Người tôi thích có người thương rồi
2024-04-04 17:35
Tác giả:
Cúc Tịch
blogradio.vn - Rồi đến một ngày, tớ lướt story trên facebook, tớ thấy cậu đăng ảnh cùng một cô gái. Trái tim tớ chết lặng một hồi. Tớ không khóc, nhưng tớ lại buồn, cảm giác của ngày xưa quay trở lại, giá mà tớ có thể khóc được thì hay biết mấy
***
Dạo này cậu sống thế nào rồi? Vẫn ổn đúng không?
Có lẽ tớ chỉ dám nói những lời này ra đây mà thôi, cũng chả biết cậu có còn nhớ về tớ không, về cái đứa mà thích cậu từ cấp 3 đấy.
3 năm rồi, bây giờ tớ đã học đại học, cả cậu cũng vậy. Tớ vẫn nhớ cái ngày tớ gặp cậu lần đầu tiên ở trường, đó là một buổi chiều mát mẻ, bầu trời trong xanh đến lạ và cậu xuất hiện bên cạnh tớ như một điều gì đó đặc biệt. Tớ nhận ra, cậu và tớ học chung lớp học thêm, học chung khối, chung trường và đặc biệt hơn là nhà tớ và cậu ở gần nhau nữa. Chúng ta có quá nhiều điểm chung đúng không, lúc đó tớ còn thắc mắc là tại sao bấy lâu nay tớ không gặp cậu sớm hơn. Nếu vậy thì mọi chuyện sẽ khác đi đôi chút nhỉ.
Lớp 12 với những bận rộn thi cử, việc bỗng dưng thích cậu khiến cuộc sống của tớ bị xáo trộn đôi phần. Tớ chọn cách nói ra với cậu, tớ lục tìm facebook của cậu, nhắn từng tin, chờ cậu rep. Khoảng thời gian đó cảm xúc mỗi ngày của tớ đều phụ thuộc vào những tin nhắn của cậu. Rồi cậu từ chối tớ, tớ rất buồn. Chuyện này tớ cũng chả nói với ai, chỉ có nói vơi nhỏ bạn thân, rồi tớ im lặng, tớ không khóc, không hiểu sao nữa, tớ buồn lắm, buồn đến muốn chết đi nhưng lại không thể khóc.
Thế là tớ tập trung ôn thi, nhưng rồi trớ trêu quá, tớ không đỗ trường mà tớ mong muốn, thế rồi tớ quyết định gap year 1 năm. Rồi một năm cũng trôi qua. Một năm này đáng sợ với tớ thế nào cậu biết không. Tớ bị rối loạn cảm xúc, tớ dễ khóc, dễ tức giận, tớ thu mình lại, tớ không còn muốn tiếp xúc với thế giới ngoài kia nữa. Cuối cùng thì mọi thứ cũng qua, chỉ cần mình còn sống thì mọi thứ đã trải qua có đớn đau thế nào cũng chỉ là quá khứ mà thôi cậu nhỉ.
Nhưng cậu biết không, tớ đã đau lắm. Tớ có một vết thương lớn trong lòng mà chẳng thể khâu vá nổi. Tớ đã đỗ vào ngôi trường tớ mơ ước đấy, nhưng ở đó không có cậu. Tớ biết cậu học ở Thành Phố Hồ Chí Minh, còn tớ, tớ lặn lội ra Hà Nội một mình.

Lúc mới đầu tớ có rất nhiều khó khăn, phải tập một mình đối diện với tất cả, một thân một mình đến một nơi xa lạ không anh em họ hàng, không bà con thân thiết hay anh chị em, tớ cũng không biết vì sao mình lại can đảm như vậy, nhưng tớ luôn nghĩ đến cậu, nghĩ rằng có lẽ ở thành phố cậu cũng phải sống như vậy thôi, nghĩ rằng ai cũng sẽ có giai đoạn này.
Thi thoảng tớ vẫn khóc, khóc vì nỗi đau bất chợt ập đến, khóc vì nhớ nhà, khóc vì tủi thân, cuộc sống một mình thật không dễ dàng, nhất là đối với một người mang một tổn thương tâm lý nhiều như tớ.
Cậu biết không tớ đã chẳng thể thích ai nữa, cảm giác như tớ không thể toàn tâm toàn ý yêu ai được. Cảm giác như cảm xúc trong tớ có lẽ đã chết rồi cậu ạ.
