Liệu ta sẽ hạnh phúc?
2024-03-22 18:55
Tác giả:
Lá Khô
blogradio.vn - Ngay lúc này, ở tuổi mà con người ta bắt đầu chuyển mình trở nên trưởng thành hơn, đổi mới bản thân từ tư tưởng đến ngoại hình, con lại cảm thấy có chút chạnh lòng. Con cảm thấy mình già cỗi hơn họ rất nhiều, con ước mình cũng được vô tư sống, không có áp lực về tài chính, không có áp lực từ gia đình.
***
Chẳng ai sinh ra là sung sướng hoàn toàn. Chẳng ai được chọn hoàn cảnh mình sinh ra. Chẳng ai có quyền từ chối sự sống của bản thân.
Bạn bè và mọi người xung quanh đều đánh giá con như một kẻ vô tâm và lạnh lùng với tâm hồn méo mó khó tả. Con không hiểu vì sao. Có lẽ con quen với việc giữ im lặng trước mọi việc, và việc con chọn cho mình một chút điềm đạm làm mọi người hiểu nhầm rất nhiều. Nhưng đó là kết quả của những thương tổn trong quá khứ, cái quá khứ cùng với sự nghèo khổ và gánh nợ chồng chất.
Con không dám trách bố mẹ vì đã sinh con ra để rồi cho con cái nghèo tột cùng, họ có lý do của họ, chỉ là đôi khi con hơi chán nản và tủi thân khi phải sống cùng với nó, cái nghèo. Mỗi đêm, hình ảnh người ta đập cửa nhà đòi nợ trong khi con cùng ba mẹ đang lặng lẽ ăn cơm sẽ lại hiện lên. Nó ám ảnh con, đeo bám con dai dẳng dù cho đã qua hơn một thập kỷ. Con sớm đã coi nó như một phần của giấc ngủ của mình, thế mà có những đêm con vẫn bật khóc vì một lý do gì đó, đau khổ chăng? Con đoán thế.

Chỉ vỏn vẹn gần hai chục năm sống mà con trải qua không biết bao nhiêu thứ kinh khủng tột cùng, chúng lặp đi lặp lại như một chu kỳ đến mức con chẳng còn tí kích động nào. Con đoán vì vậy mà con dường như sẽ không có xu hướng bộc lộ sự mất bình tĩnh của mình, ngay cả cảm xúc buồn vui cũng thế. Cho nên nhiều người không chọn con làm nơi để trút bầu tâm sự, phần là nhìn con thật sự khó gần, phần còn lại chính là sợ con sẽ không thông cảm với họ.
Ngay lúc này, ở tuổi mà con người ta bắt đầu chuyển mình trở nên trưởng thành hơn, đổi mới bản thân từ tư tưởng đến ngoại hình, con lại cảm thấy có chút chạnh lòng. Con cảm thấy mình già cỗi hơn họ rất nhiều, con ước mình cũng được vô tư sống, không có áp lực về tài chính, không có áp lực từ gia đình. Có điều mỗi người mỗi hoàn cảnh, họ là một tờ giấy trắng chỉ có vài vết mực đầu tiên, con thì hoàn toàn chìm ngập trong thứ mực đen xì của khổ đau, nên con không ganh ghét, vì nếu con là họ, con cũng sẽ thế mà thôi.
Mỗi một ngày trôi qua, con đều cố động viên bản thân rằng tất cả sẽ ổn thôi, ai rồi cũng sẽ tìm thấy chốn hạnh phúc. Con dừng lại việc nhìn vào những người có cuộc sống tốt hơn mình để tủi thân, cũng không nhìn xuống những người bất hạnh hơn để rồi nới lỏng sự cố gắng. Con nhìn con trong gương, nhìn thấy đôi mắt nhỏ cạn khô của mình, con biết mình phải tìm lại sự sâu hoắm cùng cảm xúc trong nó, tìm lại chính mình, hay đúng hơn, là lột bỏ đi sự đau khổ và cái buồn dai dẳng bên trong.
Con từng hỏi mình rất nhiều lần, cuối cùng thì, bao giờ con mới chạm được tới thứ gọi là hạnh phúc? Và, hạnh phúc ấy có vị như thế nào? Ngọt hay đắng, cay hay chua, hay là hương vị của nước mắt và những giọt mồ hôi. Nhưng con không bao giờ biết được, nếu có, thì con đã không bỏ ra rất nhiều công sức để chinh phục nó.
