Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
2026-04-21 15:35
Tác giả:
Bà tám siêu cấp
blogradio.vn- Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
***
Với nhiều người thì họ cho rằng em làm vậy với anh là không đúng. Em quá tuyệt tình và dứt khoát chia tay anh mặc cho anh làm mọi cách để níu giữ em lại. Nhưng thật ra, mấy ai đứng ở hoàn cảnh em mà hiểu được cho em đâu. Bởi thế, em nào dám mong nhận được sự tha thứ từ anh chứ. Chỉ mỗi em biết tất cả những gì em làm đều muốn tốt cho anh mà thôi.
Em gặp anh khi anh đang học đại học năm thứ ba. Một lần tình cờ sinh nhật bạn cùng lớp anh tổ chức ở quán nhậu mà em làm việc.Có lẽ, duyên trời đã sắp đặt trớ trêu để hai ta gặp được nhau. Bởi anh chưa từng tham gia cuộc vui nào của lớp cả. Anh là một chàng trai gương mẫu, sinh viên giỏi, chăm chỉ và sinh ra trong gia đình gia giáo. Còn em là một cô gái chỉ vừa mười chín tuổi mang trên vai gánh nặng gia đình. Không biết bao lần em ước ao muốn được đến trường cùng bạn bè trang lứa nhưng rồi bao nhiêu biến cố ập đến làm em bỏ lỡ.
Em cũng là học sinh giỏi mười năm liền ở quê. Nhưng khi ba em mất do cơn đột quỵ bất ngờ lúc đang chở khách đi ở An Giang. Em nhớ ba hứa sau cuốc xe ôm này thì cả nhà sẽ ra quán để ăn mừng em đạt học sinh giỏi. Nhưng niềm vui đã chợt tắt thay bằng màu trắng tang thương bao trùm cả gia đình em. Mẹ em ngất lên ngất xuống và tinh thần suy sụp. Thằng út với thằng ba thì còn quá nhỏ chưa thực sự hiểu mọi chuyện đã xảy ra nên em phải gánh vác trách nhiệm thay phần ba. Con đường vào đại học của em dần khép lại. Em rời quê lên thành phố hoa lệ này cũng mong kiếm thật nhiều tiền để lo cho hai đứa em được đi học tới nơi tới chốn thay em thực hiện ước mơ của em.
Lúc đầu, ở thành phố em cũng bị lừa gạt mất tiền dành dụm của mẹ em rồi những ngày chẳng có tiền thuê phòng trọ nên em xin bác chủ quán ăn thương tình cho ở nhờ. Em làm phụ quán phở được vài tháng thì mẹ em bệnh nặng không tiền chạy chữa nên ra đi cùng ba. Một mình em phải đưa hai đứa em trai lên thành phố sống cùng. Một ngày, em phải làm hai hay ba công việc mới đủ trang trải phần nào tiền trọ và tiền học cho hai đứa em. May mắn là chúng cũng hiểu chuyện nên chăm chỉ học hành và phụ giúp mấy công việc nhà nhỏ vặt cho em.

Kể từ khi gặp anh thì em bắt đầu mới biết yêu là thế nào và có một người thật sự yêu thương chiều chuộng em ra sao. Em dần cảm nhận mật ngọt của tình yêu và cảm thấy ông trời vẫn chưa bất công với em lắm. Những hôm em tan làm ở quán tới 2h hay 3h sáng không còn một mình em cô đơn đi trên con đường vắng vẻ nữa mà có thêm anh. Anh biết không có đôi khi em cảm thấy lo sợ nghĩ đến một ngày nào đó, ba mẹ anh ở quê phát hiện ra chuyện hai ta thì sao? Anh có thể vì em mà chống đối lại sự phản đối của gia đình và vẫn bên em như thế này không? Và em luôn cảm thấy bất an và lo lắng ngày ấy sẽ xảy ra.
Dẫu em biết rằng kết cục chẳng có kết thúc tốt đẹp nào cho hai ta đâu. Bởi dù em cũng là đứa con gái tương lai chẳng đẹp đẽ gì. Hàng ngày, tiếp xúc với bao nhiêu loại đàn ông, mùi thuốc lá và rượu bia dần quen thuộc. Nhưng em chưa từng đánh mất bản thân mình.Em luôn tự hào về những đồng tiền em đánh đổi bằng mồ hôi và công sức của em.
Em nhớ chuyến đi Vũng Tàu lần đầu tiên trong đời em là đi cùng anh. Và em đã trao hết đời con gái cho anh mà chẳng hề hối hận. Bởi được anh yêu là niềm hạnh phúc quý giá với em ở hiện tại. Ngày mẹ anh gặp em và nói những lời tổn thương em rất nhiều. Dù em đã tưởng tượng ra hàng trăm lần nhưng không hiểu sao em lại chẳng thể nói được gì. Mặc nhiên, em ngồi im lặng và lắng nghe,chẳng thể thốt ra một câu nói oán than gì cả. Về phòng trọ, em ốm mấy ngày liền và tìm mọi cách tránh mặt anh. Dường như, anh nhận ra sự khác thường ấy.
