Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau
2026-04-06 15:30
Tác giả:
Hà Chichi
blogradio.vn - Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.
***
Tôi ngồi bên khung cửa sổ, nhìn mưa rơi ngoài phố mà chẳng thấy gì ngoài khoảng trống. Tiếng xe, tiếng người, tiếng mưa… tất cả hòa thành một thứ nhạc nền lặng lẽ, như nhắc tôi rằng mọi thứ vẫn tiếp diễn, chỉ có tôi là dừng lại. Tôi không biết tại sao mình cứ giữ thói quen ngồi đây, giữa thế giới đầy chuyển động, mà lòng thì đứng im. Có lẽ là để nhớ, hoặc để tự nhủ rằng một ngày nào đó, tôi sẽ hiểu.
Tôi nhớ những lần em ngồi đối diện tôi, nhìn thẳng vào mắt tôi mà chẳng cần nói gì. Lúc đó, tôi cứ nghĩ mình hiểu em. Tôi nghĩ rằng tình yêu là việc ở đó, là đồng hành, là không bỏ đi. Tôi chưa từng biết rằng đôi khi, chỉ đứng đó thôi là chưa đủ. Rằng im lặng đôi khi là vách ngăn, chứ không phải sự tôn trọng.
Tôi thấy em trong trí nhớ mình nhiều hơn là trong hiện tại. Những tin nhắn chưa bao giờ được trả lời, những câu nói nhỏ mà tôi bỏ qua, những ánh mắt chờ đợi mà tôi không đáp lại. Tôi nghĩ mình không sai, vì tôi không làm điều gì tệ. Nhưng giờ đây, tôi nhận ra tôi sai. Sai vì tôi không bao giờ thấy, không bao giờ chạm, không bao giờ để tình yêu ấy sống. Tôi đã yêu theo cách của tôi, nhưng em chưa từng cảm nhận được.
Tối hôm ấy, tôi ngồi một mình trong căn phòng tối, nghe tiếng đồng hồ tích tắc. Tôi bắt đầu ghi nhớ lại mọi thứ: lần em cười, lần em giận dỗi, lần em hỏi tôi có yêu hay không. Tôi không trả lời được, tôi đã không trả lời được. Tôi cứ nghĩ rằng tình yêu đủ lớn sẽ tự hiểu, tự đi qua những im lặng. Nhưng không nó chỉ biến mất.

Tôi bước ra đường, nhìn những ánh đèn vàng phản chiếu trên mặt đường ướt. Tôi tự hỏi mình đã làm gì sai. Câu trả lời đến nhẹ nhàng, như mưa rơi lất phất: tôi không làm gì sai cả. Tôi chỉ… không làm gì đúng. Tôi không biết yêu. Tôi chưa từng biết. Tôi chỉ biết giữ em ở cạnh, nhưng lại để em cô đơn từng ngày.
Ngày hôm sau, tôi đi ngang qua quán cà phê nơi hai người từng ngồi. Tôi đứng ngoài, nhìn vào bàn trống, nghe tim mình như nghẹn lại. Tôi nhận ra điều gì đã mất không phải là em, mà là khả năng của tôi để yêu. Tôi đã luôn nghĩ rằng yêu là cảm giác, là sự rung động, là sự hiện diện. Giờ tôi hiểu rằng yêu còn là trách nhiệm, là dấn thân, là cho người kia thấy họ quan trọng, là không để họ cô đơn khi vẫn còn ở bên.
Tôi không biết em bây giờ ra sao. Tôi không biết em có nhớ tôi hay không. Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.
© Hà Chichi - blogradio.vn
Xem thêm: Người Có Tình Rồi Sẽ Về Bên Nhau | Blog Radio
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Lối nhỏ cậu đi
Mỗi người đều có cho mình những lựa chọn, và tất cả không cần phải theo một khuôn mẫu nào cả. Bởi chẳng có đáp án nào được cho là đúng khi đề bài đưa ra lại là một đề bài mở.
Dưới ánh bình minh (Phần 1)
Hạnh Phúc lớn lên trong tình thương của mẹ và ông bà. Con bé nhanh nhẹn, hoạt bát và rất hiểu chuyện. Có những câu hỏi ngây thơ như: “Sao mẹ không đi được như các mẹ khác?” nhưng rồi lớn dần, con cũng không hỏi nữa. Thuỳ nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như vậy, cho đến khi con trưởng thành. Nhưng có lẽ cuộc đời vẫn âm thầm tìm một cách khác để đưa cô đến nơi bình yên.
Mình yêu nhau xong rồi
Mãi cho đến sau này, ở tận sâu trong miền kí ức đã bám bụi, tôi vẫn chưa từng dám quên đi từng mảnh nhỏ kí ức của tuổi 24 đó, ở khoảnh khắc tôi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, người đó đứng khoát vai tôi, ánh nắng chiếu rọi vào chiếc cầu vai màu xanh lục, chúng tôi nở nụ cười vào phiên bản chúng tôi yêu nhau nhất.
Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm
Tôi biết chúng ta phải vất vả kiếm từng đồng tiền để lo cho con cái thế nên ai cũng mong chúng thành công và tốt hơn bản thân chúng ta. Nhưng chúng ta không biết chúng thật sự cần gì nhất. Đôi khi, một cuộc trò chuyện hay vài lời hỏi thăm cũng làm chúng vui lên thay vì trách mắng hay dựa vào sai lầm của chúng mà phán xét. Bạn đâu có ở vị trí con bạn đâu mà biết chúng cảm thấy thế nào hay nghĩ gì.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 1)
Cảm ơn anh đã đến bên em, khi em cần một người để sẻ chia. Cảm ơn anh đã cho em đủ mạnh mẽ để không gục ngã. Cảm ơn anh đã yêu em, và dạy em cách rời xa mà vẫn phải sống. Và sau tất cả, cảm ơn cuộc đời đã để anh và em gặp lại nhau. Có những tình yêu tồn tại không phải để nắm giữ, mà để dạy con người ta cách sống tử tế hơn với nhau.
Ta đang gieo gì cho chính ta
Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.
Những bông hoa dại
Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.
Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"
Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.
Người mang gió
Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.






