Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao
2026-04-07 10:30
Tác giả:
Bà tám siêu cấp
blogradio.vn - Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.
***
Bạn tôi từng hỏi tôi rằng " nếu cả cuộc đời này của mày vẫn không rực rỡ thì mày thấy sao?". Ừ thì tôi thấy bình thường thôi. Bởi vì tôi là người không mong cầu gì cao cả và tôi tự biết hài lòng với những gì mà tôi đang có ở hiện tại. Tôi chỉ muốn ước mơ giản đơn là sáng thức dậy còn được thở và nhìn những người thân của mình vẫn còn khỏe mạnh để làm động lực cho tôi cố gắng bước về phía trước dẫu có nhiều khó khăn đi nữa.
Nhiều người nhìn bề ngoài cuộc sống của tôi không có gì phải phải lo nghĩ nhưng thật ra chỉ có người trong cuộc mới cảm nhận được thôi. Tôi luôn muốn mang nguồn năng lực tích cực đến cho mọi người dẫu rằng cuộc đời tôi chẳng hề đẹp đẽ gì như mọi người thấy. Bởi tôi vốn sinh ra trong một gia đình không hạnh phúc nhưng ba mẹ luôn cố mang đến những gì tốt nhất cho tôi, họ hàng thì vì khinh khi ba mẹ tôi nghèo khổ mà coi thường. Dù cho tôi có cố gắng nỗ lực ra sao thì họ vẫn chưa từng công nhận tôi.
Ngày tôi trúng đại học thì họ luôn cho rằng tôi may mắn nhưng họ đâu biết tôi phải học ngày đêm liên tục. Có những hôm tôi sốt cao không dám nghỉ sợ rằng thời gian không đủ để hoàn thành kỳ thi. Để tôi được đi học như con nhà người ta là đổi lại những chiếc bánh chuối chiên hàng ngày của mẹ và những chiếc móc sắt treo quần áo của ba. Không biết bao lần tôi chùn bước không dám vào đại học bởi chuyện tiền học phí là vấn đề quá lớn với gia đình tôi.

Có những ngày nhà chẳng còn một hạt gạo nào cả, ba xin từng phần cơm chay từ thiện để dành cho gia đình tôi chia ra ăn cho xong ngày hôm đó. Những khi trời mưa lớn, mẹ bán bánh chuối vẫn còn nhiều là cả nhà ăn cho thay cơm. Chỉ tội thằng út người nhỏ xíu mới mấy tuổi đầu chẳng có sữa mà uống. Nhiều khi, tôi phụ người ta mấy việc vặt được cho mấy chục ngàn mua hai lốc sữa cho nó mà nó uống ngon lành. Quần áo đi học của nó không biết mẹ may vá bao nhiêu lần với cái cặp đựng sách vở rách tới rách lui may chấp vá lên nhau. Vậy mà lúc nào nó cũng cười tươi như hoa hết.
Ngày tôi tốt nghiệp đại học với mong muốn ra trường tìm công việc lương cao phụ giúp cho gia đình có cuộc sống tốt hơn thì liên tiếp nhiều biến cố bất ngờ xảy ra. Ba tôi không may qua đời sau cuộc liên hoan với đồng nghiệp công ty. Mẹ thì suy sụp tinh thần và nằm bệnh mấy tháng trời. Thằng út bình thường vui tươi giờ trầm tư hơn trước. Không khí gia đình vốn ảm đạm giờ còn hơn trước nữa. Tôi không cho phép bản thân tôi gục ngã nên tôi luôn cố gắng kiếm thật nhiều tiền để lo cho mẹ và em. Dẫu giờ đây, cuộc sống chẳng gọi là đủ đầy nhưng ít nhất chúng tôi không phải lo ngày mai sẽ không còn gì để ăn hay không có chỗ để ngủ. Thằng út còn được đến trường đi học.
Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.
© Bà tám siêu cấp - blogradio.vn
Xem thêm: Hoa Nở Vì Mùa, Người Gặp Vì Duyên
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau
Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.
Bên kia thế giới
"Bên kia thế giới", hóa ra chỉ đơn giản là phía bên kia của sự tuyệt vọng. Nó là ranh giới khi con người ta dám dũng cảm bước qua cái kén chật hẹp của sự cô đơn, bước qua những ngày tháng tồn tại vô nghĩa, để đón nhận một tia hy vọng đang mỉm cười chờ đợi ở bên kia đường. Cô gái ấy đã thức dậy từ cơn hôn mê của thể xác, còn tôi, cũng vừa bừng tỉnh khỏi cơn hôn mê của chính tâm hồn mình.
