Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mùa hè năm ấy, ve chưa kịp hét hết khúc chia ly

2025-12-08 16:00

Tác giả: Đoàn Công


blogradio.vn - Ngày tổng kết năm học cuối cùng, sân trường rộn rã cười nói, những bó hoa tươi được trao, những tấm ảnh vội vã được chụp. Trên sân khấu đơn sơ, anh lại cầm cây guitar quen thuộc, gảy lên những nốt nhạc đầu tiên của Phượng Hồng.

***

Quán cà phê nhỏ nằm bên góc phố, mưa lất phất bay. Cô ngồi bên ô cửa sổ, tay mân mê ly cà phê đen đã nguội, mắt nhìn xa xăm qua lớp kính đọng sương. Trên loa, một giai điệu quen thuộc chậm rãi vang lên — “Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng…”

 

Tim cô chợt nhói. “Phượng Hồng.”

 

Bài hát gắn liền với bao thế hệ học trò. Nhưng với cô, nó không chỉ là âm nhạc, mà là hồi ức. Là thanh xuân. Là một người. Là mối tình non dại của một thời áo trắng.

 

Cô gặp anh vào một buổi sáng đầu thu, tiết sinh hoạt đầu tiên. Lớp 10A1, trường huyện. Cô còn nhớ rõ áo dài trắng mới tinh, tay ôm tập sách, đôi chân run run bước vào lớp như con chim lạ tổ. Anh… là người đầu tiên quay sang đưa tay kéo chiếc ghế cho cô ngồi.

 

– “Ghế đó có ai chưa?”

 

– “Chưa. Ngồi đi.”

 

Giọng anh ngắn gọn, khô khan. Nhưng ánh mắt thì không. Ánh mắt ấy, dù sau này có nhiều lần cố quên, cô vẫn chẳng thể nào quên.

 

Tđó, họ trở thành bạn học. Anh ngồi bàn chéo phía trước, không nói nhiều, nhưng luôn là người đưa cho cô vở chép bài khi cô ốm nghỉ, là người ghé tai nhắc nhỏ cô đáp án trong một lần kiểm tra đột xuất. Một lần khác, khi cô quên mang áo mưa, anh đã đưa cô chiếc áo khoác thể thao cũ của mình, bảo:

 

– “Mặc vào. Ướt về lại sốt đấy.”

 

Áo hơi rộng, vạt áo có mùi mồ hôi và nắng, một mùi hương riêng biệt chỉ mình anh có. Cô thấy đó là hương thơm ấm áp nhất trong đời. Đêm về, cô đã từng khẽ hít lấy hương áo, như đang hít lấy một phần của anh.

 

Lên lớp 11, họ cùng nhóm học Toán nâng cao. Cô không giỏi, hay sợ, nhưng lại thích học chỉ vì được cùng anh làm bài. Anh luôn giảng rất rõ, rất kiên nhẫn — nhưng mỗi lần cô nhíu mày, chưa hiểu, anh lại nhìn cô cười nhẹ:

 

– “Em mà không hiểu thì không ai hiểu nổi.”

 

Mỗi chiều học xong, nếu về cùng đường, anh sẽ đạp xe chầm chậm bên cạnh, không nói gì nhiều, chỉ nghe tiếng ve và tiếng phượng rơi. Có lần, cô đánh bạo hỏi:

 

– “Anh thích bài hát nào nhất?”

 

Anh đáp, không suy nghĩ: – “Phượng Hồng. Nghe như viết cho mình vậy.”

 

Từ hôm đó, mỗi lần anh cầm đàn, cô chỉ mong được nghe lại bài ấy. Và lần nào nghe, tim cô cũng như có một cơn gió lạ luồn qua, dịu nhẹ nhưng đốt cháy.

 

Cuối năm lớp 12. Áp lực thi cử, chia tay, cả lớp rộn ràng ôn luyện, làm lưu bút, tập văn nghệ.

 

Buổi chiều ấy, dưới tán phượng già, anh đàn bài Phượng Hồng, cô đứng phía sau bức tường, lặng lẽ nghe. Khi anh hát đến câu:

 

“Tuổi chẳng ai hay, thầm lặng mối tình đầu…”

 

… cô đã quay mặt đi vì sợ ai đó thấy mắt mình đỏ hoe.

 

Trong một buổi tổng duyệt văn nghệ, khi đèn trong hội trường tắt vì mất điện, anh đã bất ngờ cầm tay cô, thì thầm:

 

– “Nếu anh đi xa… em sẽ nhớ anh chứ?”