Rồi đến một ngày, tớ lướt story trên facebook, tớ thấy cậu đăng ảnh cùng một cô gái. Trái tim tớ chết lặng một hồi. Tớ không khóc, nhưng tớ lại buồn, cảm giác của ngày xưa quay trở lại, giá mà tớ có thể khóc được thì hay biết mấy, tớ muốn gào thét thật to, nhưng khổ nỗi có gì đó cứ nghẹn ứ trong tim cậu ạ, có lẽ tận cùng của nỗi đau là như vậy hả cậu.
Tớ đã xem story đó của cậu suốt một tiếng đồng hồ, tớ ngắm nhìn cô gái hạnh phúc ấy rồi ước ao đó là mình.
Nhưng không vì thế mà tớ hết thích cậu, tớ cũng không hiểu nổi bản thân mình nữa, nỗi nhớ về cậu không phải da diết từng ngày từng ngày mà nó ẩn sâu trong tim tớ, thi thoảng hình bóng lại xuất hiện lên trong suy nghĩ của tớ. Chỉ là tớ cố gắng quên đi, tớ không yêu ai không muốn quen ai nữa, chỉ là khi người khác có nhã ý chia sẻ yêu thương cùng tớ thì bỗng dưng hình bóng cậu lại xuất hiện khiến tớ chẳng thể kiểm soát được cảm xúc của mình mà nhớ cậu đến phát điên.
Người tôi thích có người thương rồi. Nghe đau lòng cậu nhỉ. Tớ thấy người thương của cậu, tớ cũng ngắm nhìn cô ấy qua bức ảnh cậu đăng, chúc mừng cậu. Tớ hẹn hò với đủ kiểu con trai nhưng rồi tớ lại thất vọng trở về với sự thật là tớ chẳng có cảm xúc gì với họ, mỗi lần đi chơi, đi ăn, đi xem phim tớ đều không thoải mái, tớ cảm thấy sáo rỗng, cậu biết sao không? Bởi vì đó không phải là cậu.
Tớ vẫn luôn vào trang facebook của cậu, thế nhưng chẳng có gì mới cả, có lẽ cậu chỉ muốn công khai một lần duy nhất, cậu biết tớ xem rồi, cậu biết tớ nên từ bỏ rồi, cậu có quan tâm đến điều đó không? Hay tự tớ lại nghĩ ra nhỉ?
Tớ không hiểu nổi trái tim mình nữa, nhưng có lẽ tớ vẫn sẽ thích cậu, vẫn đợi cậu, vẫn mong một lần cậu nghoảnh lại nhìn tớ.
Tớ thích cái cách cậu luôn vui vẻ, vô tư, thích cái cách cậu chơi thể thao và thích cả sự ân cần của cậu dành cho mọi người xung quanh. Những điều đó vẫn hằn sâu trong tâm trí mình, cả hình bóng của cậu nữa.
Người tôi thích có người thương rồi.
Tớ nhớ cậu, nỗi nhớ từ một người ở Hà Nội đến một người ở Sài gòn, nỗi nhớ đi xuyên qua khoảng cách xa vô tận ấy.
Người tôi thích có người thương rồi.
Bạn gái của cậu, cô gái ấy thật may mắn biết bao khi có được cậu, cô ấy có làm cậu buồn không? Sự cưng chiều mà cô ấy nhận được từ cậu phải đánh đổi bao nhiêu điều tớ mới có thể có được vậy?
Người tôi thích có người thương rồi.
Dù sao tớ vẫn mong cậu luôn vui vẻ. Cậu nhất định phải hạnh phúc nhé đồ ngốc.
Người tôi thích có người thương rồi.
Tớ vẫn luôn đứng đây, đợi cậu.
Đợi cậu hạnh phúc và tớ sẽ mỉm cười chúc mừng cậu và… cả là đợi cậu quay lại nhìn tớ một lần nữa, nếu ai làm tổn thương cậu hãy nhớ rằng tớ luôn ở đây, ủng hộ cậu, yêu cậu.
Người tôi thích có người thương rồi.
Nếu một ngày thế giới ngoài kia làm tổn thương cậu, đừng sợ, tớ vẫn đứng đây, vẫn chờ đợi cậu đến để trân trọng. Hy vọng sau ngần ấy tổn thương, tớ vẫn đủ can đảm để đợi cậu.
