Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hãy cố gắng tử tế với nhau khi còn có thể

2026-04-19 20:05

Tác giả: Bà tám siêu cấp


blogradio.vn - Thay vì chúng ta chỉ phán xét hành động của bất cứ ai qua cặp mắt thông thường mà chưa thật sự biết rõ mọi chuyện họ đã phải trải qua thế nào và tại sao hành động như vậy thì đừng vội phán xét. Bởi bạn đâu có ở trong hoàn cảnh của người ta mà làm như bạn hiểu người ta lắm vậy. Thay vì nói những lời làm nhau buồn lòng thì hãy đối xử thật chân thành khi còn có thể nha. Bởi cuộc sống này rất vô thường. 

***

Tôi cũng là một người mẹ và hơn ai hết tôi cũng tự chính tay mình chăm sóc dạy dỗ những đứa con của mình. Thế nên, tôi không đứng ở quan điểm cá nhân để đưa ra nhận xét và nhận định riêng. Bởi hiểu và cảm thông cho những thầy cô giáo. 

Tôi là một người bình thường mỗi ngày phải xoay sở đủ thứ tiền để đóng khoản này khoản kia. Cuộc sống của tôi chẳng hề dễ dàng. Bởi công việc thì chưa ổn định dù lứa tuổi tôi cũng không còn quá trẻ hàng ngũ U40. Nhưng tôi phải cố gắng kiếm từng đồng và chắt chi tiết kiệm để xoay mọi thứ cho con cái tôi. Bởi ngày xưa, tôi chẳng thể được học hành tới nơi tới chốn. Từ ăn uống tới đi học luôn thua kém bạn bè.

Nhà tôi đông anh em nên đứa nào học khá thì ba mẹ cho học tiếp, còn đứa nào không học được thì nghỉ ngang đi làm phụ. Bởi được học đại học là chuyện quá xa vời với anh em tôi. Thế nên, tôi luôn hi vọng sau này cố gắng hết sức cho con cái tôi một cuộc sống đầy đủ dù bản thân tôi có vất vả ra sao. Nhiều khi, bạn bè nói tôi sống tệ với bản thân tôi quá. Một tô bún bò giá 30K thèm chưa dám bỏ tiền mua ăn. Nhưng chỉ cần con cái thèm một cái là cố gắng làm để dành mua cho chúng ăn bằng được.

Nhưng đâu phải lúc nào, tôi cũng luôn cưng chiều con tôi đâu. Có những khi thằng út ốm sốt mệt mấy ngày liền, thằng hai thì la chí ché về tiền học nhà trường nhắc nhở, thằng kế đánh lộn với bạn bè làm tôi kiệt sức. Ai cũng nói sao tôi giỏi vậy có thể lo cho đám nhỏ rồi giữ tụi nó không đánh lộn hay cãi nhau. Thật ra, do họ chưa tận mắt chứng kiến thôi. Một ngày, chúng cãi nhau không biết bao nhiều là trận, đánh lộn cũng là như cơm bữa. Hiếm khi, chúng không cãi nhau. Có lần, tôi không kìm được tát cho chúng mỗi đứa 1 cái thật đau. Chúng giận lắm nhưng cũng hiểu là tôi mệt mỏi và bao nhiêu chuyện dồn đến.

Đúng hơn là chúng chưa từng thấy tôi khóc. Bởi tôi luôn cố gắng thật mạnh mẽ trước mắt chúng. Ngay cả ngày chồng tôi không may qua đời do tai nạn giao thông, một mình tôi chạy ngược xuôi lo chu toàn đám tang. Trên vai, tôi còn phải gánh vác bao nhiêu trách nhiệm nên tôi phải dặn lòng phải thật bình tĩnh. Nhưng sức người có hạn đôi lúc tôi tức giận không thể kìm lại được. Cũng may mắn, sau mọi chuyện đã qua, tôi nhìn nhận lại và thay đổi dần biết kìm chế hành động bớt làm tổn thương con cái tôi lại.

