Hãy sống như ngày mai không thể!
2024-06-04 18:25
Tác giả:
Quỳnh...
blogradio.vn - Mỗi một ngày cứ quay cuồng “đảm việc nước, giỏi việc nhà” như thế… Nghĩ rằng đó là cách sống “hết mình”, cách sống “trọn vẹn”. Để rồi quên đi một thứ đang héo mòn, khô rộc đi hàng ngày, hàng giờ…
***
Chúng ta thường nghe mọi người hay nói với nhau: “Đời là bể khổ!” Nhưng ở độ tuổi 35, độ tuổi không già cũng không trẻ, nhưng với những gì đã từng trải qua, tôi lại thích, và thấm câu nói: “Đời là vô thường!”
Khi ta ở độ mười tám đôi mươi, chắc không ai tin từ “vô thường”. Cho đến khi chúng ta ở độ ngũ tuần, thậm chí “thất thập cổ lai hy” ta mới hiểu từ “vô thường” nhưng đến lúc này, thì đã đi gần hết cuộc đời mình. Vậy nên thật mừng, sau khi dấu chân in vết bao nhiêu bệnh viện, leo lên nằm xuống đôi ba lần giường mổ, tôi dần hiểu “vô thường” để còn kịp chấp nhận, kịp bình an…
Đời… đâu thể nói trước được điều gì! Chỉ một cơn đau tim, chỉ một cơn khó thở, chỉ một lần tai nạn… có thể lập tức kéo ta rời xa hẳn những gì thân thương hàng ngày tưởng như tất yếu. Điều này tôi đã nghe thấy đâu đó nói đến rất nhiều, nhưng tôi từng “xảy ra với ai đó ngoài kia chứ không thể là mình”. Cho đến một ngày, sức ép công việc, gia đình ép tôi từ nhiều phía, cảm giác khó thở đã cảm nhận được, cơ thể đã lên tiếng, nhưng tôi bỏ qua, nghĩ rằng: “ngủ dậy là hết”. Rồi một tuần sau đó, cơn khó thở ập đến, họng không thể nuốt được để lấy hơi, ngực, phổi nặng trĩu như đá đè, hít vào thở ra bình thường đến thế mà không thể làm được… Vài phút đó… mọi thứ đều mơ hồ, không hiểu do não thiếu oxy nên mắt mờ đi, hay mọi tri giác cũng không đủ sức để hoạt động nữa… chỉ biết rằng, đó là ranh giới giữa sự sống và cái chết.
Mọi thứ rồi cũng như nhân duyên, cơn khó thở ập đến sau khoảng nửa tháng tôi gặp lại người bạn thân hồi cấp hai. Làm bạn với nhau hơn 20 năm, hành trình tôi nhìn thấy ở người con gái ấy là rất xinh đẹp và duyên dáng, nhiều bạn nam theo đuổi. Sinh viên được bình chọn là “hoa khôi” của cả khóa học. Tốt nghiệp xong làm dâu nhà hào môn, lui về làm nội trợ… từ ấy tôi cũng ít liên lạc hơn, nhưng chúng tôi vẫn liên lạc, tôi vẫn dõi theo cuộc sống “vô ưu vô lo” giữa cuộc đời xô bồ này của người bạn ấy. Để đến một ngày, tôi biết bạn ấy bị bệnh. Không phải nan y đâu! Nhưng là một bệnh tạm thời khiến người con gái ấy không thể chăm sóc, đón đưa con cái như đã sống những năm tháng trước đó. Hình ảnh người con gái ấy gầy guộc… gầy gầy lắm, chỉ nhìn thấy mắt và xương. Nói chuyện cả chiều, tôi nghe nhiều điều, từ cuộc sống như “tra tấn tâm hồn” trong nhiếc móc của mẹ chồng, đến gánh nặng con cái không ai chia sẻ khi ốm bệnh… Xót xa… Lòng tôi là vậy!
.jpg)
Sống! Phải như thế nào mới là sống?!
Ai cũng lao vào vòng xoáy kiếm tiền và danh vọng, nhưng để làm gì?
Nói vậy, bạn lại nói, kiếm tiền để tự do làm những điều mình thích, để du lịch trải nghiệm, để cho con cái được đủ đầy, thậm chí nếu bệnh cũng phải có tiền thì mới chữa trị được… đúng không?
