Phát thanh xúc cảm của bạn !

Viết cho một đứa con gái tính tình thất thường, buồn vui vô cớ

2024-03-23 17:00

Tác giả: An Tường


blogradio.vn - Tôi là vậy đấy, một con người khó hiểu và bướng bỉnh nhưng cũng rất dễ khóc. Nhiều người tiếp xúc với tôi thường nói rằng tôi là cô gái mạnh mẽ nhất mà họ từng gặp. Tôi cũng không biết mình có mạnh mẽ thực sự hay không, nhưng tôi thích biến mình thành người mạnh mẽ và tự lập.

***

Viết cho những ngày Đà Nẵng đổ mưa! Viết cho một đứa con gái tính tình thất thường, buồn vui vô cớ

Đà Nẵng, một chiều thảnh thơi.

Một mình dạo phố, ghé ngang một nơi nào đó ăn tạm bữa tối. Đèn đường đã sáng từ lúc nào, có tiếng cười đùa, có những câu chuyện cuối ngày người ta kể cho nhau nghe và... có mùi cơm nhà...

Người ta nói một mình cô đơn lắm, nhất là vào những ngày Đà Nẵng đang vào thu thế này, nắng mưa thất thường, cái nắng chói chang của ban ngày và se se lạnh lúc tối đến, hay những cơn mưa bất chợt, thật khiến cho con người ta nao lòng. Riêng bản thân tôi lại yêu sự tự do này. Tôi không phụ thuộc vào bất kì ai, một mình ăn món tôi thích, một mình về nhà lúc nào tôi muốn, một mình làm tất cả mọi việc để lo cho cuộc sống của mình. Tôi làm được rất nhiều thứ mà không cần phải nhờ vả một ai. Thật tốt, phải không?

Lúc một mình, tôi có thể sống thật với cảm xúc của mình, không cần cứ phải cười cười nói nói, không cần phải phụ thuộc vào cảm xúc của người khác mà sống. Tôi có thể là chính tôi, thích những khoảng lặng, sẽ có đôi lúc điên rồ "hét" lên một bài hát nào đó chẳng nhớ nổi tên, hay bỗng dưng bật khóc chẳng vì lí do gì. Tôi là vậy đấy, một con người khó hiểu và bướng bỉnh nhưng cũng rất dễ khóc. Nhiều người tiếp xúc với tôi thường nói rằng tôi là cô gái mạnh mẽ nhất mà họ từng gặp. Tôi cũng không biết mình có mạnh mẽ thực sự hay không, nhưng tôi thích biến mình thành người mạnh mẽ và tự lập.

Và một mình thì không thể tránh khỏi những lúc tủi thân. Những lúc ốm đau kiệt quệ không ai biết đến, những lúc chẳng còn đủ sức để mua gì đó lót bụng cũng không một ai để nhờ vả. Hay những việc không dành cho đứa con gái chân yếu tay mềm rồi cũng sẽ đến lượt mình, ngoài tự mình cố gắng hoàn thành ra thì còn mong chờ ai giúp đỡ. Rồi nhiều lúc chỉ muốn gọi về nhà để được khóc nhè với mẹ như thời còn bé, được mẹ vỗ về mà bảo rằng "Về với mẹ". Nhưng năm nay tôi 20 tuổi rồi, chẳng còn bé bỏng để được ôm ấp trong vòng tay của cha mẹ nữa. Tôi phải tự lập, không ai có thể mãi ở bên lo lắng và quan tâm tôi cả đời. Mọi lựa chọn cho tương lai tôi phải tự quyết định và tự chịu trách nhiệm cho bản thân mình. Áp lực cuộc sống, áp lực học hành, áp lực về sức khỏe... tất cả mọi thứ đã từng khiến tôi mệt mỏi muốn từ bỏ tất cả. Có những đêm tôi đã từng nghĩ tại sao mình lại lựa chọn con đường khó khăn này, còn theo đuổi nó chẳng từ bỏ, chấp nhận chậm thua bạn bè 1 năm. Nhưng rồi nghĩ đến những người đã từng ủng hộ tôi, những người luôn sát cánh bên tôi, tôi cần phải cố gắng. Tôi không thể hối hận, cũng chẳng thể chùn bước, tôi phải chiến thắng tất cả. Không gì là không thể, chỉ cần tôi có nghị lực để vượt qua.

