Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em chợt nhớ về

2025-05-08 09:55

Tác giả:


blogradio.vn - Bây giờ em vẫn bước tiếp trên con đường chỉ còn mỗi mình em với mỗi ngày, với bao nhiêu cảm xúc với bao nhiêu thiết tha em trút hết vào những trang giấy trắng. Ngày hôm nay là những gì em chợt nhớ và cũng chợt quên.

***

Em đứng trước ban công nhìn lên bầu trời đen thẫm, không gian thật gần và thật xa xung quanh em vẫn như mọi buổi tối. Trên cao và tận trên rất cao là muôn ánh đèn màu là muôn sắc màu lung linh đỏ xanh vàng tím, còn thấp hơn cũng vậy, chỉ là rất nhiều tiếng nói cười xôn xao vang vọng cả một con phố dài. Tất cả những hình ảnh và những âm thanh ấy cứ dội vào tận trong con hẻm trong khu phố cứ yên tĩnh như tờ của nhà em. Tất cả làm em chợt nhớ về cũng có một khu phố khác cách đây không xa của mấy chục năm trước.

Em cũng hay đứng trước ban công để ngắm bầu trời đêm, ngắm cuộc sống và để có thể tận hưởng hết được những gì của cuộc sống rất thực rất đời thường quanh em. Cũng muôn sắc màu rực rỡ có lúc đến chói mắt và cảm giác cuộc sống cứ sôi động, cứ dồn nén những nhịp khẩn trương nhất vào những buổi tối, là khoảng thời gian gần như nhiều người đã kết thúc một ngày làm việc và đang quay lại với những nghỉ ngơi những yêu thích riêng của cá nhân mình. Em chợt nhớ về con phố ấy, con phố có một ngôi nhà, có một căn phòng nho nhỏ xinh xinh như lọt thỏm giữa lòng thành phố thênh thang muôn lối. Nơi đó có hai người đã dắt tay nhau về cùng một tổ ấm và bắt đầu cuộc hành trình dựng xây nên hạnh phúc chung của cuộc đời. Em nhớ hai chiếc xe máy, em nhớ chiếc xe đạp đã cũ, nhớ màu sơn cửa xanh thật xanh như những niềm vui, những niềm hy vọng của hai đứa cho con đường thật dài đến tận mai sau. Em nhớ những con đường phía trước, bên trái và bên phải của ngôi nhà, đâu đâu cũng đầy ắp người là người ngay một khu trung tâm của thành phố này, vừa sao quá rộng lớn vừa sao quá nhỏ bé thân thương. Em nhớ luôn hai thùng nước bằng nhựa cũng màu xanh thật to anh mua về để chứa nước dự trữ cho những ngày bị cúp nước. Mà đó là dạo em đang sinh con được có hơn tuần lễ và đang nằm ổ như người ta nói, anh làm em bất ngờ vì em thích vậy. Nhà mình ở trên cao nên phải có thùng nước dự trữ phải có nguồn nước dự phòng, mà anh chọn được ở đâu hai cái thùng màu xanh thật to. Đó là món quà mà em thích nhất và bây giờ mình đã chuyển nhà cũng hơn mấy chục năm thì hai thùng nước vẫn theo mình về tận nơi đây, và vẫn một màu xanh thăm thẳm dù cho thời gian có trôi qua bao lâu.

Em chợt nhớ về chuyến đi du lịch của cả gia đình mình, cũng về một dải đất miền trung thân yêu. Em nhớ những buổi tối cả nhà mình, anh, em và con, cả nhà mình cùng thả bộ trong con phố đi bộ mà người ta gọi là phố cổ. Mà sao em nhìn hoài có thấy có điều gì là cổ đâu, chỉ có những gian hàng mua bán thật lớn thật đẹp với đủ loại hàng hóa cuốn hút khách du lịch một cách dữ dội, một cách mãnh liệt nhất, mà người ta cũng chen nhau để nhìn ngắm, để trầm trồ và để mua sắm. Em nhìn những lồng đèn đỏ thật xinh xắn, thật ngộ nghĩnh dễ thương được treo cao suốt dọc con phố mà người ta gọi tên là phố cổ. Rồi em chợt nhớ đến một bộ phim nước ngoài, hình như là của Trung Quốc thì phải, có tên là “Đèn lồng đỏ treo cao” mà em rất thích. Phố cổ mà sao em thấy tràn lan toàn là những điều thật hiện đại, thật mới mẻ mà như người ta gọi là thật mo đen, thật mốt đó anh.

Tối nay em chợt nhớ.

