Viết cho một đứa con gái tính tình thất thường, buồn vui vô cớ
2024-03-23 17:00
Tác giả:
An Tường
blogradio.vn - Tôi là vậy đấy, một con người khó hiểu và bướng bỉnh nhưng cũng rất dễ khóc. Nhiều người tiếp xúc với tôi thường nói rằng tôi là cô gái mạnh mẽ nhất mà họ từng gặp. Tôi cũng không biết mình có mạnh mẽ thực sự hay không, nhưng tôi thích biến mình thành người mạnh mẽ và tự lập.
***
Viết cho những ngày Đà Nẵng đổ mưa! Viết cho một đứa con gái tính tình thất thường, buồn vui vô cớ
Đà Nẵng, một chiều thảnh thơi.
Một mình dạo phố, ghé ngang một nơi nào đó ăn tạm bữa tối. Đèn đường đã sáng từ lúc nào, có tiếng cười đùa, có những câu chuyện cuối ngày người ta kể cho nhau nghe và... có mùi cơm nhà...
Người ta nói một mình cô đơn lắm, nhất là vào những ngày Đà Nẵng đang vào thu thế này, nắng mưa thất thường, cái nắng chói chang của ban ngày và se se lạnh lúc tối đến, hay những cơn mưa bất chợt, thật khiến cho con người ta nao lòng. Riêng bản thân tôi lại yêu sự tự do này. Tôi không phụ thuộc vào bất kì ai, một mình ăn món tôi thích, một mình về nhà lúc nào tôi muốn, một mình làm tất cả mọi việc để lo cho cuộc sống của mình. Tôi làm được rất nhiều thứ mà không cần phải nhờ vả một ai. Thật tốt, phải không?

Lúc một mình, tôi có thể sống thật với cảm xúc của mình, không cần cứ phải cười cười nói nói, không cần phải phụ thuộc vào cảm xúc của người khác mà sống. Tôi có thể là chính tôi, thích những khoảng lặng, sẽ có đôi lúc điên rồ "hét" lên một bài hát nào đó chẳng nhớ nổi tên, hay bỗng dưng bật khóc chẳng vì lí do gì. Tôi là vậy đấy, một con người khó hiểu và bướng bỉnh nhưng cũng rất dễ khóc. Nhiều người tiếp xúc với tôi thường nói rằng tôi là cô gái mạnh mẽ nhất mà họ từng gặp. Tôi cũng không biết mình có mạnh mẽ thực sự hay không, nhưng tôi thích biến mình thành người mạnh mẽ và tự lập.
Và một mình thì không thể tránh khỏi những lúc tủi thân. Những lúc ốm đau kiệt quệ không ai biết đến, những lúc chẳng còn đủ sức để mua gì đó lót bụng cũng không một ai để nhờ vả. Hay những việc không dành cho đứa con gái chân yếu tay mềm rồi cũng sẽ đến lượt mình, ngoài tự mình cố gắng hoàn thành ra thì còn mong chờ ai giúp đỡ. Rồi nhiều lúc chỉ muốn gọi về nhà để được khóc nhè với mẹ như thời còn bé, được mẹ vỗ về mà bảo rằng "Về với mẹ". Nhưng năm nay tôi 20 tuổi rồi, chẳng còn bé bỏng để được ôm ấp trong vòng tay của cha mẹ nữa. Tôi phải tự lập, không ai có thể mãi ở bên lo lắng và quan tâm tôi cả đời. Mọi lựa chọn cho tương lai tôi phải tự quyết định và tự chịu trách nhiệm cho bản thân mình. Áp lực cuộc sống, áp lực học hành, áp lực về sức khỏe... tất cả mọi thứ đã từng khiến tôi mệt mỏi muốn từ bỏ tất cả. Có những đêm tôi đã từng nghĩ tại sao mình lại lựa chọn con đường khó khăn này, còn theo đuổi nó chẳng từ bỏ, chấp nhận chậm thua bạn bè 1 năm. Nhưng rồi nghĩ đến những người đã từng ủng hộ tôi, những người luôn sát cánh bên tôi, tôi cần phải cố gắng. Tôi không thể hối hận, cũng chẳng thể chùn bước, tôi phải chiến thắng tất cả. Không gì là không thể, chỉ cần tôi có nghị lực để vượt qua.
Cuộc sống sẽ có những ngày như thế, chẳng biết mình là ai, nên làm gì, phân vân và vô định. Nhưng sống vẫn phải tiếp tục mà sống, làm những gì mình đang làm, và bước tiếp con đường mình đã chọn. Đừng quay đầu nhìn lại, mắt nhìn về phía trước, đầu nghĩ về tương lai và tâm nghĩ đến những người mình thương và thương mình.
© An Tường - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Đừng Đánh Mất Chính Mình Vì Yêu Một Ai Đó | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Ta đang gieo gì cho chính ta
Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.
Những bông hoa dại
Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.
Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"
Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.
Người mang gió
Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.
Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu
Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.
Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận
Bạn không cần phải trở nên khác biệt một cách cực đoan. Không cần phải chống lại tất cả để chứng minh mình là ai. Chỉ cần, trong một vài khoảnh khắc nhỏ, bạn dám thành thật hơn với chính mình một chút.
Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.
Có những điều đến tận bây giờ vẫn chưa thể gọi tên, chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất nhỏ nhưng đủ để mình cảm thấy chênh vênh giữa chính tuổi 18 của mình và có lẽ, trưởng thành không phải là biết hết mọi thứ,mà là học cách bước tiếp dù vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.
Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao
Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.
Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau
Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.