Đúng! Không có tiền, không thể làm gì cả, càng không thể “tự do”. Nhưng mỗi chúng ta là một cá thể trong một tập thể, nhỏ là gia đình, lớn là cộng đồng xã hội. Nếu ta “tự do” mà mâm cơm ngày Tết vắng tiếng cười sum vầy? Có giống hot film “Lật mặt 7” để lại những lắng đọng trong cộng đồng mạng những ngày qua không? Nếu chúng ta “tự do” nhưng con cái thiếu sự chia sẻ, đồng hành trong học tập và cảm nhận của cuộc đời “mầm, chồi, lá” đến cây non và trưởng thành… Nhìn lại, chúng ta được gì? Hay chỉ là những cây non lớn lên bằng công nghệ, bằng sự “ích kỷ” của những đứa trẻ thuộc thế hệ 4.0. Ngược lại, những người đang tưởng như “không phải lo về tiền”, có được “tự do” không? Mỗi người, đặc biệt là phụ nữ, sẽ không thể “tự do” nếu không đứng trên những đồng tiền do chính mình kiếm ra, dù hy sinh sức khỏe, thời gian, tâm sức đến đâu chăng nữa…
Tôi cũng từng là người phụ nữ như thế! Nỗ lực khẳng định bản thân trong công việc. Nỗ lực làm tròn nghĩa vụ người mẹ, người vợ, người con dâu, người em chồng trong gia đình. Mỗi một ngày cứ quay cuồng “đảm việc nước, giỏi việc nhà” như thế… Nghĩ rằng đó là cách sống “hết mình”, cách sống “trọn vẹn”. Để rồi quên đi một thứ đang héo mòn, khô rộc đi hàng ngày, hàng giờ…
Đó là tâm hồn và sức khỏe của tôi!
Tôi đã nhận thấy tâm hồn tôi, sức khỏe tôi cần phải tưới nước và chăm bẵm, nhưng hết lần này đến lần khác, tôi viện lý do “chưa gấp” nên tưới và chăm một cách nhỏ giọt, nhỏ giọt… cho đến cái ngày cơn khó thở ập đến, mọi sự “gấp” không còn nghĩa nghĩa lý gì nữa, chỉ còn lại sự “chưa gấp” quá đỗi bình thường này, đó là: THỞ!
Thở sao cho đúng?! Sống sao cho đúng?!
Thật phước đức cho tôi, vẫn còn cơ hội để làm lại. Sự sống của chúng ta được bắt đầu từ sự thiêng liêng, là trái ngọt, là tinh hoa của đất – trời – con người (bố mẹ chúng ta) nên chúng ta không thể sống mà tước đi từng giờ từng phúc nguồn cội đó được. Hãy sống sao cho đủ những mối nhân duyên ấy. Ngày có 24 tiếng, hãy để trái tim khối óc ngủ đúng thực sự khi chúng ta ngủ. Tỉnh dậy hãy để đôi chân trần cảm nhận những bước đi chân thật, hoặc rung động cảm nhận từng cơn gió lùa qua tóc, mùi sương lá chim hót vang bên tai… Lắng nghe xem tâm ta cần gì? Cơ thể ta cần gì? Hãy tạo năng lượng bằng thể dục phù hợp để bắt đầu một ngày bằng những nụ cười, bằng những lời yêu thương, những cái ôm thật chặt với người thân yêu. Năng lượng đó sẽ cho chúng ta 200% hiệu suất làm việc, làm việc bằng đam mê, bằng trí tuệ. Kết giao lành mạnh với bạn bè, quan tâm đến người yêu thương… rồi kết thúc một ngày cũng bằng giấc ngủ đúng nghĩa cho trái tim và khối óc, không tàn phá bằng thức khuya, bằng men cay… mà trọn vẹn với cả những người yêu thương và chính mình. Đó mới là sống!
Xin gửi tới mọi người một bài thơ ngắn sưu tầm được, nghe rất trong trẻo và bình an:
“Chỉ cần như chiếc lá
Lặng lẽ xanh trong vườn
Tùy sức mình mà vươn
Ngại gì mưa hay nắng!”
© Quỳnh... - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Cảm Ơn Vì Chúng Ta Đã Bên Nhau | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.