Cuộc sống sẽ có những ngày như thế, chẳng biết mình là ai, nên làm gì, phân vân và vô định. Nhưng sống vẫn phải tiếp tục mà sống, làm những gì mình đang làm, và bước tiếp con đường mình đã chọn. Đừng quay đầu nhìn lại, mắt nhìn về phía trước, đầu nghĩ về tương lai và tâm nghĩ đến những người mình thương và thương mình.

© An Tường - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Đừng Đánh Mất Chính Mình Vì Yêu Một Ai Đó | Radio Tâm Sự

An Tường

Đừng bao giờ để tình yêu xuất hiện hai chữ "chịu đựng".

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Thiên đường cỏ

Thiên đường cỏ

Tôi đưa mắt nhìn lên trên, khựng lại khi thấy những quyển sách được cất riêng biệt ở cái góc đẹp và sáng nhất kệ, toàn là những quyển sách tôi thích nhất và từng giới thiệu cho Tuân đọc. Tim tôi đập loạn nhịp, tôi đưa mắt nhìn Tuân, Tuân dường như hiểu, gãi đầu, cười ngượng ngùng.

Lựa chọn của em

Lựa chọn của em

Thế rồi có người đã xuất hiện và thậm chí đồng ý đánh đổi cả linh hồn để cứu lấy cô gái với lời nhắn nhủ: “Ai từ bỏ em cũng được nhưng em không được từ bỏ chính em...”

Vị ngọt

Vị ngọt

Thường thì những đọc giả sẽ thích một câu chuyện có kết luôn viên mãn như vậy, còn phần sau đó họ có hạnh phúc hay không thì tôi không viết tiếp vì muốn mọi người dừng lại ngay khoảnh khắc hạnh phúc như thế, và họ chỉ nhớ mãi những khoảnh khắc trọn vẹn như vậy.

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

Tuệ Lan bèn đi vào phòng ba mẹ, nơi có tủ thuốc. Nó lục tìm chai dầu trong đống thuốc xanh đỏ đủ loại: đây là thuốc đau mỏi vai của ba, thuốc tê bì chân tay của mẹ, thuốc đau họng, cảm cúm mỗi khi trái gió trở trời… Nó lặng người một lúc lâu…

Tại sao người EQ cao dễ tiến xa trong công việc và cuộc sống? Biểu hiện của họ ra sao?

Tại sao người EQ cao dễ tiến xa trong công việc và cuộc sống? Biểu hiện của họ ra sao?

Cần phải nói rằng những người có trí tuệ cảm xúc cao nói chuyện không chỉ khiến bản thân thoải mái mà còn khiến người khác cảm thấy ấm áp.

Tiny Love - tình yêu đôi khi chỉ là những điều đơn giản

Tiny Love - tình yêu đôi khi chỉ là những điều đơn giản

Có lẽ cách giải nhất để giải quyết mọi chuyện đó chính là chuyện trò, vì khi đó cả hai cũng sẽ hiểu cho nhau hơn và rồi tất cả lại đâu vào đó, họ lại yêu nhau như những ngày mới yêu. Khó khăn cũng sẽ qua đi và đừng vội trách cớ tại sao nó lại tàn khốc.

Hãy để em bước đến bên anh

Hãy để em bước đến bên anh

Tôi âm thầm trao đi những món quà vào ngày đặc biệt, âm thầm gửi đến vị ngọt chữa lành từ những viên thuốc mà tôi tự tạo. Tôi muốn anh luôn nhìn thấy tình yêu của mình trong từng tâm tình đấy.

Muốn hạnh phúc, nhất định phải nhớ

Muốn hạnh phúc, nhất định phải nhớ "3 ĐỪNG", điều thứ 3 dễ mắc phải khiến sụt giảm may mắn cả đời

Nhìn lại quãng đường đã qua, có lẽ bạn sẽ thấy rằng trong suốt quãng đường còn lại, thái độ lý tưởng nhất đối với cuộc sống là hãy sống cuộc sống của mình một cách lặng lẽ: Không phàn nàn, không chế nhạo và không ghen tị với ai.

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 2)

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 2)

Sau một hồi tâm sự, à mà không, sau một hồi cự cãi mới đúng; cuối cùng hai đứa nó đã đến khu vui chơi. Vừa xuống xe, Mây liền chạy tới chỗ bán khô mực nướng thơm phức, Thịnh nhìn theo con bé rồi lắc đầu bất lực, cậu cẩn thận đậu xe, cất nón ngay ngắn rồi đi theo sau.

back to top