Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những dòng thư không có lời hồi đáp

2024-05-30 18:10

Tác giả: Lạc Diệp


blogradio.vn - Khoảnh khắc đó, ánh mắt đó, khi cậu nhìn cô, cả thế giới dường như ngưng đọng. Nếu như có thể nhìn cậu thêm chút nữa, ở một cự li gần hơn, có lẽ,  Vân sẽ nguyện đánh đổi thời gian hữu hạn mà cô có, lưu giữ cái nhìn ấy ở một khoảng trống cố định, cất gọn trong tim mình.

***

Cậu ấy cao một mét bảy mươi tám,

Bóng lưng thẳng tắp, dáng người gầy,

Gương mặt có nét trưởng thành của thời niên thiếu, lúc cười lên, khiến người khác bất giác không tự chủ được mà cõi lòng trào dâng niềm mến mộ.

Cậu ấy của bộ đồng phục trắng, của trời xanh, nắng ấm,

Tất cả đều là dáng vẻ tuyệt vời nhất.

Gửi cậu, với những gì tớ dấu nhẹm năm ấy. Nói rằng mình không hối hận, hóa ra bấy lâu đều là thứ tình cảm che giấu, đều là vốn sớm đã biết rõ câu trả lời giữa hai ta.

Ngày một, tháng năm, năm 2022.

Còn cách lễ trưởng thành mười ngày. Vân ngồi vào bàn, đặt bút viết thư cho Hoàng. Ánh vàng nhạt mờ mờ tỏ tỏ của vầng trăng rọi xuống thềm cửa sổ, càng làm bật lên màn đêm u tối bao trùm lấy căn phòng, tương phản với nó là màu vàng ấm nhưng không rõ ràng của cái đèn bàn cũ. Khung cảnh dường như tĩnh mịch đến lạ, cứ như khắc họa rõ tâm can người ta, lằng lặng nhưng cũng mạnh mẽ mà vang dội. Cuối cùng, lấy hết dũng khí, cô nắn nót viết từng chữ cho cậu, về những gì cô trăn trở bấy lâu. Tình cảm đơn phương này, cô thầm nghĩ, đã đến lúc phải kết thúc.

Mùa hè năm 2021,

Có bóng dáng cậu thanh niên khẽ lướt qua hành lang lớp học, làm tim cô khẽ rung lên một nhịp. Trong khoảnh khắc ấy, khi tất cả như đều mang một sắc màu thanh xuân, làn gió nhẹ, mùi hương của cây bằng lăng mới nở, chiếc áo sơ mi dài tay được sắn lên gọn gàng, trong đôi giày màu đen thong dong bước. Bóng dáng cậu khi ấy, cô chẳng sao quên được. Suốt mùa hè năm đó, mặc dù thuộc ban tự nhiên, Hoàng sang khối xã hội để ôn đội tuyển thành phố môn tiếng anh. Còn cô được chọn vào đội tuyển văn của trường, hai người cứ thế mà tình cờ gặp nhau. Nhưng chỉ có cô là người duy nhất ngoái lại đằng sau, chăm chú nhìn dáng vẻ cậu khuất xa dần. Cứ như thế, cảm xúc Vân dành cho cậu cứ mỗi lúc lại trào dâng. Cô có thể nhớ rõ bóng lưng của chàng trai ấy hơn bất cứ ai. Cảm xúc luôn là thứ gì đó khó lí giải nhất, đặc biệt là khi, chẳng rõ lí do là gì, ta thích một người. Một người ta chưa từng nói chuyện, chưa từng tiếp xúc, hay thậm chí, còn chưa chào hỏi một lời. Vân đã tự hỏi bản thân mình rất nhiều lần. Cô từng cho rằng đó chỉ là thứ cảm xúc nhất thời. Nhất thời cảm nắng, nhất thời rung động.

Nhưng từng ngày trôi qua, tình cảm Vân dành cho Hoàng cứ ngày một nhiều thêm.

Khi cơn gió lạnh đầu mùa của thu bắt đầu ghé thăm, trời trở lạnh nhưng cũng rất mát mẻ, những hạt mưa bay lất phất cũng đã xuất hiện, theo chân người ta đến từng con hẻm, từng góc phố nhỏ của Hà Nội. Cùng năm ấy, cô biết thêm được vài điều về cậu qua người bạn cùng phòng nọ. Cậu trầm tính, ít nói, nhưng thỉnh thoảng cũng khá hài hước. Cậu qua lời kể, chững chạc và trưởng thành hơn Vân nghĩ. Thỉnh thoảng tò mò, cô lên mạng, tìm được trang cá nhân Hoàng, ngồi xem với vẻ mặt thích thú. Cậu dường như có một thế giới riêng rất khác với cô, khiến cô cảm thấy thật khó để chạm tới, càng chẳng thể nắm bắt. Không biết cảm giác đó là gì, chỉ biết một điều rằng, cậu ấy thực sự rất hoàn hảo, đối lập với con người cô, không có gì lấy làm nổi bật. Vì điều này, Vân càng không dám đến gần bày tỏ với cậu, chỉ dám nhìn cậu từ xa. Tuổi mười bảy của cô, lần đầu biết thích một người là như thế nào. Lúc nào giờ chào cờ, cũng chỉ mong mỏi tìm kiếm một bóng hình quen thuộc trong đám đông ấy, âm thầm quan sát, rồi ôm mối tương tư chất chứa chẳng nguôi ngoai. Mỗi lần tưởng như ai đó nhắc đến tên cậu, Vân lại không kìm lòng được mà người khẽ run lên. Hóa ra, thích một người là như thế, chỉ cần là một cái tên, một ánh mắt thôi, cũng đủ khiến con người ta bồi hồi, thổn thức lạ thường.

