nhà, tớ rất ương ngạnh, không chịu nghe lời ai, có rất nhiều lúc tớ đã làm ba mẹ tớ cãi nhau và thậm chí là ba mẹ cũng đã khóc vì con người của tớ. Ba mẹ tớ lúc ấy đã dạy dỗ tớ và khuyên tớ rất nhiều, tớ vẫn nhớ rõ lời nói của mẹ tớ: “Mẹ biết con không muốn nghe ý kiến của mọi người, vì con cho rằng mỗi người đều có những quyết định riêng và con cũng vậy, con cũng sẽ lựa chọn làm những điều tốt nhất cho bản thân, mẹ rất hiểu điều đó..
Nhưng mà con gái à! Có đôi lúc, con cũng cần phải tập lắng nghe, hãy lắng nghe ý kiến của những người xung quanh con, cũng có thể, khi con tiếp thu những góp ý đó, con sẽ có thêm những lựa chọn đúng đắn cho mình thì sao đúng không? Ở nhà, ông bà, ba mẹ, và gia đình có thể thông cảm cho tính cách đó của con, vì chúng ta đã đi theo con từ nhỏ đến lớn và cũng hiểu con, nhưng khi con ra ngoài, bản thân con sẽ bị cho là ích kỷ và chỉ nghĩ cho mỗi con mà thôi, như vậy con sẽ dần dần mất đi những mối quan hệ xung quanh con”. Lúc ấy, khi nghe xong tớ chẳng để ý gì đến lời nói của ba mẹ tớ, tớ cho rằng họ đã nhìn quá sâu xa và tớ lại cảm thấy điều đó rất phiền hà. Chính vì thế, tớ bỏ ngoài tai lời ba mẹ dạy dỗ tớ và vẫn bướng bỉnh kiên quyết không thay đổi tính cách đó.
Ở môi trường cấp 2, tớ vẫn giữ mãi con người cũ, tớ cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ khi sống với tính tình ấy. Ngày tháng trôi qua mau và tớ bước vào môi trường mới – Trung học phổ thông. Tớ đỗ vào một trường cấp ba thuộc top cao của thành phố, dĩ nhiên với môi trường giỏi như vậy, các bạn trong đấy đều rất tài năng và giỏi giang, tớ cũng khá ngưỡng mộ các bạn. Vì tớ cũng là đứa ham vui và hoà đồng, nên rất nhanh tớ đã kết thêm nhiều bạn mới từ những ngày đầu tiên. Tụi tớ chơi với nhau rất vui và dĩ nhiên, chơi với nhau càng lâu, sẽ càng hiểu tính nhau hơn. Bỗng dưng một ngày trời đầu đông, cũng chẳng hiểu vì sao, bạn bè tớ nói ít lại, họ trầm mặc hơn và chẳng mấy vui vẻ lắm khi gần tớ. Tớ lúc ấy buồn lắm, trong suốt một ngày hôm đó, gần như tớ không nói chuyện với ai cả, tớ bực bội, tức tối. Vì tớ rất thẳng thắng, nên tớ cũng mong mọi người hay bạn bè tớ đều sẽ thật lòng nói ra những điều mà các bạn ấy khó chịu để tớ biết chứ? Tại sao các bạn ấy lại im mà bỏ mặc tớ như thế?
Trên đường về nhà, tớ cũng chẳng thể thoát khỏi cái suy nghĩ “tại sao?”. Tối đến, vì quá bồn chồn, tớ đã nhắn tin và hỏi các bạn ấy hôm nay các bạn ấy lại kì lạ như vậy, và đập vào mắt tớ là câu trả lời: “Tụi tớ khá khó chịu vì cậu lại chẳng lắng nghe lời nói của tụi tớ, tụi tớ rất muốn được giúp cậu nhưng cậu lại phản bác và chẳng tôn trọng tụi tớ một chút nào.” Ơ hay, sao tụi nó làm quá thế nhỉ? Đó là dòng suy nghĩ ngay lập tức sau khi tớ đọc xong câu trả lời ấy. Tớ cũng chẳng muốn tranh luận với tụi nó lúc này nên tớ tắt điện thoại và mặc kệ luôn. Ngày hôm sau, cũng như hôm qua, các bạn ấy cũng không nói chuyện với tớ một lời nào, tớ nhếch môi và nghĩ “không có bạn này thì mình có bạn khác”.
Và sau đó 3 tuần liên tiếp, tớ nhận ra, có lẽ lời mẹ tớ nói đã trở thành sự thật. Những mối quan hệ xung quanh, tớ dần dần cảm thấy mất kết nối với họ, và họ đã rời đi xa tớ. Cũng chính vì cái lí do quen thuộc là tính cách của tớ. Tớ cảm thấy rằng, đã đến lúc tớ phải suy nghĩ lại về bản thân và con người của tớ. Đêm hôm đó, tớ đã ngồi lại, gạch ra từng dòng về ưu điểm và nhược điểm của tớ. Đây là lần đầu tiên trong suốt mười lăm năm, tớ chịu nhìn nhận lại tính cách của tớ. Cũng đã mười lăm tuổi rồi, tớ muốn mình phải chững chạc và trưởng thành hơn, không thể lúc nào cũng trẻ con, ích kỷ như thế được.