Chúng ta đều thấy có những nhân chứng sống cho những điều tồi tệ đã xảy ra với họ trong quá khứ. Người dám đứng dậy đấu tranh sẽ là người hạnh phúc, có lẽ sẽ không phải là tiền nhiều như nước sông, nhưng thoát được khỏi khổ đau chính là một loại hạnh phúc khó nói thành lời.
Con biết sẽ có rất nhiều người trên quả địa cầu này mỗi ngày đều phải nếm trải những nỗi đau, dù là khác nhau, nhưng chúng hằn lên họ một sự chai sạn. Do đó con mong rằng trời cao có mắt sẽ cho họ niềm tin để tiếp tục sống để rồi vực dậy, thoát khỏi nỗi đau của riêng mình, và cả con nữa…
© ngnhni - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Sống Là Chính Mình | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
3 con giáp này hết khổ, 1 con giáp cẩn trọng kẻo nợ nần quấn thân khi bước sang năm Bính Ngọ 2026
Trong guồng quay của vận mệnh, có những người sẽ thấy bầu trời bỗng chốc sáng bừng sau cơn mưa, nhưng cũng có người cần chậm lại một nhịp để bảo vệ thành quả của mình. Hãy cùng xem "bản đồ tài lộc" năm tới gọi tên ai nhé!
Tình yêu đến hơi muộn nhưng cũng vừa kịp lúc
Không phải tình yêu nào cũng đẹp hết chỉ là hai người yêu nhau có kiên nhẫn và thật sự yêu nhau hay không để cùng nhau vượt qua khó khăn thử thách.
Hỏi cưới
Em như lúa trổ đòng đòng, Thơm hương con gái, mát lòng người ta. Xuân về nắng rải hiên nhà, Em hong vạt áo, mặn mà nét duyên.
559 ngày đếm ngược khi lòng học cách buông
Sông Nại Hà còn trăm điều trắc trở, vậy mà Mạnh Bà vẫn đợi đời chờ bao năm, chỉ mong được gặp người trăm năm. Một khắc ngắn ngủi mà gieo cả bao đời. Vậy thì mình có đáng là chi? Bao năm tháng cũng không còn quan trọng, chỉ như gió thoảng qua. Người mình cần gặp có khi cũng đã gặp qua rồi, đợi ngày sau ta lại lần nữa lướt qua nhau.
Chúng tôi và thời đại của chúng ta
Cảm xúc của chúng tôi cũng bị công nghệ nắn chỉnh theo cách riêng của nó. Chỉ cần mất điện một chút là lòng đã bồn chồn; mất mạng một lát cũng thấy như cả thế giới bị tách khỏi mình; quên điện thoại ở đâu đó thì cả ngày bứt rứt như đánh rơi một phần linh hồn. Bất an ấy, thiếu thốn ấy, trống trải ấy – đôi khi mạnh mẽ hơn cả việc thiếu đi một người bạn đồng hành thực sự. Chúng tôi dường như quen với việc được bao bọc bởi tín hiệu, sóng mạng, thông báo… đến mức quên mất rằng sự kết nối thật sự giữa con người với con người phải đến từ trái tim, không phải từ những biểu tượng trên màn hình.
Xuân về, Tết ở hai thời
Xuân xưa đến rất chậm thôi Theo làn khói bếp, tiếng cười sân quê Bánh chưng gói giữa đêm mê Cả nhà thức trắng, chuyện quê rì rầm.
90% người Việt không biết nguồn gốc ly kỳ về từ "Chạp" trong tháng Chạp nghĩa là gì?
Chúng ta quen miệng gọi tên, quen cái không khí hối hả của những ngày cuối năm, nhưng liệu có bao giờ bạn tự hỏi chữ "Chạp" ấy từ đâu mà ra? Đằng sau một âm tiết mộc mạc là cả một hành trình lịch sử của những lễ tế ly kỳ và sợi dây gắn kết tâm linh bền chặt của người Việt từ ngàn đời nay.
Sau 35 tuổi, có 3 “quý nhân” mà bạn nhất định phải trân trọng
Sau 35 tuổi, điều quan trọng không còn là có bao nhiêu mối quan hệ, mà là giữ được những “quý nhân” giúp bạn tỉnh táo, vững vàng và bình yên hơn mỗi ngày.
Hành trình trưởng thành - Phần 1: Phía sau lưng bố là cả bầu trời
Trưởng thành không phải là được đi xa, mà là khi ta nhìn người ta được bố đón về, còn mình thì phải tự học cách làm "người lớn" trong những cuộc gọi FaceTime đẫm nước mắt.
Mùa đông này lạ quá
Mùa đông này lạ quá Xen lẫn giữa mùa mưa Có lúc trời trở bấc Cái rét đậm hơn xưa.








