Tớ sẽ nhớ cậu lắm
2026-05-17 21:05
Tác giả:
Kiên Hoàng
blogradio.vn - Ba năm qua với tớ không chỉ là yêu, mà là hành trình cùng nhau lớn lên. Từ những ngày lớp 8 ngây ngô tập tành chơi guitar để gây ấn tượng, đến năm lớp 9 đầy áp lực thi cử khiến tụi mình từng muốn buông tay, tớ đã học được rằng tình yêu không chỉ có màu hồng mà còn là sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Giờ đây, khi là một nam sinh lớp 10, tớ chọn cách hoàn thiện bản thân hơn từ vóc dáng đến lối sống, để xứng đáng là bến đỗ bình yên cho cậu. 1.095 ngày ấy đã biến một thằng nhóc ích kỷ thành một người biết vì "chúng mình", và tớ trân trọng mọi khoảnh khắc tụi mình đã cùng nhau đi qua.
***
Cậu biết không, đôi khi tớ ngồi thừ người ra trước cái đồng hồ đếm ngày trên điện thoại, nhìn con số nó nhảy lên 1.095 mà thấy vừa ảo, vừa thực. Ba năm. Với mấy chú mấy bác, ba năm có khi chỉ là một vài dự án, một vài kỳ tăng lương. Nhưng với một thằng nhóc 15 tuổi như tớ, ba năm nó chiếm mẹ nó một phần năm cuộc đời rồi còn gì. Nó dài đến mức tớ chẳng còn nhớ nổi cái phiên bản của mình hồi chưa có cậu là một thằng như thế nào nữa. Tớ lục lại mấy tấm ảnh hồi lớp 8, thấy một thằng nhóc tóc tai bù xù, mặt mũi thì ngây ngô, mặc cái áo đồng phục rộng thùng thình, đứng cạnh một cô bạn cũng bé xíu. Hồi đó tụi mình yêu nhau theo kiểu "vô tri" lắm. Là những buổi chiều trốn học thêm đi ăn bánh tráng trộn, là những lần nhắn tin Messenger đến mức điện thoại nóng ran cả máy chỉ để nói về mấy cái trend nhảm nhí trên TikTok. Lúc ấy, tớ tưởng tình yêu chỉ là một trò chơi của cảm xúc, một thứ gì đó lấp lánh để mình khoe với đám bạn cùng lớp rằng "Tao cũng có người yêu rồi nhé".
Nhưng rồi cái màu hồng ấy nó cứ nhạt dần đi khi tụi mình bước vào năm lớp 9. Cái năm mà tớ gọi là "địa ngục của sự trưởng thành". Áp lực thi chuyển cấp nó giống như một cơn bão, nó quét sạch những mộng mơ của tuổi 14. Tớ nhớ những tối tụi mình chẳng còn nhắn tin chúc ngủ ngon lãng mạn nữa, mà là cùng mở Google Meet lên, mỗi đứa một góc, im lặng mà cày đống đề cương Toán, Lý với mấy cái phương trình hóa học nhức cả đầu. Có những lúc tớ mệt đến mức muốn cáu gắt với cả thế giới, và cậu cũng vậy. Tụi mình bắt đầu có những vết rạn đầu tiên. Những cuộc cãi vã không còn là để được dỗ dành, mà là những lúc im lặng đến đáng sợ vì cả hai đều quá kiệt sức. Tớ đã từng nghĩ, hay là thôi nhỉ? Hay là dừng lại cho nhẹ nợ? Nhưng rồi chính cái lúc tớ định buông tay, tớ lại nhìn thấy cậu, cũng đang vật lộn với đống bài vở nhưng vẫn không quên gửi cho tớ một cái meme nhạt nhẽo để tớ bớt căng thẳng. Tớ nhận ra, hóa ra tình yêu ở cái tuổi này không phải là dắt tay nhau đi dưới mưa như phim Hàn Quốc, mà là cùng nhau sống sót qua kỳ thi cấp ba.