Lần đầu tiên, anh cãi với mẹ và đến gặp em mặc trời mưa to nhưng em vẫn kiên quyết không ra gặp anh. Hai đứa em trai luôn trách hờn em tại sao anh tốt và yêu em nhiều vậy mà em lại làm anh tổn thương nhiều đến thế. Để anh có thể dễ dàng chia tay em nên em đã nhờ anh khách quen của quán giả bộ đóng một vở kịch cùng em. Bởi em biết anh ghét nhất chính là sự phản bội thế nên anh sẽ buông tay em chẳng cần nghe em giải thích. Những nhận xét của mẹ anh dù trước đây anh từng kịch liệt phản đối thì giờ anh cũng đã dễ dàng tin theo. Cũng vì niềm tin của anh chưa đặt trọn vào em nên nó sẽ dễ lung lay thôi.
Qua bạn bè anh thì em được biết sau tốt nghiệp anh quay về quê lấy vợ theo sự sắp đặt của gia đình. Có thể nói hai gia đình môn đăng hộ đối với nhau. Chỉ còn em là vẫn chưa có ai có thể bước vào trái tim em được. Kể từ khi anh rời đi, trái tim em đã đóng chặt lại. Dẫu sao, em cũng chưa từng hối hận với quyết định của em ngày xưa đó. Bởi vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh để anh có tương lai tốt đẹp hơn, còn hơn bên em thì cuộc đời anh sẽ tồi tệ ra sao. Cảm ơn anh vì đã cho em biết tình yêu là thế nào và đã từng yêu em nhiều đến vậy.
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
© Bà tám siêu cấp - blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.
Hạ đưa ai về
Trong ánh mắt chàng hạ Lóng lánh mưa xuân buồn Nắng uống say gió lộng Mây rợp bóng, sông dài.
Có những chiều không gọi thành tên
Có những chiều Hà Nội chợt mưa Con phố cũ bỗng dưng dài hơn trước Anh đứng lặng giữa dòng người xuôi ngược Nghe lòng mình… lạc mất một bàn tay
Hãy cố gắng tử tế với nhau khi còn có thể
Thay vì chúng ta chỉ phán xét hành động của bất cứ ai qua cặp mắt thông thường mà chưa thật sự biết rõ mọi chuyện họ đã phải trải qua thế nào và tại sao hành động như vậy thì đừng vội phán xét. Bởi bạn đâu có ở trong hoàn cảnh của người ta mà làm như bạn hiểu người ta lắm vậy. Thay vì nói những lời làm nhau buồn lòng thì hãy đối xử thật chân thành khi còn có thể nha. Bởi cuộc sống này rất vô thường.
Dưới ánh bình minh (Phần kết)
Tiếng chuông ngân lên. Ngoài kia, bình minh đang chậm rãi lan ra khắp bầu trời. Ánh sáng rơi xuống đôi vai Thuỳ, xuống mái tóc của Lâm, xuống bước chân nhỏ của Hạnh Phúc phía sau. Lâm đẩy chiếc xe lăn chậm rãi đưa Thuỳ đi về phía trước. Con đường phía trước vẫn còn dài. Bình minh, cũng vừa kịp hé.
Lối nhỏ cậu đi
Mỗi người đều có cho mình những lựa chọn, và tất cả không cần phải theo một khuôn mẫu nào cả. Bởi chẳng có đáp án nào được cho là đúng khi đề bài đưa ra lại là một đề bài mở.
Dưới ánh bình minh (Phần 1)
Hạnh Phúc lớn lên trong tình thương của mẹ và ông bà. Con bé nhanh nhẹn, hoạt bát và rất hiểu chuyện. Có những câu hỏi ngây thơ như: “Sao mẹ không đi được như các mẹ khác?” nhưng rồi lớn dần, con cũng không hỏi nữa. Thuỳ nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như vậy, cho đến khi con trưởng thành. Nhưng có lẽ cuộc đời vẫn âm thầm tìm một cách khác để đưa cô đến nơi bình yên.
Mình yêu nhau xong rồi
Mãi cho đến sau này, ở tận sâu trong miền kí ức đã bám bụi, tôi vẫn chưa từng dám quên đi từng mảnh nhỏ kí ức của tuổi 24 đó, ở khoảnh khắc tôi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, người đó đứng khoát vai tôi, ánh nắng chiếu rọi vào chiếc cầu vai màu xanh lục, chúng tôi nở nụ cười vào phiên bản chúng tôi yêu nhau nhất.
Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm
Tôi biết chúng ta phải vất vả kiếm từng đồng tiền để lo cho con cái thế nên ai cũng mong chúng thành công và tốt hơn bản thân chúng ta. Nhưng chúng ta không biết chúng thật sự cần gì nhất. Đôi khi, một cuộc trò chuyện hay vài lời hỏi thăm cũng làm chúng vui lên thay vì trách mắng hay dựa vào sai lầm của chúng mà phán xét. Bạn đâu có ở vị trí con bạn đâu mà biết chúng cảm thấy thế nào hay nghĩ gì.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 1)
Cảm ơn anh đã đến bên em, khi em cần một người để sẻ chia. Cảm ơn anh đã cho em đủ mạnh mẽ để không gục ngã. Cảm ơn anh đã yêu em, và dạy em cách rời xa mà vẫn phải sống. Và sau tất cả, cảm ơn cuộc đời đã để anh và em gặp lại nhau. Có những tình yêu tồn tại không phải để nắm giữ, mà để dạy con người ta cách sống tử tế hơn với nhau.

















