Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những dòng thư không có lời hồi đáp

2024-05-30 18:10

Tác giả: Lạc Diệp


blogradio.vn - Khoảnh khắc đó, ánh mắt đó, khi cậu nhìn cô, cả thế giới dường như ngưng đọng. Nếu như có thể nhìn cậu thêm chút nữa, ở một cự li gần hơn, có lẽ,  Vân sẽ nguyện đánh đổi thời gian hữu hạn mà cô có, lưu giữ cái nhìn ấy ở một khoảng trống cố định, cất gọn trong tim mình.

***

Cậu ấy cao một mét bảy mươi tám,

Bóng lưng thẳng tắp, dáng người gầy,

Gương mặt có nét trưởng thành của thời niên thiếu, lúc cười lên, khiến người khác bất giác không tự chủ được mà cõi lòng trào dâng niềm mến mộ.

Cậu ấy của bộ đồng phục trắng, của trời xanh, nắng ấm,

Tất cả đều là dáng vẻ tuyệt vời nhất.

Gửi cậu, với những gì tớ dấu nhẹm năm ấy. Nói rằng mình không hối hận, hóa ra bấy lâu đều là thứ tình cảm che giấu, đều là vốn sớm đã biết rõ câu trả lời giữa hai ta.

Ngày một, tháng năm, năm 2022.

Còn cách lễ trưởng thành mười ngày. Vân ngồi vào bàn, đặt bút viết thư cho Hoàng. Ánh vàng nhạt mờ mờ tỏ tỏ của vầng trăng rọi xuống thềm cửa sổ, càng làm bật lên màn đêm u tối bao trùm lấy căn phòng, tương phản với nó là màu vàng ấm nhưng không rõ ràng của cái đèn bàn cũ. Khung cảnh dường như tĩnh mịch đến lạ, cứ như khắc họa rõ tâm can người ta, lằng lặng nhưng cũng mạnh mẽ mà vang dội. Cuối cùng, lấy hết dũng khí, cô nắn nót viết từng chữ cho cậu, về những gì cô trăn trở bấy lâu. Tình cảm đơn phương này, cô thầm nghĩ, đã đến lúc phải kết thúc.

Mùa hè năm 2021,

Có bóng dáng cậu thanh niên khẽ lướt qua hành lang lớp học, làm tim cô khẽ rung lên một nhịp. Trong khoảnh khắc ấy, khi tất cả như đều mang một sắc màu thanh xuân, làn gió nhẹ, mùi hương của cây bằng lăng mới nở, chiếc áo sơ mi dài tay được sắn lên gọn gàng, trong đôi giày màu đen thong dong bước. Bóng dáng cậu khi ấy, cô chẳng sao quên được. Suốt mùa hè năm đó, mặc dù thuộc ban tự nhiên, Hoàng sang khối xã hội để ôn đội tuyển thành phố môn tiếng anh. Còn cô được chọn vào đội tuyển văn của trường, hai người cứ thế mà tình cờ gặp nhau. Nhưng chỉ có cô là người duy nhất ngoái lại đằng sau, chăm chú nhìn dáng vẻ cậu khuất xa dần. Cứ như thế, cảm xúc Vân dành cho cậu cứ mỗi lúc lại trào dâng. Cô có thể nhớ rõ bóng lưng của chàng trai ấy hơn bất cứ ai. Cảm xúc luôn là thứ gì đó khó lí giải nhất, đặc biệt là khi, chẳng rõ lí do là gì, ta thích một người. Một người ta chưa từng nói chuyện, chưa từng tiếp xúc, hay thậm chí, còn chưa chào hỏi một lời. Vân đã tự hỏi bản thân mình rất nhiều lần. Cô từng cho rằng đó chỉ là thứ cảm xúc nhất thời. Nhất thời cảm nắng, nhất thời rung động.

Nhưng từng ngày trôi qua, tình cảm Vân dành cho Hoàng cứ ngày một nhiều thêm.

Khi cơn gió lạnh đầu mùa của thu bắt đầu ghé thăm, trời trở lạnh nhưng cũng rất mát mẻ, những hạt mưa bay lất phất cũng đã xuất hiện, theo chân người ta đến từng con hẻm, từng góc phố nhỏ của Hà Nội. Cùng năm ấy, cô biết thêm được vài điều về cậu qua người bạn cùng phòng nọ. Cậu trầm tính, ít nói, nhưng thỉnh thoảng cũng khá hài hước. Cậu qua lời kể, chững chạc và trưởng thành hơn Vân nghĩ. Thỉnh thoảng tò mò, cô lên mạng, tìm được trang cá nhân Hoàng, ngồi xem với vẻ mặt thích thú. Cậu dường như có một thế giới riêng rất khác với cô, khiến cô cảm thấy thật khó để chạm tới, càng chẳng thể nắm bắt. Không biết cảm giác đó là gì, chỉ biết một điều rằng, cậu ấy thực sự rất hoàn hảo, đối lập với con người cô, không có gì lấy làm nổi bật. Vì điều này, Vân càng không dám đến gần bày tỏ với cậu, chỉ dám nhìn cậu từ xa. Tuổi mười bảy của cô, lần đầu biết thích một người là như thế nào. Lúc nào giờ chào cờ, cũng chỉ mong mỏi tìm kiếm một bóng hình quen thuộc trong đám đông ấy, âm thầm quan sát, rồi ôm mối tương tư chất chứa chẳng nguôi ngoai. Mỗi lần tưởng như ai đó nhắc đến tên cậu, Vân lại không kìm lòng được mà người khẽ run lên. Hóa ra, thích một người là như thế, chỉ cần là một cái tên, một ánh mắt thôi, cũng đủ khiến con người ta bồi hồi, thổn thức lạ thường.