© Cúc Tịch - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Hành Trình Chữa Lành | Radio Chữa Lành
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Viết cho những ngày nghĩ về ngày mai
Thật ra, con người ta không gục ngã vì khổ đau, mà vì đánh mất ý nghĩa của nó, ngày mai chẳng thể khác đi, nếu hôm nay vẫn mờ nhạt. Ta cứ muốn bước đi thật nhanh, muốn đi qua mọi điều thật mau – mà quên rằng, ngày mai chính là kết quả của từng giây phút ta đang sống bây giờ.
Do dự trời sẽ tối mất
Một câu nói hiện lên trong tâm thức Lan, giọng mẹ vang vọng như một làn gió xưa cũ thổi qua ký ức: "Nếu một ngày con gặp được người khiến trái tim con yên khi ở bên và con không cần cố gắng, không cần giấu giếm, chỉ đơn giản là thấy nhẹ lòng... thì đó chính là nơi con có thể dừng chân."
Nhật ký những ngày hạ xanh
Suốt những tháng năm rực rỡ này, liệu có một bóng hình nào in đậm đến mức cả đời tớ chẳng thể quên? Có một ai đó từng mang đến những ngọt ngào trong sáng để tô màu cho cuộc sống bình dị này hay không? Và trong tất cả ký ức, chỉ duy nhất hình ảnh cậu hiện lên, rõ rệt đến mức làm lòng tớ nhói lên.
5 mẹo tâm lý không hề chiêu trò giúp bạn nắm quyền chủ động nơi công sở
Những thủ thuật tâm lý đơn giản này sẽ giúp bạn tạo lợi thế cho bản thân, điều hướng dòng chảy công việc một cách khéo léo hơn.
Ly cocktail của ký ức
Khi đặt ly xuống, tớ nhận ra rằng nỗi buồn, giống như hương vị trong ly cocktail, sẽ luôn ở đó, nhưng tớ có thể thưởng thức nó một cách dịu dàng, chậm rãi, và bước ra khỏi nó với ánh mắt sáng hơn một chút.
Sao phải cưới người không yêu
Ở một nơi xa, tôi cầu mong cho anh và gia đình anh được hạnh phúc và toại nguyện với mọi mong muốn ích kỉ nhỏ nhen khi đã đẩy tôi ra anh… anh đã trọn chữ hiếu mà phụ chữ tình bởi vậy tôi quyết định chọn cách quên anh…
Rồi một ngày, bố mẹ sẽ già đi
Bố mẹ luôn lo lắng và chờ đợi ta trở về. Dù ta có đi bốn biển năm châu, dù ta có là ai trên cuộc đời này, trong mắt bố mẹ, ta vẫn mãi là những đứa trẻ. Vì thế, hãy biết nghĩ và sống cho bố mẹ bên cạnh nghĩ và sống cho riêng mình.
Cha vẫn ở đây
Minh đứng đó một lát, nhìn bóng dáng gầy guộc của cha trong ánh đèn mờ, trong lòng bỗng nhói lên một cảm giác khó gọi tên. Nhưng anh lập tức dựng bức tường lạnh lùng quanh tim: Mình không thể yếu lòng…
Hộp thư mùa thu
Chỉ là những dòng tin cũ đơn điệu, nhưng với tôi lại là những kỷ niệm vô cùng sâu sắc. Tôi của lúc ấy đã thư giãn như thế nào, cảm giác lúc ấy đã vui sướng bao nhiêu khi được một người ở xa lắng nghe và chia sẻ. Giờ thì chạm vào dòng tin nào tôi cũng sợ mất. Có lẽ ở hiện tại chẳng còn mấy người cổ hủ như tôi.
Không được bỏ cuộc
Những người mà ít nhiều kém may mắn kém khả năng hơn nhiều người. Nhưng rồi sao, nhưng rồi họ đã mạnh mẽ đứng lên họ đã quyết tâm đến cùng, với họ thì dường như những khó khăn phải dừng bước những khó khăn phải buông xuôi trước họ, bởi vì tất cả họ đều có quyết tâm rất lớn ấy, là không được bỏ cuộc.

