 

Cô không trả lời. Bàn tay anh siết chặt hơn một chút, đđể cô cảm nhận nỗi run rẩy. Cô sợ, nếu nói “có”, anh sẽ không đi, và cô sẽ trở thành gánh nặng. Cô sợ, nếu nói “không”, anh sẽ buồn, và mối tình non dại này sẽ tan vỡ. Cô chọn im lặng, vì sợ mọi thứ sẽ không thể trở lại như cũ.

 

Vài ngày sau, anh đưa cô xem thư chấp nhận nhập học ngành Y tại một trường đại học lớn ở châu Âu. Gia đình đã sắp đặt sẵn lộ trình cho anh đi du học để trở thành bác sĩ như cha mẹ mong muốn. Nhưng anh lại nói:

 

– “Anh không muốn đi. Anh chỉ muốn ở lại học trong nước. Ở gần em.”

 

Cô nhìn anh. Lần đầu tiên trong suốt ba năm, cô thấy ánh mắt anh yếu đuối, như muốn cầu xin cô giữ anh lại. Trong lòng cô như có hàng ngàn sợi tơ rối, một nửa muốn ôm lấy anh, một nửa lại dứt khoát đẩy ra. Nhưng cô chỉ cười, cố làm ra vẻ dửng dưng:

 

– “Anh ngốc quá. Ai cũng muốn đi, có cơ hội, phải nắm lấy chứ.”

 

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt anh xoáy sâu vào cô, tìm kiếm một lời nói, một dấu hiệu nào đó. Không có gì. Anh không nói nữa. Và đó là lần cuối họ ngồi dưới gốc phượng ấy, lần cuối tiếng ve làm nền cho một cuộc trò chuyện.

 

Ngày tổng kết năm học cuối cùng, sân trường rộn rã cười nói, những bó hoa tươi được trao, những tấm ảnh vội vã được chụp. Trên sân khấu đơn sơ, anh lại cầm cây guitar quen thuộc, gảy lên những nốt nhạc đầu tiên của Phượng Hồng.

 

Nhưng lần này, giọng hát anh chậm hơn, trầm hơn, da diết hơn. Và khi anh hát đến:

 

“Và mùa sau biết có còn gặp lại,

 

Ngày khai trường áo lụa gió thu bay…”

 

Ánh mắt anh khẽ hướng về phía cô — như một câu hỏi, như một hy vọng cuối cùng muốn níu giđiều gì đang dần tuột khỏi tay.

 

Cô không dám nhìn lại. Sợ ánh mắt ấy sẽ giữ mình ở lại mãi. Sợ nói ra lời yêu, cả hai sẽ cùng đau khổ.

 

Ngày anh bay, cô không ra tiễn. Cô ngồi trong phòng trọ, ôm quyển lưu bút, nước mắt lặng lẽ trôi. Trên trang giấy nơi anh viết cho cô, một dòng duy nhất:

 

“Nếu một ngày anh đi xa, em có còn nhớ bài hát anh từng hát cho em nghe?”

 

Phượng Hồng. Bài hát đầu tiên. Và cũng là cuối cùng.

 

đã tự tay chấm dứt mọi điều chưa kịp bắt đầu. Những năm sau đó, cô thậm chí còn để bạn bè lan tin mình đã lấy chồng — một lời nói dối để anh yên tâm mà bước tiếp. Cô giữ lại chiếc áo khoác thể thao cũ của anh, gấp gọn trong chiếc hộp thiếc, nơi cô cất giấu những bức thư chưa từng gửi. Viết rồi lại xé, viết rồi lại xóa. Cô đã viết về nỗi nhớ, về sự hối hận, và về một tình yêu chưa kịp nói thành lời, để nhắc mình rằng đã từng có một người làm tim cô rung động đến vậy.

 

Một ngày nọ, cô nghe trên radio:

 

Tên bài hát: “Tựa vai nhau dưới tán phượng cuối cùng”.

 

Sáng tác đầu tay của một nghiên cứu sinh Y khoa người Việt đang du học tại châu Âu. Anh từng là thủ khoa ngành Y, đi theo định hướng của gia đình, nhưng niềm đam mê thật sự là âm nhạc. Người ta bảo rằng trong hành lý của anh khi rời Việt Nam, luôn có một cây guitar cũ — người bạn đồng hành từ những năm tháng học trò.

 

“Tựa vai nhau dưới tán phượng cuối cùng,

 

Nắng xuyên qua kẽ lá, em cười mà không nhìn anh.

 

Hè năm ấy, ve chưa kịp hát hết khúc chia ly,

 

Mà hai đứa mình… đã lặng im như chưa từng là gì.”

