Phát thanh xúc cảm của bạn !

Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?

2026-04-01 14:30

Tác giả:


blogradio.vn - Ta không chọn được nơi mình bắt đầu, nhưng ít nhất ta vẫn chọn được cách mình đi tiếp. Mỗi người có một điểm xuất phát khác nhau, một hoàn cảnh khác nhau. Có người theo đuổi đam mê từ nhỏ, có người chỉ đơn giản là đi tiếp trên con đường đang có sẵn trước mắt. Con đường đó có thể dẫn đến thành công. Cũng có thể không. Nhưng đến một lúc nào đó, thứ đáng để nhìn lại có lẽ không phải là mình hơn ai, mà là mình đã đi được bao xa so với chính mình trước đây. Có người rực rỡ như mặt trời. Nhưng cũng có người chỉ là một ánh sao le lói. Và có lẽ… bầu trời không thể thiếu cả hai.

***

“Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?”

Câu nói này viral dạo gần đây. Lướt mạng xã hội ở đâu cũng thấy người ta bàn tán. Có người an ủi nhau rằng chẳng cần phải rực rỡ hay tỏa sáng, chỉ cần sống một cuộc đời không hối tiếc là đủ. Nhưng cũng có người lại chỉ trích chủ bài đăng, khó chịu khi thấy một người đàn ông lên mạng than thở về cuộc đời tẻ nhạt của mình.

Còn tôi, một đứa 20 tuổi, chỉ biết gãi đầu rồi quay sang hỏi thằng bạn ngồi cạnh:

“Thế nào mới gọi là rực rỡ mày nhỉ?”

Nó khựng lại một nhịp rồi đáp:

“Tao cũng không biết… chắc là phải giàu hả?”

Tôi nghĩ một lúc, thấy cũng có lý. Một cuộc đời hào nhoáng, nổi bật trước vạn người nghe thôi đã thấy “rực rỡ” rồi. Thử tưởng tượng mình được người khác ngưỡng mộ, được chú ý ở bất cứ đâu, lúc nào cũng có thể ngẩng cao đầu vì hơn người… cảm giác đó chắc cũng khó mà diễn tả được.

Tôi quay sang nó:

“Chắc vậy… mà còn phải nổi tiếng nữa cơ!”

Hai đứa gật gù, nói chuyện một hồi rồi thôi. Bẵng đi vài hôm, tôi cứ nghĩ câu chuyện ấy cũng trôi đi như bao lần khác. Vậy mà chiều nay, nó lại quay lại, rõ ràng hơn bao giờ hết.

“Nếu cả đời mình không rực rỡ thì sao?”

Ban đầu chỉ là một câu hỏi cho vui, giờ lại thành thứ khiến tôi ngồi suy ngẫm cực kỳ nghiêm túc.

“Mà… thế nào mới gọi là rực rỡ?”

Liệu cứ phải giàu có, nổi tiếng, tài năng hơn người thì mới là một cuộc đời đáng giá? Tôi không chắc nữa. Vì những thứ đó, nhiều khi không hẳn là điều mình thật sự muốn, mà là thứ mình được dạy là nên muốn.

Từ nhỏ đến lớn, ai cũng nghe những điều giống nhau: phải học cho giỏi, phải vào đại học, phải thành công, phải làm “ông này bà nọ” để rạng danh gia đình. Một con đường quá quen thuộc, đến mức gần như ai cũng mặc định đó là chuẩn.

Thế nên cái gọi là “rực rỡ” mà người ta hay nói, đôi khi không phải ước mơ của họ, mà chỉ là một tiêu chuẩn được đặt sẵn.

Người ta hỏi nhau những câu rất bình thường:

“Làm nghề gì rồi? Lương bao nhiêu?”

“Khi nào lấy chồng?”

“Bỏ đại học rồi giờ làm gì?”

Nghe thì vô hại, nhưng nhiều lúc lại khiến người ta nghẹt thở. Những thứ tưởng như “ai cũng phải có” dần trở thành áp lực. Những gì mình không có, không đạt được, lại biến thành khuyết điểm. Thành thứ để bị so sánh, bị đánh giá. Có người đã đi rất xa trên con đường mà mình cũng từng muốn đi nhưng mãi không làm được. Có người đang sống một tuổi trẻ nhiệt huyết mà mình đã lỡ mất. Có người đã có gia đình, cuộc sống ổn định.