Một tối mùng một đầu tháng anh chở em đi chùa, em đứng chắp tay trước phật và vẫn cầu mong những điều bình yên no ấm đến với mọi người. Có lẽ mỗi lúc về chùa, mỗi lúc đến chùa em luôn nghe lòng mình tĩnh lặng hơn, thiết tha hơn với cuộc sống, nên đó cũng là những khoảnh khắc làm em chợt nhớ nhiều hơn. Một tối mùng một đầu tháng người ta đi chùa khá đông, ai ai cũng có những cầu nguyện của riêng mình, rồi mình cùng đi khắp những con đường như mọi lần. Ngày mùng một rơi vào tối cuối tuần nên những quán chay, những con đường đông đúc và náo nhiệt hơn. Em nói em thích đi xa ra ngoại ô thành phố nên anh cũng chiều theo em. Những vùng ngoại ô có vẻ tĩnh lặng hơn và trầm mặc hơn. Em hỏi anh sao người ta lại gọi là thành cổ khi mình cùng chui qua cổng thành mà em thấy rất thích thú. Anh nói anh cũng không biết, chỉ biết thành cổ đã đi vào lịch sử của đất nước của tỉnh mình, thành cổ là một nét truyền thống quý báu có từ rất rất lâu và được mọi người yêu mến. Thành cổ cho anh cho em cho mọi người một niềm tự hào sâu sắc, một gợi nhớ rất nhiều về những chiến tích xa xưa của cha ông ta. Thành cổ cho em một cảm giác được bảo vệ được che chắn khỏi nắng khỏi mưa trong hiện tại và chẳng hiểu sao cứ mỗi lúc qua đó được cúi đầu sau lưng anh như cứ sợ cái thành, cái bức tường của thành đụng vào đầu mình là em lại nghe thật nhiều những yêu thương, những kính phục cứ dâng lên. Hai đứa cứ vậy, cứ băng băng một đường dài chạy thẳng về nhà má. Chỉ cần đến cổng thành là em đã nghe mùi vị và những hương vị của quê rất mặn mà, rất thấm đượm đã vây quanh em rồi.

Bây giờ mỗi ngày em vẫn đi về trong con phố mà em rất yêu, mỗi ngày đều nhìn thấy nơi chốn xưa em từng làm việc, em từng gắn bó, lại nghe những tình bạn, những đam mê ngày nào cứ trỗi dậy trong tim. Em biết suốt đời em vẫn như vậy không thể khác được, những gì đã qua đã quá đậm sâu trong em, đã quá thiết tha trong em thì làm sao em quên được. Em chợt nhớ nôn nao những tiếng gọi cô ơi cô ơi của biết bao các em sinh viên nơi đó, bây giờ em nào cũng đã trưởng thành cũng đã vững vàng tiến về phía trước. Còn em ngồi đây trong một góc thật nhỏ để cứ chợt nhớ về, chẳng còn nói nhiều như ngày nào như công việc bắt buộc phải nói. Em lại ngồi cùng chính em và viết lại những gì chợt nhớ của những ngày đã xa. Em chợt nhớ về em của những ngày đó, em chợt nhớ về những lúc vui buồn, những lúc khóc cười của những ngày đó. Là em của những ngày đã xa, là em của những ngày hôm qua, và hôm nay em vẫn bước đều đặn những bước chân trong phố và nhìn nơi ấy mỗi ngày. Gần gũi, yêu thương, xa cách, và thấp thoáng là một nỗi nhớ mong. Em chợt biết mình nhớ mong để gửi lại những nhớ mong ấy cho những thế hệ trẻ sau em, để các bạn ấy bước tiếp và bước thật tốt. Vì em không thể bước cùng, vì em đã đến tuổi phải dừng lại niềm đam mê một thời cho nơi ấy và chuyển nó thành một niềm đam mê khác.

Bây giờ em vẫn bước tiếp trên con đường chỉ còn mỗi mình em với mỗi ngày, với bao nhiêu cảm xúc với bao nhiêu thiết tha em trút hết vào những trang giấy trắng. Ngày hôm nay là những gì em chợt nhớ và cũng chợt quên.

