Phát thanh xúc cảm của bạn !

Sau cơn mưa nắng sẽ về

2025-04-05 19:35

Tác giả:


blogradio.vn - Kể từ lúc biết tin căn bệnh quái ác sẽ tuyên án tử hình cho tuổi xuân còn đang dang dở của em, hình như tôi chưa từng thấy em để cho đôi chân mình được ngơi nghỉ ngày nào.

***

Trước bia mộ, những bông hồng trắng muốt lần lượt được đặt lên, tôi kiên nhẫn đứng ở cuối hàng, đặt một đóa hướng dương nằm lặng yên trong góc. Sau cơn mưa này, trời sẽ lại nắng lên sớm thôi!

Hà Nội mấy ngày này đột nhiên trở lạnh, bầu trời lúc nào cũng khoác lên mình chiếc áo choàng màu xám xịt, giống như một cô gái u buồn đang hờn dỗi điều gì. Em vẫn thức dậy sớm như mọi khi, dường như cái lạnh lẽo thấm tận xương tủy cũng chẳng ngăn được trái tim ấm nóng của em, trong khi người khác đều ước được nằm trong ổ chăn không muốn trở mình, em thì lại tất bật sắm sửa đủ thứ để chuẩn bị cho cuộc hành trình dài đằng đẵng tiếp theo.

Tôi hỏi em sẽ đi đâu, em chỉ cười, nháy mắt đã trở nên tinh nghịch như một con mèo nhỏ, kể lể với tôi từng thứ đồ nhỏ nhặt em sẽ mang theo. Nào là chiếc khăn quàng cổ tôi tặng em từ vụ đông hai năm trước, nào là cuốn sổ nhật kí đã ngả màu, nào là món bánh lương khô vị mè đen em thích, cuối cùng là chiếc máy ảnh nhỏ xinh đã theo em lang thang mọi ngõ ngách trên đời. Kể từ lúc biết tin căn bệnh quái ác sẽ tuyên án tử hình cho tuổi xuân còn đang dang dở của em, hình như tôi chưa từng thấy em để cho đôi chân mình được ngơi nghỉ ngày nào.

Em rong ruổi khắp các nẻo đường lớn nhỏ, từ nơi nhộn nhịp tiếng còi xe cho đến vùng núi non xa xôi vắng vẻ. Mỗi nơi em đi qua đều được thu lại một cách tỉ mỉ qua những tấm hình em up trên facebook: có ngày trời nắng đẹp, có hôm trời gắt gỏng đổ mưa; có mầm cây chỉ vừa mới nhú lên, cũng có nhành hoa ủ rũ sắp tàn. Tôi thầm nghĩ, giá như khoảnh khắc mỗi lần bấm máy có thể khiến thời gian mãi ngưng lại thì tốt biết bao, và tôi sẽ chụp cho em một tấm thật xinh, để nụ cười em cứ mãi hồn nhiên và tuổi đời em còn trẻ mãi.

“Anh này, có lẽ đây là chuyến đi cuối cùng của em rồi.”

Em nói nhẹ bẫng, đơn giản cứ như chỉ là một kì nghỉ lễ sắp kết thúc mà thôi. Trong khi tôi đang lo sốt vó cả lên thì em vẫn cứ loay hoay với đống đồ lỉnh kỉnh bên người. Tôi chẳng biết đáp lời em sao, vì những lúc như thế này mọi lời an ủi đều trở nên sáo rỗng cả. Có lẽ em cần một cái ôm, nhưng làm thế thì chắc em và tôi sẽ mất cả buổi để khóc lóc cùng nhau mất.

“Mà anh cũng đừng buồn rầu mãi thế, anh còn trẻ lắm, còn khối công việc cho anh lựa chọn cơ mà.”

Tôi nghe mà tim như chững lại. Mối bận tâm của một gã đã ngoài 30 tuổi còn thất nghiệp như tôi tự nhiên trở nên bé nhỏ đến mức tầm thường. Tôi chỉ mất việc, còn em có lẽ sẽ chẳng bao giờ còn cơ hội được lao động nữa. Tôi cười, nhưng đoán chắc em sẽ thấy nụ cười ấy trông khó coi và chẳng có chút vui vẻ nào:

“Mình đi nhé.”