 

đã từng ngồi bất động thật lâu, khóe mắt hơi nhòe, sống mũi bắt đầu cay khi nghe ca khúc ấy. Từng ca từ là từng vết cứa. Không ai biết rằng người con gái trong bài hát đó… chính là cô. Cô nhận ra anh đã viết nó từ rất lâu, có thể là ngay sau khi họ chia tay. Và cũng không ai biết, người con trai năm ấy từng thốt lên:

 

– “Anh không muốn đi. Anh chỉ muốn ở lại học đại học trong nước. Ở gần em.”

 

Nhưng rồi anh vẫn đi. Vì gia đình. Vì giấc mộng bác sĩ mà anh chưa từng tự chọn. Cô đã lùi lại, cắt đứt liên lạc, chấp nhận là người biến mất để anh không khó xử. Nhưng cô biết, từ giọng hát trong bài ca này, từ từng giai điệu anh viết, rằng…

 

Anh chưa bao giờ quên.

 

Và cô thì chưa bao giờ ngừng nhớ…

 

Mưa lặng lẽ ngừng. Quán vắng dần. Cô đứng dậy, định rời đi thì một giọng nói cất lên phía sau, dịu dàng mà quen thuộc đến nghẹn lòng:

 

– “Em còn nhớ ngày đầu ta gặp nhau chứ?”

 

Cô quay lại, tim như ngừng đập trong khoảnh khắc.

 

Là anh.

 

Vẫn đôi mắt ấy, giờ thêm chút trầm lặng của năm tháng. Vẫn giọng nói ấy, giờ sâu hơn, ấm hơn — như lời nhạc từng viết.

 

Trên vai anh là chiếc ba lô bạc màu. Tay trái xách theo một chiếc guitar quen thuộc, gỗ đã xước nhẹ theo thời gian.

 

Cô khẽ cười, nhưng đôi mắt long lanh.

 

“Anh đã trở về…” Anh khẽ nói, nhưng không có câu trả lời.

 

Cô cũng im lặng. Ve đã kịp hát hết khúc chia ly, nhưng chuyện tình của họ, có lẽ vẫn còn dang dở…

© Đoàn Công - blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”

Bó rau giữa mùa gió núi

Bó rau giữa mùa gió núi

Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.

Không thể níu giữ chân anh

Không thể níu giữ chân anh

Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.

Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp

Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp

Hà Nội đêm nay – Thành phố đang lặng im, nhưng trong đó có một người đang cố gắng tìm lại bình yên.

Phía sau rực rỡ

Phía sau rực rỡ

Chiều đầu đông, Nhật Khải với gương mặt đỏ bừng bên bếp lửa khi hôm nay anh trổ tài đầu bếp cho gia đình Tiểu Quỳnh, mấy quả ngô, su hào, rau cải được Nhật Khải chuẩn bị nấu món canh súp. Anh chàng cộng sự khen vui “Tần Khải hôm nay trở thành đầu bếp nông dân rồi”, còn Tiểu Quỳnh thì cười hồn nhiên: “Tần Khải nấu ăn cũng không tệ”.

Mùa hoa nở rực rỡ

Mùa hoa nở rực rỡ

Cô bé Đà, học sinh lớp 8, sống ở vùng đồi Đà Lạt và rất yêu hoa, thích vẽ. Khi trường tổ chức cuộc thi “Vẽ về mùa xuân quê em”, ban đầu Đà còn ngại ngùng, sợ tranh mình không đẹp. Nhờ lời khuyên của mẹ, cô đã vẽ thêm hình ảnh người mẹ chăm hoa trong bức tranh, thể hiện tình yêu và sự biết ơn. Kết quả, Đà đạt giải nhất. Từ đó, cô nhận ra rằng vẻ đẹp thật sự không chỉ nằm ở những bông hoa ngoài kia mà còn ở trong trái tim biết yêu thương và nỗ lực của mình.

Chờ đến khi thôi chờ

Chờ đến khi thôi chờ

Chờ vì còn yêu. Chờ vì còn hy vọng. Chờ vì sợ mất đi chút ấm áp mong manh. Chờ vì chưa đủ can đảm để dứt. Và rồi… thôi chờ không phải vì hết yêu, mà vì hiểu mình xứng đáng được sống trọn vẹn.

Tôi là ai trong sự khác biệt?

Tôi là ai trong sự khác biệt?

Có lẽ, tôi không cần một câu trả lời thật rõ cho câu hỏi “Tôi là ai trong sự khác biệt?”. Tôi chỉ cần biết rằng, khi mọi thứ xung quanh đổi thay, tôi vẫn còn đủ can đảm để sống đúng với cảm xúc của mình. Để không đánh mất những người tôi yêu. Để không bỏ quên chính mình. Và nếu bạn cũng đang thấy mình khác đi một chút so với thế giới này, thì không sao cả. Có thể, sự khác biệt ấy chính là nơi bạn còn giữ được trái tim mình.

back to top