Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nếu chúng ta còn duyên, mình chờ cậu trong hộp thư thoại…

2024-03-27 17:30

Tác giả: Trần Linh


blogradio.vn - Cậu thấy thời gian có tàn nhẫn không? Nó chưa từng dừng một giây, để suy nghĩ về việc phủ bụi trần lên những mảnh ký ức của chúng mình. Cũng như chúng mình cũng chưa từng dừng một giây nào để ngừng nghĩ về nhau.

***

Hôm nay lại một đêm khó ngủ, mình lại nhớ đến thời gian hạnh phúc trước đây và nhớ đến cậu...

Đêm nay muộn rồi, vậy mà trong lòng của một ai đó, lại thao thức những nhung nhớ bạc màu. Chẳng biết nguyên do nào đã tạo thành thói quen sau khi không còn bên nhau nữa ta cứ lại vô thức tìm về những đoạn tin nhắn cũ, dù cho nó lại một lần nữa lại làm trái tim mình nhói lên. Cậu thấy thời gian có tàn nhẫn không? Nó chưa từng dừng một giây, để suy nghĩ về việc phủ bụi trần lên những mảnh ký ức của chúng mình. Cũng như chúng mình cũng chưa từng dừng một giây nào để ngừng nghĩ về nhau.

Mình không trách nữa, không còn trách, nhưng đôi lúc lại ước thời gian đừng vô tình đến vậy. Mình kéo lê ngón tay mình trên màn hình điện thoại, liên tục kéo qua những hộp thư cách đây, vài ngày, vài tháng và vài năm trước thật không ngờ mình lần cuối mình trò chuyện lại cách đây hai năm.

Mình chợt nhớ đến những ngày khung chat ấy rất sôi nổi nó còn được mình ghim đầu cũng như cậu ở trong trái tim của mình. Có lẽ khi yêu rồi ai cũng vậy ha, luôn đặt người ấy ở vị trí đặt biệt, chuyện gì cũng muốn chia sẻ cho người ấy biết đầu tiên, và luôn muốn được ở bên nhau mãi mãi.

Mình không nhớ rõ dũng khí của năm ấy đã cao và nhiều đến bao nhiêu, để mình có thể liên tục nhắn tin cho cậu mà không sợ hãi điều gì. Mình cũng nhìn thấy được niềm hạnh phúc trước đây của mình, khi còn trò chuyện với cậu. Viết đến đây mình bỗng lại buồn cậu ạ. Buồn cho mình, buồn cho cậu, buồn cho chúng ta, buồn cho mối quan hệ phải cũ theo sự chảy trôi của dòng đời.

Khi đọc lại những đoạn tin nhắn lúc chúng ta còn nồng nhiệt với tình yêu của nhau nó khiến mình lại hạnh phúc thêm một lần nữa, ấy vậy mà đến những đoạn tụi mình giận nhau lại khiến mình suy nghĩ sâu xa hơn so với lúc đọc tin nhắn ấy. Giá mà mình có thể quay ngược thời gian lại giây phút đó để không phải làm tổn thương nhau. Đôi lúc chỉ cần một cái ôm là ta có thể hóa giải mọi giận hờn mà lúc đó ta không còn đủ can đảm để làm được điều đó.

Yêu một người thì luôn muốn bản thân tự mình mang hạnh phúc cho họ, nhưng khi đã không thể ở bên một người, thì điều tốt đẹp nhất chẳng phải cầu mong cho họ sẽ hạnh phúc bên người khác hay sao? Cũng bởi vì vậy mà có người vẫn luôn mong ngóng tin tức của họ, luôn muốn quan tâm xem họ béo hay gầy, cuộc sống ra sao, yêu người thế nào… Bởi luôn có một mặc cảm canh cánh trong lòng, rằng mình đã không làm được cho ai kia hạnh phúc, thì người mà họ chọn sau này nhất định phải xứng đáng.