Rồi chúng tôi lại lên đường.

Em chọn Sapa làm nơi dừng chân cuối cùng cho chuyến hành trình của mình, vừa hay đang vào độ hoa mận nở đẹp nhất. Sương mù lượn quanh những rặng cây xanh ngắt, như quấn quýt trêu đùa, lại như quyến luyến bịn rịn không muốn buông.

Em hôm nay nhìn tươi tắn hơn hẳn mọi ngày, lớp trang điểm nhẹ làm nổi bật gương mặt xinh xắn dịu dàng, mái tóc thường ngày được buộc cao nay lại tinh nghịch đậu trên vai áo, có lẽ chúng muốn được ôm lấy em mà vỗ về, giống như tôi vậy. Nhưng cuối cùng chỉ dám lặng lẽ để lại chút ấm áp nơi gần trái tim, sau đó yên vị nằm sau tấm lưng mỏng manh, hy vọng có thể vì em cản bớt gió lạnh.

Em háo hức kéo tôi đi chụp ảnh, chiếc váy trắng dài lướt qua đám cỏ còn đẫm sương khiến chân váy bị thấm ướt từng mảng nhỏ, có chỗ cọ qua cành cây để lại mấy vệt xanh vàng không biết của thứ gì, có chỗ thì bị bùn đất dính lên. Vậy mà trông em chẳng có vẻ gì là phiền muộn, còn thích thú cười đến tít mắt:

“Nhìn như những bông hoa dại nhiều màu sắc anh nhỉ?”

Tôi nhẹ gật đầu, chăm chú nhìn cô gái đang cười vui vẻ trước mặt mình. Thời tiết mùa này chỉ thấy rét buốt với sương mù, trời lúc nào cũng xám xịt, hờ hững ảm đạm y như kẻ thất tình. Em đứng giữa một rừng hoa mận nở bung trắng xóa, gió thổi làm cánh hoa rơi xuống mái tóc nhuộm màu hạt dẻ, như những bông tuyết sắp tan dưới ánh hoàng hôn nhạt nhòa trước khi ngày tàn. Tôi ngẩn ngơ nhìn, nhìn lâu đến mức nước mắt chảy ra lúc nào cũng chẳng hay.

Em rời đi vào một ngày thời tiết không hề dễ chịu chút nào, như giận hờn ai mà đổ mưa tầm tã. Mẹ em đưa cho tôi một chiếc hộp gỗ nhỏ, bên trong là chiếc khăn tôi tặng em, một đống ảnh chụp cùng mẩu giấy lời nhắn chỉ vẻn vẹn mấy dòng:

“Chiếc khăn này em dùng hai năm rồi mà vẫn còn mới lắm. Mùa đông em đi đâu cũng nhất định phải đem theo nó, vì như thế em sẽ thấy giống như anh đang ở bên cạnh mình. Em hiểu hết mà, anh chẳng biết che giấu gì cả. Sau này hãy thay em chụp thật nhiều ảnh đẹp, đi đến thật nhiều nơi nữa nhé!”

Tôi quàng chiếc khăn lên cổ mình, ngửi thấy thoang thoảng mùi nước giặt mà em vẫn hay dùng. Tôi bỗng thấy tiếng mưa nhỏ dần, cơ thể như ấm lên, lồng ngực như được ai ôm lấy vỗ về.

Trước bia mộ, những bông hồng trắng muốt lần lượt được đặt lên, tôi kiên nhẫn đứng ở cuối hàng, đặt một đóa hướng dương nằm lặng yên trong góc. Sau cơn mưa này, trời sẽ lại nắng lên sớm thôi!

© Heuny Thanh - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Tuổi 30 Mới Bắt Đầu Có Phải Quá Muộn | Radio Chữa Lành

 
 
 
 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!

Hóa ra anh vẫn yêu em

Hóa ra anh vẫn yêu em

Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu

Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

back to top