Một ngày nọ, cuối cùng, cô và cậu đều chạm mắt nhau, trong một lần dọc cầu thang đi xuống thư viện. Hôm ấy, chút ánh nắng cuối cùng của buổi chiều muộn sau tiết tự học ấm áp tựa như âm thanh trầm thấp của một bản nhạc chậm rãi, chiếu lên một góc tường của tòa nhà. Cậu đứng tựa người vào lan can, lấy lưng mình làm điểm tựa, nhìn đồng hồ rồi ngẩng đầu lên. Khoảnh khắc đó, ánh mắt đó, khi cậu nhìn cô, cả thế giới dường như ngưng đọng. Nếu như có thể nhìn cậu thêm chút nữa, ở một cự li gần hơn, có lẽ, Vân sẽ nguyện đánh đổi thời gian hữu hạn mà cô có, lưu giữ cái nhìn ấy ở một khoảng trống cố định, cất gọn trong tim mình.

Đem hết dũng khí, gói ghém vào một bức thư, cô can đảm nắn nót từng dòng, sợ không còn cơ hội nói lời tỏ tình. Vân biết Hoàng sắp đi du học.

Rõ ràng trong cô đã biết rằng, vốn dĩ ngay từ đầu đã chẳng có kết quả, cô đã định cứ thế ôm thứ tình cảm ấy mà dai dẳng mãi. Nhưng cô sợ. Sợ rằng một mai, cô sẽ hối hận vì chẳng bày tỏ cho cậu biết, có một người đã từng thích cậu nhiều đến nhường nào. Trong bức thư, người con gái ấy viết rằng, chỉ cần được bày tỏ và nói hết tâm tư lòng mình, cô sẽ không còn cảm thấy hối tiếc nữa, dẫu cho cậu có từ chối, cô cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Cậu đã xuất hiện trong thế giới của cô chẳng biết từ bao giờ, đã trở thành một bóng hình mà cô luôn tìm kiếm, trên sân trường, dưới những dãy lớp học vắng người qua lại sau tiếng chuông nghỉ trưa.

“Có lúc tớ từng suy nghĩ về việc sẽ gạt thứ cảm xúc này qua một bên để nhường chỗ cho những điều bận rộn trước mắt. Nhưng e là, tớ không đủ can đảm đến vậy, thứ tình cảm đơn phương này, tớ cứ mãi trốn tránh nó, thì với tớ, điều đó thật là khó khăn. Cho dù như thế nào, tớ vẫn sẽ không hối hận”. Vân bày tỏ với cậu trong bức thư với sự nghẹn ngào.

Vậy mà, chưa kịp gửi, cậu đã đến một phương trời mới.

Cô vẫn viết thư, chỉ là, không thể gửi đi nữa.

Đếm ngược mười ngày ra trường, cô cứ viết rồi lại cất nó cẩn thận trong ngăn kéo tủ ở cuối lớp học. Nhìn ra phía khung cửa sổ khép hờ, cơn gió ở đâu vô tình lọt vào, giở nhẹ từng trang sách vẫn đang dang dở những dòng chữ của tiết văn ngày hôm ấy, như một sự an ủi nhẹ nhàng, đồng thời hong khô những giọt nước mắt vẫn còn đọng lại trên cuốn tập.

Ngày lễ trưởng thành kết thúc. Cậu không đến.

Bức thư vẫn còn ở đó, gọn gàng, lẳng lặng trong góc tối của cánh tủ. Hoàng không biết có người muốn nói vài lời với cậu, muốn cho cậu biết cô là ai, muốn kết bạn với cậu.

Tháng năm trôi qua như một cái chớp mắt, người cũng đã rời đi. Chỉ còn những dòng thư ở lại cùng với những cảm xúc tiếc nuối, cứ thế, cứ thế, mờ mờ tỏ tỏ nét chữ ngăn nắp sáng sủa, cùng với lời kết của dòng thư còn bỏ ngỏ:

“Trời mưa rồi. Gió cũng thổi thật mạnh. Tớ đang ở trong lớp nhìn ra cửa sổ phía bên ngoài, cảm thấy dễ chịu và thoải mái. Quyết định viết tiếp, dẫu cậu chẳng nhận được. Đành lòng giữ cho riêng mình. Hôm nay không chào cờ, không gặp được cậu, cũng có chút hụt hẫng. Mai lễ trưởng thành rồi, cậu có tới không? Phép màu có thực sự xảy ra? Tớ muốn gặp cậu”.

© Lạc Diệp - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Sống Cho Chính Mình Vì Cuộc Đời Này Chỉ Có Một Lần | Radio Chữa Lành

Lạc Diệp

“Hải thượng sinh minh nguyệt/ Thiên thai cộng thử thì”

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!

Hóa ra anh vẫn yêu em

Hóa ra anh vẫn yêu em

Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu

Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

back to top