Còn mình thì sao?

Như một ánh sao le lói giữa bầu trời đêm không nổi bật, không ai để ý, vẫn đang cố gắng phát sáng theo cách của riêng mình. Nhưng càng cố, đôi khi lại càng thấy mình nhỏ bé.

“Lỡ mình không bao giờ được như họ thì sao?”

“Sao người ta đi xa vậy mà mình vẫn ở đây?”

“Nếu thất bại thì sao?”

Nghĩ đến đó, tôi tự nhiên chững lại rồi nhớ ra câu hỏi ban đầu.

Ta không chọn được nơi mình bắt đầu, nhưng ít nhất ta vẫn chọn được cách mình đi tiếp. Mỗi người có một điểm xuất phát khác nhau, một hoàn cảnh khác nhau. Có người theo đuổi đam mê từ nhỏ, có người chỉ đơn giản là đi tiếp trên con đường đang có sẵn trước mắt.

Con đường đó có thể dẫn đến thành công. Cũng có thể không. Nhưng đến một lúc nào đó, thứ đáng để nhìn lại có lẽ không phải là mình hơn ai, mà là mình đã đi được bao xa so với chính mình trước đây.

Có người rực rỡ như mặt trời. Nhưng cũng có người chỉ là một ánh sao le lói. Và có lẽ… bầu trời không thể thiếu cả hai.

Tôi nhận ra, “rực rỡ” không nhất thiết phải là trở thành ai đó lớn lao trong mắt người khác. Đôi khi, nó chỉ là việc mình biết mình đang đi đâu, đang cố gắng vì điều gì và vẫn đủ can đảm để tiếp tục.

Có thể tôi sẽ không nổi tiếng.

Có thể tôi sẽ không giàu nhanh như người khác.

Có thể con đường tôi đi sẽ chậm hơn, vòng vèo hơn.

Nhưng nếu mỗi ngày tôi vẫn tiến lên, vẫn học thêm một chút, vẫn cố gắng tốt hơn hôm qua… thì như vậy cũng đã là một kiểu “rực rỡ” rồi.

Nghĩ đến đó, tôi thấy nhẹ hơn.

Câu hỏi ban đầu bỗng không còn đáng sợ nữa. Biết đâu, rực rỡ không phải là thứ người khác nhìn thấy. Mà là thứ âm thầm lớn lên bên trong mỗi người, qua từng ngày họ vẫn chọn bước tiếp. Giống như một ánh sao le lói giữa bầu trời rộng lớn không chói chang, nhưng vẫn đủ để biết rằng nó đang tồn tại, và vẫn đang phát sáng theo cách của riêng mình.

© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn

Xem thêm: Hãy Tận Hưởng Từng Phút Giây Được Sống | Radio Tâm Sự

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?

Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?

Nếu tuổi thơ cho ta những dịu ngọt, êm đềm của kỉ niệm, nuôi dưỡng ta bằng tình cảm thiêng liêng, lớn lao từ mái nhà thân thương thì khi trưởng thành, điều cốt yếu nhất là phải tự tìm cách đứng vững, tạo cảm giác an toàn, đủ đầy cho chính mình. Sau cùng, chỉ còn ta với ta- trụ cột duy nhất giúp bản thân ngoan cường, kiên định đi qua những chặng đường không một bóng người dẫn lối.

Chậm một nhịp yêu (Phần 2)

Chậm một nhịp yêu (Phần 2)

Phải rồi, chính là cô ấy! Cô ấy còn là hoa khôi của trường hồi đó nữa. Trai tài gái sắc, nếu họ thành đôi cũng chẳng có gì là bất hợp lý. Vy tự nhủ như vậy nhưng không hiểu sao, trong lòng lại có một chút cảm giác khó chịu, một thứ gì đó như là... ghen tị. Nhưng rồi, cô cũng tự trấn an bản thân:

Hằng số của thanh xuân

Hằng số của thanh xuân

Tớ ghét Toán. Ghét cái cách 108 giây quyết định một số phận, ghét cả sự bất công trên bục giảng. Tớ đã dùng cả thanh xuân để chạy trốn những con số, để rồi nhận ra... chúng lại là cái cớ duy nhất để tớ được ngồi cạnh cậu. Một kẻ đứng dưới nắng, nhẫn nại giải mã mọi bài toán cho tớ, trừ một định lý: Tại sao tớ lại thích cậu đến thế?