Và rồi, khi đã viết hết những suy nghĩ, ưu tư, tớ chắc chắn một điều rằng, tớ phải thay đổi ! Phải thay đổi rất nhiều điều, bản thân tớ còn mắc những thiếu sót mà tớ nghĩ chẳng ai có thể tha thứ cho tớ nổi. Có lẽ, những mối quan hệ từ xưa đến nay của tớ, mọi người đã chịu đựng tớ rất nhiều. Sau cái đêm trằn trọc không ngủ được vì phải suy nghĩ làm cách nào để có thể hoàn thiện bản thân, tớ đã bắt đầu một ngày mới tràn đầy năng lượng, tớ đã vui vẻ, đã cười nhiều hơn, tớ mở lòng mình ra trò chuyện lại, bắt đầu kết nối lại những mối quan hệ đã dần mất kết nối. Tớ đã có thể lắng nghe lời nói của mọi người theo chiều hướng tích cực, tớ đã lắng nghe lời góp ý từ mọi người xung quanh.
Cuối cùng thì, tớ đã chinh phục được mục tiêu thay đổi tính tình của tớ, chiến thắng trước sai lầm mà tớ mắc phải trong quá khứ. Tớ dần dần kết nối lại với các mối quan hệ cũ và tớ cảm thấy rằng, tớ đã dần trở nên phiên bản tốt hơn của tớ trong những năm trước. Một cô gái chững chạc, một cô gái biết suy nghĩ, một cô gái biết lắng nghe và đặc biệt là sẽ phải trưởng thành nhiều hơn trong những năm kế tiếp.
© Bảo Tiên - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.
Có những điều đến tận bây giờ vẫn chưa thể gọi tên, chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất nhỏ nhưng đủ để mình cảm thấy chênh vênh giữa chính tuổi 18 của mình và có lẽ, trưởng thành không phải là biết hết mọi thứ,mà là học cách bước tiếp dù vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.
Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao
Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.
Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau
Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.
Bên kia thế giới
"Bên kia thế giới", hóa ra chỉ đơn giản là phía bên kia của sự tuyệt vọng. Nó là ranh giới khi con người ta dám dũng cảm bước qua cái kén chật hẹp của sự cô đơn, bước qua những ngày tháng tồn tại vô nghĩa, để đón nhận một tia hy vọng đang mỉm cười chờ đợi ở bên kia đường. Cô gái ấy đã thức dậy từ cơn hôn mê của thể xác, còn tôi, cũng vừa bừng tỉnh khỏi cơn hôn mê của chính tâm hồn mình.
Ánh sáng của cuộc đời em là...?
Ánh sáng nhỏ nhoi, thắp lên hy vọng cho em bởi những người em thương và thương em
Ta có đang đi đúng đường hay không?
Có mấy ai mà chưa từng mông lung về tương lai của bản thân. Hầu như ai cũng đều như vậy! Những điều chưa xảy ra đều khiến con người ta lo lắng và bất an. Vậy nên, nếu bạn có rơi và tình huống hoài nghi những quyết định của mình có đúng hay sai? Thấp thỏm, lo âu cũng là lẽ thường tình.
Viết tuổi thơ lên cây
Ngày xưa của chúng mình Viết tuổi thơ lên cây Từng cái tên nắn nót Ở đó theo tháng ngày
Tại sao chúng ta lại mất dần năng lực tự yêu chính mình?
Đứng trước những lời nói tưởng chừng chỉ muốn tốt cho bạn, hay là một câu nói bông đùa,.... nhưng thật sự có phải như vậy hay không? Ý nghĩa thật sự đằng sau những lời nói đó là gì? Ngày nay, có rất nhiều vụ tự tử xảy ra đến từ nhiều nguyên nhân khác nhau. Nhưng có lẽ họ đều đang gặp rất nhiều áp lực. Và điều quan trọng hơn hết, họ có yêu bản thân mình không? Bạn ạ! Mạng sống thật sự rất quý giá! Hãy trân trọng nó. Hãy yêu lấy bản thân mình, bạn luôn xứng đáng nhận được tình yêu và trước hết hãy mở rộng lòng tự ôm lấy chính mình, vỗ về bảo vệ nó khỏi những điều tiêu cực.
Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)
Dưới ánh đèn phố lấp lánh, giữa những cánh hoa giấy rơi chậm trong đêm, hai bàn tay vẫn nắm chặt lấy nhau. Không còn là những cảm xúc dang dở của quá khứ mà là một khởi đầu đúng lúc và trọn vẹn hơn bao giờ hết.
Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi
Một cuộc tình bắt đầu chớm nở là khi 2 người dưng cần trái tim rung động và cần thêm một sự quan tâm. Dù vây hạnh phúc của cuộc tình đó lại giống như một mảnh giấy; nếu một người thờ ơ còn người kia cố giữ chặt thì tờ giấy sẽ rách. Nếu cả hai người cùng buông hoặc cùng giữ chặt thì sẽ không có tờ giấy nào cả. Còn nếu hai bàn tay ôm lấy nhau; để tờ giấy ở giữa thì hạnh phúc đó sẽ vẫn còn. Nhưng sự thật là ai cũng có cuộc sống riêng của mình.

