Phát thanh xúc cảm của bạn !

Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?

2026-04-01 14:30

Tác giả:


blogradio.vn - Ta không chọn được nơi mình bắt đầu, nhưng ít nhất ta vẫn chọn được cách mình đi tiếp. Mỗi người có một điểm xuất phát khác nhau, một hoàn cảnh khác nhau. Có người theo đuổi đam mê từ nhỏ, có người chỉ đơn giản là đi tiếp trên con đường đang có sẵn trước mắt. Con đường đó có thể dẫn đến thành công. Cũng có thể không. Nhưng đến một lúc nào đó, thứ đáng để nhìn lại có lẽ không phải là mình hơn ai, mà là mình đã đi được bao xa so với chính mình trước đây. Có người rực rỡ như mặt trời. Nhưng cũng có người chỉ là một ánh sao le lói. Và có lẽ… bầu trời không thể thiếu cả hai.

***

“Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?”

Câu nói này viral dạo gần đây. Lướt mạng xã hội ở đâu cũng thấy người ta bàn tán. Có người an ủi nhau rằng chẳng cần phải rực rỡ hay tỏa sáng, chỉ cần sống một cuộc đời không hối tiếc là đủ. Nhưng cũng có người lại chỉ trích chủ bài đăng, khó chịu khi thấy một người đàn ông lên mạng than thở về cuộc đời tẻ nhạt của mình.

Còn tôi, một đứa 20 tuổi, chỉ biết gãi đầu rồi quay sang hỏi thằng bạn ngồi cạnh:

“Thế nào mới gọi là rực rỡ mày nhỉ?”

Nó khựng lại một nhịp rồi đáp:

“Tao cũng không biết… chắc là phải giàu hả?”

Tôi nghĩ một lúc, thấy cũng có lý. Một cuộc đời hào nhoáng, nổi bật trước vạn người nghe thôi đã thấy “rực rỡ” rồi. Thử tưởng tượng mình được người khác ngưỡng mộ, được chú ý ở bất cứ đâu, lúc nào cũng có thể ngẩng cao đầu vì hơn người… cảm giác đó chắc cũng khó mà diễn tả được.

Tôi quay sang nó:

“Chắc vậy… mà còn phải nổi tiếng nữa cơ!”

Hai đứa gật gù, nói chuyện một hồi rồi thôi. Bẵng đi vài hôm, tôi cứ nghĩ câu chuyện ấy cũng trôi đi như bao lần khác. Vậy mà chiều nay, nó lại quay lại, rõ ràng hơn bao giờ hết.

“Nếu cả đời mình không rực rỡ thì sao?”

Ban đầu chỉ là một câu hỏi cho vui, giờ lại thành thứ khiến tôi ngồi suy ngẫm cực kỳ nghiêm túc.

“Mà… thế nào mới gọi là rực rỡ?”

Liệu cứ phải giàu có, nổi tiếng, tài năng hơn người thì mới là một cuộc đời đáng giá? Tôi không chắc nữa. Vì những thứ đó, nhiều khi không hẳn là điều mình thật sự muốn, mà là thứ mình được dạy là nên muốn.

Từ nhỏ đến lớn, ai cũng nghe những điều giống nhau: phải học cho giỏi, phải vào đại học, phải thành công, phải làm “ông này bà nọ” để rạng danh gia đình. Một con đường quá quen thuộc, đến mức gần như ai cũng mặc định đó là chuẩn.

Thế nên cái gọi là “rực rỡ” mà người ta hay nói, đôi khi không phải ước mơ của họ, mà chỉ là một tiêu chuẩn được đặt sẵn.

Người ta hỏi nhau những câu rất bình thường:

“Làm nghề gì rồi? Lương bao nhiêu?”

“Khi nào lấy chồng?”

“Bỏ đại học rồi giờ làm gì?”

Nghe thì vô hại, nhưng nhiều lúc lại khiến người ta nghẹt thở. Những thứ tưởng như “ai cũng phải có” dần trở thành áp lực. Những gì mình không có, không đạt được, lại biến thành khuyết điểm. Thành thứ để bị so sánh, bị đánh giá. Có người đã đi rất xa trên con đường mà mình cũng từng muốn đi nhưng mãi không làm được. Có người đang sống một tuổi trẻ nhiệt huyết mà mình đã lỡ mất. Có người đã có gia đình, cuộc sống ổn định.

Còn mình thì sao?

Như một ánh sao le lói giữa bầu trời đêm không nổi bật, không ai để ý, vẫn đang cố gắng phát sáng theo cách của riêng mình. Nhưng càng cố, đôi khi lại càng thấy mình nhỏ bé.

“Lỡ mình không bao giờ được như họ thì sao?”

“Sao người ta đi xa vậy mà mình vẫn ở đây?”

“Nếu thất bại thì sao?”

Nghĩ đến đó, tôi tự nhiên chững lại rồi nhớ ra câu hỏi ban đầu.

Ta không chọn được nơi mình bắt đầu, nhưng ít nhất ta vẫn chọn được cách mình đi tiếp. Mỗi người có một điểm xuất phát khác nhau, một hoàn cảnh khác nhau. Có người theo đuổi đam mê từ nhỏ, có người chỉ đơn giản là đi tiếp trên con đường đang có sẵn trước mắt.

Con đường đó có thể dẫn đến thành công. Cũng có thể không. Nhưng đến một lúc nào đó, thứ đáng để nhìn lại có lẽ không phải là mình hơn ai, mà là mình đã đi được bao xa so với chính mình trước đây.

Có người rực rỡ như mặt trời. Nhưng cũng có người chỉ là một ánh sao le lói. Và có lẽ… bầu trời không thể thiếu cả hai.

Tôi nhận ra, “rực rỡ” không nhất thiết phải là trở thành ai đó lớn lao trong mắt người khác. Đôi khi, nó chỉ là việc mình biết mình đang đi đâu, đang cố gắng vì điều gì và vẫn đủ can đảm để tiếp tục.

Có thể tôi sẽ không nổi tiếng.

Có thể tôi sẽ không giàu nhanh như người khác.

Có thể con đường tôi đi sẽ chậm hơn, vòng vèo hơn.

Nhưng nếu mỗi ngày tôi vẫn tiến lên, vẫn học thêm một chút, vẫn cố gắng tốt hơn hôm qua… thì như vậy cũng đã là một kiểu “rực rỡ” rồi.

Nghĩ đến đó, tôi thấy nhẹ hơn.

Câu hỏi ban đầu bỗng không còn đáng sợ nữa. Biết đâu, rực rỡ không phải là thứ người khác nhìn thấy. Mà là thứ âm thầm lớn lên bên trong mỗi người, qua từng ngày họ vẫn chọn bước tiếp. Giống như một ánh sao le lói giữa bầu trời rộng lớn không chói chang, nhưng vẫn đủ để biết rằng nó đang tồn tại, và vẫn đang phát sáng theo cách của riêng mình.

© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn

Xem thêm: Hãy Tận Hưởng Từng Phút Giây Được Sống | Radio Tâm Sự

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tia sáng tình yêu

Tia sáng tình yêu

Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.

Âm vang tháng Tư

Âm vang tháng Tư

Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.

Hãy cứ yêu hết mình

Hãy cứ yêu hết mình

Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.

Chấp niệm

Chấp niệm

Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.

Thời thanh xuân đáng nhớ

Thời thanh xuân đáng nhớ

Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

back to top