Những con phố, phố cổ, rồi thành cổ, vậy có người cổ không? Có đôi lần em đã tự hỏi chính mình như thế, em tin là có. Như chuyến đi năm nào thì em tin là em đã được gặp những người gọi là người cổ, nghĩa là những bà những cụ đã rất rất thọ đã sống rất rất lâu để có thể kể lại cho em nghe những câu chuyện đời xửa đời xưa ấy. Những câu chuyện cứ làm mắt em mở to mở tròn và cứ ngồi nghe như muốn uống hết, như muốn nuốt hết vào lòng không sót một chữ gì của những câu chuyện ấy, được kể lại qua nỗi nhớ trong những ký ức sâu thẳm của các bà các cụ. Rồi cũng có đôi lúc em tự hỏi đến một lúc nào đó em cũng trở thành một người cổ, rồi em cũng sẽ ngồi kể lại cho con cháu những câu chuyện của hôm nay, có không?

Thành phố em có thành cổ, còn em có những con phố của những niềm chợt nhớ mênh mang mỗi ngày, là khi em chợt nhớ về.

Em nhớ có một lần em đã tự hỏi một điều thật đơn giản là nếu một ngày em dừng công việc lại, nếu một ngày em vắng bóng trong công việc em yêu, thì liệu ai còn nhớ thì liệu ai sẽ quên? Rồi cũng tối hôm đó em xem ti vi và được nhìn thấy những con phố cổ với những nét đẹp thật huyền bí, thật xa xưa được hiện lên đầy đủ dáng hình trong chuyên mục hình ảnh từ cuộc sống. Có phải những gì có từ cổ đi theo cùng luôn nhắc người ta về những điều xưa cũ nhưng luôn xứng đáng và luôn được mọi người ghi nhớ. Thời gian có làm lãng quên đi điều gì đó thì em tin sẽ có bất cứ một khoảnh khắc nào đó người ta sẽ nhớ đến, dù chỉ là chợt nhớ như em của tối qua và sáng hôm nay. Chợt nhớ về những điều xa xăm, những điều đã cổ, vậy mà lòng cứ muốn thiết tha cứ muốn được gọi tên những điều đã qua đã quá gắn bó đã quá yêu thương bao ngày.

Em chợt nhớ về chính em, nhớ về những bạn bè xưa, đã xa rồi đã cổ rồi. Trong những nhịp đập trong những mạch sống cuồn cuộn cứ tuôn chảy của cuộc sống đầy hối hả, em đang ở giữa nó. Một bên là những mạch nguồn lênh láng trào dâng, một bên là những tĩnh lặng đến im lìm của những gì chợt nhớ. Còn em thì ở giữa, nghiêng bên này là dấu yêu nghiêng bên kia là thương yêu, chỉ vậy thôi, là em.

Em tin là sẽ có rất nhiều người nhìn thấy chính mình trong những dòng rất nhỏ của em, những trang giấy trắng, những nét gõ thật đen cứ trút xuống cứ trào xuống trên cái bàn phím thân quen, chỉ để muốn diễn tả hết được những gì chợt nhớ.

Em còn nhớ hay em đã quên

Nhớ Sài Gòn những chiều lộng gió

Nhớ món ăn quen nhớ ly chè thơm

Nhớ bạn bè chào nhau quen tiếng

Phố em qua gạch ngói quen tên

Em dừng nơi đây, những chợt nhớ còn nhiều nhiều lắm, xin hẹn những lần khác nữa với những chợt nhớ khác nữa.

© HẢI ANH - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Tưởng Là Chân Tình, Nào Ngờ Là Người Thay Thế | Radio Tâm Sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tớ sẽ nhớ cậu lắm

Tớ sẽ nhớ cậu lắm

Ba năm qua với tớ không chỉ là yêu, mà là hành trình cùng nhau lớn lên. Từ những ngày lớp 8 ngây ngô tập tành chơi guitar để gây ấn tượng, đến năm lớp 9 đầy áp lực thi cử khiến tụi mình từng muốn buông tay, tớ đã học được rằng tình yêu không chỉ có màu hồng mà còn là sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Giờ đây, khi là một nam sinh lớp 10, tớ chọn cách hoàn thiện bản thân hơn—từ vóc dáng đến lối sống—để xứng đáng là bến đỗ bình yên cho cậu. 1.095 ngày ấy đã biến một thằng nhóc ích kỷ thành một người biết vì "chúng mình", và tớ trân trọng mọi khoảnh khắc tụi mình đã cùng nhau đi qua.

Hoa sim đỏ

Hoa sim đỏ

Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.

Tia sáng tình yêu

Tia sáng tình yêu

Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.

Âm vang tháng Tư

Âm vang tháng Tư

Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.

Hãy cứ yêu hết mình

Hãy cứ yêu hết mình

Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.

Chấp niệm

Chấp niệm

Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.

Thời thanh xuân đáng nhớ

Thời thanh xuân đáng nhớ

Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.

back to top