Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đứa con ngoài tộc

2023-04-14 01:20

Tác giả: Bà tám siêu cấp


blogradio.vn - Thời đi học, tôi từng ao ước giá như tôi được sinh ra trong một gia đình khác. Chắc có lẽ, cuộc đời tôi sẽ khác rồi. Nhưng không ai có thể lựa chọn cách mình sinh ra thế nào

***

Tôi không may mắn như bao nhiêu người khác, sự ra đời của tôi là nỗi ám ảnh và nỗi đau tột cùng trong lòng mẹ. Mỗi khi nhìn thấy tôi là bao nhiêu nỗi đau mẹ đã chịu đựng trong quá khứ lại ùa về. Những kí ức kinh hoàng ấy ám ảnh mẹ thành một con người ngây dại với cuộc sống xung quanh.

Bà ngoại tôi thường ít khi kể về người đàn ông ấy. Mỗi khi nhắc về ông ta là bà ngoại lại khóc vì sự dối trá của ông ta đã phá hủy cả cuộc đời con gái bà. Ông ấy về công tác nơi vùng quê xa xôi này. Chính vì sự tin tưởng tuyệt đối mà mẹ tôi dành tất cả cho ông ấy. Đám cưới được tổ chức đơn sơ nhưng cũng làm mẹ tôi cảm thấy hạnh phúc vì lấy người mình yêu hết lòng. Ngày mẹ tôi sinh tôi ra, cả một nhóm người kéo tới và xỉ vả mẹ tôi là người chen chân vào cuộc sống gia đình họ. Nhưng họ đâu biết rằng mẹ tôi cũng chỉ là nạn nhân vô tội từ những lời nói dối từ người đàn ông bội bạc ấy. Ngày ấy, tôi chào đời cũng là những ngày tháng ngây dại của mẹ chính thức bắt đầu. Có lẽ mẹ chịu cú sốc quá lớn nên mẹ ra nông ni này.Ông bà ngoại tôi vì tủi nhục với hàng xóm và muốn mẹ tôi quên đi quá khứ đau thương ấy mà chuyển nhà rời nơi khác. Từ nhỏ tới lớn, tôi chưa bao giờ cảm nhận được sự yêu thương của mẹ. Có chăng là tiếng la hét và gào khóc đau đớn lúc mê lúc tỉnh. Tôi chẳng bao giờ chạy lại ôm mẹ hay tâm sự cùng mẹ. Tôi toàn đứng nép vào một góc nhà nhìn mẹ và khóc. Tôi không thể làm gì để xoa dịu nỗi đau mẹ đang gánh chịu

Ngày tôi rời lên thành phố mưu sinh với niềm hi vọng kiếm thật nhiều tiền để có thể đưa mẹ đi chữa bệnh. Tôi không muốn mẹ tôi phải đau đớn như vậy. Trái đất này quá thật tròn. Giữa biển người mênh mông vậy mà tôi lại gặp người đàn ông ấy. Ông ta lần tìm và biết tôi là ai.

Mỗi lần nghe bà ngoại kể về người đàn ông ấy mà tôi căm hận không nguôi. Giá như, khuôn mặt tôi giống mẹ tôi thì đã tốt biết mấy. Nhưng không tôi như chính bản sao của ông ta. Chính vì vậy mà tôi chưa từng đến gần mẹ tôi. Rồi một ngày ông ta tìm đến chỗ tôi trọ. Ông ta muốn tôi cùng ông ta về gia đình ông ta để nhận lại tổ tiên. Làm sao tôi có thể quên những nỗi đau mà mẹ tôi đã phải chịu đựng trong suốt thời gian qua. Cả tuổi thanh xuân mẹ đã vùi chôn tất cả chỉ vì ông ta. Tôi cự tuyệt điều ấy và nhìn dáng ông ta rời bước đầy đau khổ.

Một hôm, tôi đang làm thì có người chạy tới báo tôi cần vào bệnh viện gấp ông ta đang hấp hối. Anh ấy cầu xin tôi vào gặp ông ta lần cuối để hi vọng ông ra đi thanh thản.Tôi đành chấp nhận đi theo anh ấy tới bệnh viện. Vừa tới bệnh viện thì gia đình ông ta xầm xì to nhỏ về tôi với sự khinh bỉ. Bởi vì, tôi là đứa con bị bỏ rơi của ông ta mà. Nhìn thấy tôi, ông gọi và kêu tôi lại gần ông. Ông ta nắm lấy bàn tay tôi và cầu mong sự tha thứ của mẹ con tôi. Rồi ông ấy nhắm mắt ra đi. Tôi chẳng thể biết được cảm xúc của tôi ngay lúc này. Vừa mới gặp lại tôi chưa cảm nhận gì về ông ta thì giờ đây âm dương cách biệt muôn trùng. Theo di nguyện của ông thì tôi được chia căn nhà mặt phố của ông ta. Vợ con ông ta nghe xong thì chửi mắng tôi nhưng tôi không còn cảm giác gì nữa. Với tôi, những thứ ấy có đáng là gì với những gì mẹ con tôi phải sống và chịu đựng chứ? Tôi vẫn chưa kịp định thần mọi chuyện xảy ra. Không hiểu sao bất giấc nước mắt tôi lại rơi.