Một ngày nọ, cuối cùng, cô và cậu đều chạm mắt nhau, trong một lần dọc cầu thang đi xuống thư viện. Hôm ấy, chút ánh nắng cuối cùng của buổi chiều muộn sau tiết tự học ấm áp tựa như âm thanh trầm thấp của một bản nhạc chậm rãi, chiếu lên một góc tường của tòa nhà. Cậu đứng tựa người vào lan can, lấy lưng mình làm điểm tựa, nhìn đồng hồ rồi ngẩng đầu lên. Khoảnh khắc đó, ánh mắt đó, khi cậu nhìn cô, cả thế giới dường như ngưng đọng. Nếu như có thể nhìn cậu thêm chút nữa, ở một cự li gần hơn, có lẽ, Vân sẽ nguyện đánh đổi thời gian hữu hạn mà cô có, lưu giữ cái nhìn ấy ở một khoảng trống cố định, cất gọn trong tim mình.

Đem hết dũng khí, gói ghém vào một bức thư, cô can đảm nắn nót từng dòng, sợ không còn cơ hội nói lời tỏ tình. Vân biết Hoàng sắp đi du học.

Rõ ràng trong cô đã biết rằng, vốn dĩ ngay từ đầu đã chẳng có kết quả, cô đã định cứ thế ôm thứ tình cảm ấy mà dai dẳng mãi. Nhưng cô sợ. Sợ rằng một mai, cô sẽ hối hận vì chẳng bày tỏ cho cậu biết, có một người đã từng thích cậu nhiều đến nhường nào. Trong bức thư, người con gái ấy viết rằng, chỉ cần được bày tỏ và nói hết tâm tư lòng mình, cô sẽ không còn cảm thấy hối tiếc nữa, dẫu cho cậu có từ chối, cô cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Cậu đã xuất hiện trong thế giới của cô chẳng biết từ bao giờ, đã trở thành một bóng hình mà cô luôn tìm kiếm, trên sân trường, dưới những dãy lớp học vắng người qua lại sau tiếng chuông nghỉ trưa.

“Có lúc tớ từng suy nghĩ về việc sẽ gạt thứ cảm xúc này qua một bên để nhường chỗ cho những điều bận rộn trước mắt. Nhưng e là, tớ không đủ can đảm đến vậy, thứ tình cảm đơn phương này, tớ cứ mãi trốn tránh nó, thì với tớ, điều đó thật là khó khăn. Cho dù như thế nào, tớ vẫn sẽ không hối hận”. Vân bày tỏ với cậu trong bức thư với sự nghẹn ngào.

Vậy mà, chưa kịp gửi, cậu đã đến một phương trời mới.

Cô vẫn viết thư, chỉ là, không thể gửi đi nữa.

Đếm ngược mười ngày ra trường, cô cứ viết rồi lại cất nó cẩn thận trong ngăn kéo tủ ở cuối lớp học. Nhìn ra phía khung cửa sổ khép hờ, cơn gió ở đâu vô tình lọt vào, giở nhẹ từng trang sách vẫn đang dang dở những dòng chữ của tiết văn ngày hôm ấy, như một sự an ủi nhẹ nhàng, đồng thời hong khô những giọt nước mắt vẫn còn đọng lại trên cuốn tập.

Ngày lễ trưởng thành kết thúc. Cậu không đến.

Bức thư vẫn còn ở đó, gọn gàng, lẳng lặng trong góc tối của cánh tủ. Hoàng không biết có người muốn nói vài lời với cậu, muốn cho cậu biết cô là ai, muốn kết bạn với cậu.

Tháng năm trôi qua như một cái chớp mắt, người cũng đã rời đi. Chỉ còn những dòng thư ở lại cùng với những cảm xúc tiếc nuối, cứ thế, cứ thế, mờ mờ tỏ tỏ nét chữ ngăn nắp sáng sủa, cùng với lời kết của dòng thư còn bỏ ngỏ:

“Trời mưa rồi. Gió cũng thổi thật mạnh. Tớ đang ở trong lớp nhìn ra cửa sổ phía bên ngoài, cảm thấy dễ chịu và thoải mái. Quyết định viết tiếp, dẫu cậu chẳng nhận được. Đành lòng giữ cho riêng mình. Hôm nay không chào cờ, không gặp được cậu, cũng có chút hụt hẫng. Mai lễ trưởng thành rồi, cậu có tới không? Phép màu có thực sự xảy ra? Tớ muốn gặp cậu”.

© Lạc Diệp - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Sống Cho Chính Mình Vì Cuộc Đời Này Chỉ Có Một Lần | Radio Chữa Lành

Lạc Diệp

“Hải thượng sinh minh nguyệt/ Thiên thai cộng thử thì”

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

back to top