"Có những điều đầy nuối tiếc, mà mặc nhiên, con người ta vẫn phải giấu nhẹm vào lòng. Không thể thốt lên vì bấy nhiêu câu từ cũng đều không đủ nghĩa, để giãi bày tâm tư sâu trong mình. Chỉ có những khi ấy, người ta lật ra và xem lại, người ta bỗng chợt bồi hồi. Vì khi đó, chữ “tiếc thương” mới vừa vặn trái tim mình."

© Trần Linh - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Cuộc Gặp Gỡ Đẹp Nhất Là Gặp Được Phiên Bản Tốt Hơn Của Chính Mình | Radio Chữa Lành

Trần Linh

Linh là một người khá hướng nội yêu thích cái đẹp và có niềm đam mê đọc sách và viết truyện

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mùa đông dang dở

Mùa đông dang dở

Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Mùa đông có anh một mùa đông có anh Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Anh bên cạnh em và bên em suốt con đường

Lời ước hẹn

Lời ước hẹn

Anh có còn nhớ lời ước hẹn cùng em Lời ước hẹn năm xưa anh đã nói Lời ước hẹn trong một ngày đông cũ Khi cơn gió đông về cứ buốt lạnh tim em

Cho con cả bầu trời

Cho con cả bầu trời

Chị nói là mẹ sẽ cho con cả bầu trời này trong đó có vô vàn tình thương của mẹ gởi theo con, để ở một nơi thật xa con sẽ luôn có mẹ, luôn có tình thương của mẹ bên cạnh, và con sẽ được ấm áp được bình yên dù không có mẹ bên cạnh.

Ngày ta gặp nhau

Ngày ta gặp nhau

Anh có đếm những ngày xuân lặng lẽ Khi cả anh cả em đều cùng ngóng trông nhau Khi bao xuân qua ta cứ mãi đợi chờ Vì những niềm vui vẫn cứ còn dang dở

Nhân vật

Nhân vật "thức tỉnh" và thể loại bi kịch

Việc các tác giả xây dựng những nhân vật "thức tỉnh" có lẽ giúp người xem nhìn nhận khái quát về nhân vật sớm hơn, cũng tạo nhiều cảm xúc hơn khi xem, đọc kịch. Nhưng đồng thời cũng giúp bi kịch đi sâu hơn, khi những nhân vật đó đã hoàn thành "sứ mệnh" của mình.

Ngày toàn thắng

Ngày toàn thắng

Rồi một buổi sáng chị mở bừng mắt khi tiếng cô phát thanh viên trên đài liên tiếp đưa tin về những cuộc rút quân của giặc Mỹ, chị Nhành thấy vui như mở cờ trong bụng. Chị cứ ôm chặt con vào lòng và gọi tên anh, nhưng chị không thể biết được ngày nào là chính xác anh quay về bên chị.

Lòng tự kiêu

Lòng tự kiêu

Rồi cuối cùng khi anh ta giật mình quay lại sau một khoảng thời gian dài bỏ mặc người mình yêu như thế thì cô gái đã hạnh phúc bên một người khác. Điều mà anh ta không thể ngờ tới, vì anh ta rất tự tin là cô gái đã yêu anh ta sâu nặng như vậy thì chỉ chờ đợi mỗi anh ta mà thôi cho dù là có chờ đến bao lâu.

Tình điên dại

Tình điên dại

Tiếng tình yêu nghe sao mà da diết Nửa hồn tình anh biết gửi tặng ai Nửa mây mù chia cắt đốt hình hài Mà đau quá anh gọi mây bất diệt

Xã giao

Xã giao

Đàn ông quả nhiên không thể tin Trêu đùa xong xuôi rồi vô hình Xã giao vài câu thì biến mất Vậy nói câu đó để làm chi.

Nợ chàng trai thanh xuân một lời cảm ơn và xin lỗi!

Nợ chàng trai thanh xuân một lời cảm ơn và xin lỗi!

Có nghĩa là tôi không hề thật sự thích con người cậu ấy như cách mà cậu ấy thích tôi, cái tôi thích ở cậu chỉ đơn giản là vẻ bề ngoài của cậu. Tôi nhẹ nhõm khi cuối cùng cậu đã có thể từ bỏ một chút rung cảm đó với tôi để tìm được người đáp lại được tình cảm của cậu.

back to top