Khi tụi mình cùng bước chân vào lớp 10, mọi thứ lại thay đổi một lần nữa. Môi trường mới, những người bạn mới, và cả cái cách tớ nhìn nhận về bản thân mình cũng khác đi. Tớ bắt đầu quan tâm đến việc mình phải "ra dáng" một chút. Tớ bắt đầu tập mấy bài kháng lực tại nhà, hì hục hít đất, gập bụng để cái vai nó rộng ra một tí, để khi đi bên cạnh cậu, tớ không còn là thằng nhóc loắt choắt hồi lớp 8 nữa. Tớ cũng bắt đầu nghiêm túc hơn với cây guitar. Không còn là bấm mấy hợp âm cơ bản để lòe thiên hạ, tớ muốn mình thực sự chơi được một bản nhạc tử tế, để mỗi khi cậu buồn, tớ có thể đàn cho cậu nghe mà không bị lạc nhịp. Tớ cũng học cách sống "xanh" hơn, bớt dùng đồ nhựa, quan tâm đến môi trường hơn, vì tớ bắt đầu nghĩ về tương lai — một cái tương lai xa xôi nào đó mà ở đó có cả tớ và cậu.

Ba năm qua, tớ học được rằng sự thấu hiểu nó đáng giá hơn ngàn lời thề thốt. Bây giờ, tớ không cần cậu phải nói gì, chỉ cần nhìn vào mắt cậu là tớ biết hôm nay cậu thi kiểm tra 15 phút không tốt, hay là cậu đang bực mình vì chuyện gia đình. Tụi mình không còn cần phải dính lấy nhau 24/7. Tớ có không gian riêng để tập luyện, để học về Kinh tế và Pháp luật — cái môn mà hồi đầu tớ thấy khô khan kinh khủng nhưng giờ lại thấy nó cũng hay hay. Cậu cũng có những sở thích riêng của cậu. Nhưng cái hay nhất là, sau một ngày dài với đủ thứ rắc rối, tụi mình vẫn là bến đỗ của nhau. Tình yêu 3 năm ở tuổi 15 nó không cháy rực rỡ như đám cháy rừng, nó giống như một cái bếp than hồng, âm ỉ thôi nhưng đủ ấm để đi qua những ngày đông lạnh giá của áp lực và sự thay đổi tâm lý.
Nhiều lúc tớ tự hỏi, liệu 1.095 ngày này có phải là tất cả những gì tụi mình có? Liệu khi lên đại học, khi ra đời, tụi mình có còn giữ được sợi dây này không? Tớ không biết, và tớ nghĩ cũng chẳng ai biết được. Nhưng có một điều tớ chắc chắn, đó là 3 năm này đã nhào nặn nên một thằng tớ của ngày hôm nay. Tớ biết kiên nhẫn hơn, biết hy sinh cái tôi của mình một chút, biết thế nào là trách nhiệm với cảm xúc của người khác. Tớ không còn là thằng nhóc chỉ biết nhận lại, tớ đã biết cách cho đi. Và dù sau này có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, tớ vẫn sẽ cám ơn cậu, cám ơn 3 năm qua đã ở đó, cùng tớ lớn lên, cùng tớ đi qua những năm tháng rực rỡ và cũng đầy biến động nhất của tuổi trẻ.
Cái con số 1.095 kia, thực ra nó chẳng là gì cả nếu tụi mình không thực sự "sống" trong từng ngày đó. Mỗi ngày là một bài học, mỗi cuộc cãi vã là một nấc thang để tụi mình hiểu nhau hơn. Tớ chợt nhận ra hạnh phúc đôi khi chỉ là cái cảm giác yên tâm đến kỳ lạ khi biết rằng, dù thế giới ngoài kia có xoay chuyển thế nào, dù môn Toán có khó đến đâu hay kỳ thi giữa kỳ có áp lực đến mức nào, thì vẫn có một người luôn đứng đó, chờ tớ và tin tưởng vào tớ. 3 năm, 1.095 ngày, và tớ hy vọng, đây mới chỉ là chương mở đầu cho một cuốn sách thật dài mà tụi mình sẽ cùng nhau viết tiếp, từng trang, từng trang một, thật chậm rãi và chân thành...
© Kiên Hoàng - blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hoa sim đỏ
Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.
Học cách yêu thương bản thân
Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".