Thay vì chúng ta chỉ phán xét hành động của bất cứ ai qua cặp mắt thông thường mà chưa thật sự biết rõ mọi chuyện họ đã phải trải qua thế nào và tại sao hành động như vậy thì đừng vội phán xét. Bởi bạn đâu có ở trong hoàn cảnh của người ta mà làm như bạn hiểu người ta lắm vậy. Thay vì nói những lời làm nhau buồn lòng thì hãy đối xử thật chân thành khi còn có thể nha. Bởi cuộc sống này rất vô thường. 

© Bà tám siêu cấp - blogradio.vn

Bà tám siêu cấp

Tôi nhận ra từ trước giờ tôi luôn mong người khác phải hiểu và thông cảm cho tôi mà tôi quên đi rằng tôi chưa đặt mình vào vị trí của bất cứ ai để hiểu cho họ.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Dưới ánh bình minh (Phần kết)

Dưới ánh bình minh (Phần kết)

Tiếng chuông ngân lên. Ngoài kia, bình minh đang chậm rãi lan ra khắp bầu trời. Ánh sáng rơi xuống đôi vai Thuỳ, xuống mái tóc của Lâm, xuống bước chân nhỏ của Hạnh Phúc phía sau. Lâm đẩy chiếc xe lăn chậm rãi đưa Thuỳ đi về phía trước. Con đường phía trước vẫn còn dài. Bình minh, cũng vừa kịp hé.

Lối nhỏ cậu đi

Lối nhỏ cậu đi

Mỗi người đều có cho mình những lựa chọn, và tất cả không cần phải theo một khuôn mẫu nào cả. Bởi chẳng có đáp án nào được cho là đúng khi đề bài đưa ra lại là một đề bài mở.

Dưới ánh bình minh (Phần 1)

Dưới ánh bình minh (Phần 1)

Hạnh Phúc lớn lên trong tình thương của mẹ và ông bà. Con bé nhanh nhẹn, hoạt bát và rất hiểu chuyện. Có những câu hỏi ngây thơ như: “Sao mẹ không đi được như các mẹ khác?” nhưng rồi lớn dần, con cũng không hỏi nữa. Thuỳ nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như vậy, cho đến khi con trưởng thành. Nhưng có lẽ cuộc đời vẫn âm thầm tìm một cách khác để đưa cô đến nơi bình yên.

Mình yêu nhau xong rồi

Mình yêu nhau xong rồi

Mãi cho đến sau này, ở tận sâu trong miền kí ức đã bám bụi, tôi vẫn chưa từng dám quên đi từng mảnh nhỏ kí ức của tuổi 24 đó, ở khoảnh khắc tôi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, người đó đứng khoát vai tôi, ánh nắng chiếu rọi vào chiếc cầu vai màu xanh lục, chúng tôi nở nụ cười vào phiên bản chúng tôi yêu nhau nhất.

Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm

Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm

Tôi biết chúng ta phải vất vả kiếm từng đồng tiền để lo cho con cái thế nên ai cũng mong chúng thành công và tốt hơn bản thân chúng ta. Nhưng chúng ta không biết chúng thật sự cần gì nhất. Đôi khi, một cuộc trò chuyện hay vài lời hỏi thăm cũng làm chúng vui lên thay vì trách mắng hay dựa vào sai lầm của chúng mà phán xét. Bạn đâu có ở vị trí con bạn đâu mà biết chúng cảm thấy thế nào hay nghĩ gì.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 1)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 1)

Cảm ơn anh đã đến bên em, khi em cần một người để sẻ chia. Cảm ơn anh đã cho em đủ mạnh mẽ để không gục ngã. Cảm ơn anh đã yêu em, và dạy em cách rời xa mà vẫn phải sống. Và sau tất cả, cảm ơn cuộc đời đã để anh và em gặp lại nhau. Có những tình yêu tồn tại không phải để nắm giữ, mà để dạy con người ta cách sống tử tế hơn với nhau.

Ta đang gieo gì cho chính ta

Ta đang gieo gì cho chính ta

Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.

Những bông hoa dại

Những bông hoa dại

Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.

Khi chúng ta học cách

Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"

Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.

back to top