Hôm nay, con trai út của ông ta hẹn tôi gặp mặt và trao chiếc hộp bao năm qua ông ta giữ gìn và nhờ trao lại cho tôi. Thì ra, chiếc hộp ấy chứa đựng tất cả những bức thư mà ông ta từng viết cho mẹ con tôi và những hình ảnh thời ấu thơ của tôi. Bao năm qua, ông ta vẫn âm thầm theo dõi mẹ con tôi. Ông ta gởi cho tôi một bức thư. Nó được viết khi tinh thần ông vẫn còn minh mẫn. Ông thú nhận lúc trước ông thương mẹ tôi thật lòng và ông đã hối tiếc vì không thể đủ dũng khí để bảo vệ mẹ con tôi khi ấy. Ông đã tự trách bản thân và sống trong dằn vặt trong nhiều năm.

Chợt bà ngoại gọi cho tôi và báo tôi quay về gấp. Tôi dự cảm có chuyện chẳng lành. Nhưng tôi ước gì đó chỉ là linh cảm nhất thời. Rồi tôi tức tốc ra bến xe về quê gấp. Vừa bước chân tới nhà thì mẹ tôi đã không còn nữa. Giờ đây, tôi cảm thấy bơ vơ, chẳng còn ba hay mẹ trên cõi đời vô thường này. Tôi phải tiếp tục sống vì còn cả một quãng đường đời phía trước. Tôi không thể gục ngã vì ông bà ngoại cần tôi nương tựa sau này.

Thời đi học, tôi từng ao ước giá như tôi được sinh ra trong một gia đình khác. Chắc có lẽ, cuộc đời tôi sẽ khác rồi. Nhưng không ai có thể lựa chọn cách mình sinh ra thế nào, chúng ta chỉ có thể chọn cách sống thế nào. Để mai này trên rời thế gian này, chúng ta không phải hối hận vì đã sống một cuộc đời vô nghĩa. Hãy sống và trân trọng những gì bạn đang có, đừng vì một chút hiểu lầm và danh vọng mà mất đi tình cảm thiêng liêng ấy. Sau này khi bạn muốn quay lại thì mọi thứ đã quá muộn màng để bắt đầu lại.

© Bà tám siêu cấp - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Quê hương trong tôi bình yên đến lạ

Bà tám siêu cấp

Tôi nhận ra từ trước giờ tôi luôn mong người khác phải hiểu và thông cảm cho tôi mà tôi quên đi rằng tôi chưa đặt mình vào vị trí của bất cứ ai để hiểu cho họ.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tình khó phai

Tình khó phai

Em biết anh luôn là người yêu em và nghĩ cho em nhiều nhất. Nhưng anh à, em cần nên biết mọi chuyện đầu tiên chứ không phải giờ đây em là người sau cùng mới biết được.

Khi con muốn được yêu thương nhưng lại sợ mất gia đình

Khi con muốn được yêu thương nhưng lại sợ mất gia đình

Không có gì đau lòng hơn việc chính những người ta yêu thương nhất lại không thể dang tay ôm lấy ta.

Khi mặt trời mỉm cười

Khi mặt trời mỉm cười

Tôi thấy yêu làm sao mặt trời lúc đó, tôi thấy yêu làm sao những buổi sớm mai thật lắng đọng thật nhiều cảm xúc và những nguồn huyết mạch của cuộc sống cứ cuộn trào mãi trong tôi.

Người ơi

Người ơi

Em thích gọi anh là người ơi, chỉ là một tiếng gọi thật ngắn thật nhanh mà chứa đựng trong đó biết bao ân tình biết bao da diết của những tháng năm mình được quen nhau, mình được yêu nhau thật trọn vẹn.

Kí ức muốn lãng quên

Kí ức muốn lãng quên

Kí ức về cậu có lẽ là kí ức đời này tớ muốn quên nhất, cậu cũng có lẽ là người tớ muốn quên nhất...

Xem cuộc đối thoại chua chát của 2 mẹ con trong Khi Cuộc Đời Cho Bạn Quả Quýt, tôi thề sẽ không bao giờ nói

Xem cuộc đối thoại chua chát của 2 mẹ con trong Khi Cuộc Đời Cho Bạn Quả Quýt, tôi thề sẽ không bao giờ nói "Mẹ sống vì con"

Đứa trẻ lớn lên trong “sự hy sinh của mẹ” sẽ không học được cách hỏi mình: “Mình muốn gì?”, mà chỉ biết hỏi: “Mình nên làm gì để cha mẹ vui?”

Yên đơn phương

Yên đơn phương

Em đã cố kìm nén không khóc trước mọi người. Chắc chỉ có mỗi mình anh không nhận ra tình cảm của em dành cho anh mà thôi.

Mùa xuân sau cơn giông

Mùa xuân sau cơn giông

Nước mắt ông Tét bất giác trào ra. Ông quay lưng bước đi, nỗi đau và cảm giác tủi hổ đè nặng lên trái tim. "Tết này, mình phải làm gì đó… phải làm gì đó cho con Kiệu," ông tự nhủ, nhưng lòng vẫn trĩu nặng bởi những nỗi buồn chưa tìm được lối ra.

Ta chưa từng đơn côi

Ta chưa từng đơn côi

Nỗi nhớ cồn cào nơi biển lặng Hình bóng ai gửi vào vầng trăng Để bao đêm vì sao sáng mãi Vì gần trăng nguyện toả bao đời.

Muốn gặp anh

Muốn gặp anh

Thật sự cảm ơn anh vì đã đến gặp em, để em có thể nói ra những lời đã cất giấu bao năm nay để có thể bước tiếp hành trình cuộc đời không có anh. Nhưng... liệu điều đó có thật sự dễ dàng?

back to top