Sẽ nhớ những gì anh nói

Sẽ nhớ những gì anh nói

'Nhẫn chúng ta trao nhau, anh vẫn giữ, và vẫn sẽ giữ.' Dù anh biết chúng ta đến đây để ly biệt và kí vào đơn ly hôn, anh vẫn luôn biết chúng ta ghét bỏ nhau như nào. Anh rơi đi khi em hết khóc. Giọng em nghẹn ngào, không kịp 'chúc anh hạnh phúc' mà chỉ được câu ' em sẽ nhớ những gì anh nói'

Cánh hoa không lời

Cánh hoa không lời

Một cô học trò khiếm thính tặng thầy giáo một cánh hoa khô như cách em bày tỏ tình cảm không lời. Sau khi phát hiện em bị bạn bè trêu chọc, thầy giúp cả lớp hiểu và thay đổi cách nhìn về sự khác biệt. Cuối cùng, từ một cánh hoa nhỏ bé, sự cảm thông và yêu thương đã nảy nở trong cả lớp học.

Nhà

Nhà

Khi còn bé chỉ muốn cất cánh bay đi xa nhưng khi trưởng thành chỉ muốn sắp xếp hành lý để về nhà . Uất ức muốn về nhà, vui vẻ cũng muốn về nhà bởi vì ở nơi đó chúng ta biết chúng ta được quyền bé lại không cần phải lo nghĩ về những áp lực trên vai. Ở nơi đó có người vì chúng ta mà chống đỡ.

Chậm một nhịp yêu (Phần 1)

Chậm một nhịp yêu (Phần 1)

Chuyến xe lại dừng, mỗi lần thắng xe là y như rằng cô lại bị đẩy lùi ra sau nhưng lần này, cảm giác khó chịu không còn nhiều như trước. Hóa ra là do anh đứng ngay phía sau, nhanh chóng nắm lấy vai cô, kéo sát vào người mình để giảm bớt độ xóc cũng như tránh cho cô va phải người khác.

Chỉ là tôi không còn chờ được nhớ đến

Chỉ là tôi không còn chờ được nhớ đến

Và có lẽ, điều mạnh mẽ nhất ở tôi không phải là việc tôi không còn tổn thương nữa, mà là việc dù vẫn còn tổn thương, tôi vẫn chọn không gục ngã, vẫn chọn bước tiếp, vẫn chọn tin rằng mình xứng đáng với một cuộc sống tử tế hơn — kể cả khi điều đó bắt đầu chỉ từ chính mình.

Tết này con sẽ về (Kết thúc)

Tết này con sẽ về (Kết thúc)

Chúng tôi đứng cạnh nhau, lặng lẽ. Nắng đã lên cao, chiếu xuống sân chùa. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra một điều rất rõ ràng: mẹ chưa bao giờ rời bỏ tôi. Mẹ chỉ đổi cách ở lại. Mẹ ở trong giọng nói trầm lặng của ba, trong tiếng cười rộn ràng của em trai, trong từng lần tôi đủ can đảm quay về nhà. Mẹ ở trong việc tôi học cách sống tiếp, không còn trốn chạy hạnh phúc. Trong căn nhà quen thuộc ấy, tôi chợt nghe như có một giọng nói rất khẽ, rất quen, vang lên đâu đó giữa những ngày giáp Tết. “Về rồi hả con.”

Sống như những đóa hoa

Sống như những đóa hoa

Khi mỗi người biết nở một đóa hoa trong chính đời sống của mình, cuộc đời dù còn nhiều lo toan, cũng sẽ bớt khắc nghiệt và thêm nhiều hương sắc nhân ái.

back to top