Ánh sáng của cuộc đời em là...?
Ánh sáng nhỏ nhoi, thắp lên hy vọng cho em bởi những người em thương và thương em
Ta có đang đi đúng đường hay không?
Có mấy ai mà chưa từng mông lung về tương lai của bản thân. Hầu như ai cũng đều như vậy! Những điều chưa xảy ra đều khiến con người ta lo lắng và bất an. Vậy nên, nếu bạn có rơi và tình huống hoài nghi những quyết định của mình có đúng hay sai? Thấp thỏm, lo âu cũng là lẽ thường tình.
Viết tuổi thơ lên cây
Ngày xưa của chúng mình Viết tuổi thơ lên cây Từng cái tên nắn nót Ở đó theo tháng ngày
Tại sao chúng ta lại mất dần năng lực tự yêu chính mình?
Đứng trước những lời nói tưởng chừng chỉ muốn tốt cho bạn, hay là một câu nói bông đùa,.... nhưng thật sự có phải như vậy hay không? Ý nghĩa thật sự đằng sau những lời nói đó là gì? Ngày nay, có rất nhiều vụ tự tử xảy ra đến từ nhiều nguyên nhân khác nhau. Nhưng có lẽ họ đều đang gặp rất nhiều áp lực. Và điều quan trọng hơn hết, họ có yêu bản thân mình không? Bạn ạ! Mạng sống thật sự rất quý giá! Hãy trân trọng nó. Hãy yêu lấy bản thân mình, bạn luôn xứng đáng nhận được tình yêu và trước hết hãy mở rộng lòng tự ôm lấy chính mình, vỗ về bảo vệ nó khỏi những điều tiêu cực.
Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)
Dưới ánh đèn phố lấp lánh, giữa những cánh hoa giấy rơi chậm trong đêm, hai bàn tay vẫn nắm chặt lấy nhau. Không còn là những cảm xúc dang dở của quá khứ mà là một khởi đầu đúng lúc và trọn vẹn hơn bao giờ hết.
Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi
Một cuộc tình bắt đầu chớm nở là khi 2 người dưng cần trái tim rung động và cần thêm một sự quan tâm. Dù vây hạnh phúc của cuộc tình đó lại giống như một mảnh giấy; nếu một người thờ ơ còn người kia cố giữ chặt thì tờ giấy sẽ rách. Nếu cả hai người cùng buông hoặc cùng giữ chặt thì sẽ không có tờ giấy nào cả. Còn nếu hai bàn tay ôm lấy nhau; để tờ giấy ở giữa thì hạnh phúc đó sẽ vẫn còn. Nhưng sự thật là ai cũng có cuộc sống riêng của mình.
Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?
Ta không chọn được nơi mình bắt đầu, nhưng ít nhất ta vẫn chọn được cách mình đi tiếp. Mỗi người có một điểm xuất phát khác nhau, một hoàn cảnh khác nhau. Có người theo đuổi đam mê từ nhỏ, có người chỉ đơn giản là đi tiếp trên con đường đang có sẵn trước mắt. Con đường đó có thể dẫn đến thành công. Cũng có thể không. Nhưng đến một lúc nào đó, thứ đáng để nhìn lại có lẽ không phải là mình hơn ai, mà là mình đã đi được bao xa so với chính mình trước đây. Có người rực rỡ như mặt trời. Nhưng cũng có người chỉ là một ánh sao le lói. Và có lẽ… bầu trời không thể thiếu cả hai.
Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?
Nếu tuổi thơ cho ta những dịu ngọt, êm đềm của kỉ niệm, nuôi dưỡng ta bằng tình cảm thiêng liêng, lớn lao từ mái nhà thân thương thì khi trưởng thành, điều cốt yếu nhất là phải tự tìm cách đứng vững, tạo cảm giác an toàn, đủ đầy cho chính mình. Sau cùng, chỉ còn ta với ta- trụ cột duy nhất giúp bản thân ngoan cường, kiên định đi qua những chặng đường không một bóng người dẫn lối.















