Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ngày mai sẽ như thế nào nhỉ?

2024-02-02 04:20

Tác giả: Bạch Mai


blogradio.vn - Mình không nhớ, lần cuối cùng mình sống “khác” những ngày giống nhau như thế này là từ lúc nào? Mình sợ, có lẽ không còn ai nhớ mình nữa. Mình sợ, có lẽ mình đang dần xóa sạch bản thân mình rồi.

***

Có những ngày trôi qua cứ giống nhau.

Là lỗi phần mình hay lỗi tại đời mang mình đến mà quên ban thêm cho mình những điều mới mẻ. Mình không biết nữa, mình đã bị chìm nghỉm trong cái vòng lặp đó rồi. Mình đã rơi vào nó, đến mức quên mất sự tồn tại của bản thân. Mình không nhớ, lần cuối cùng mình sống “khác” những ngày giống nhau như thế này là từ lúc nào? Mình sợ, có lẽ không còn ai nhớ mình nữa. Mình sợ, có lẽ mình đang dần xóa sạch bản thân mình rồi.

Mấy ngày này, ngay cả việc thở cũng thật khó khăn. Cứ có cảm giác cái không khí u ám, đầy buồn bực của ngày hôm qua vẫn còn đó, rồi ngày qua ngày tụi nó cứ chồng chất trong căn phòng nhỏ xíu của mình. Tụi nó thay phiên nhau làm mình ngộp thở. Tụi nó tràn vào tâm trí mình không ngừng, làm mình hỗn loạn ngay cả trong những giấc ngủ. Mình nghĩ chỉ cần thêm vài ngày nữa thôi, căn phòng này, và cả tâm trí này nữa, sẽ nổ tung ra vì không còn chỗ chứa tất cả những muộn phiền.

Mấy ngày này, việc chớp mắt vốn dĩ rất bình thường cũng trở nên thật khó khăn. Mình sợ khi nhắm mắt lại, con quái vật do chính mình tưởng tượng ra sẽ bắt mình đi. Mình sợ khi mở mắt ra, vùng an toàn vốn được kiên cố bởi những chiếc gai nhọn sẽ quay ngược sang làm đau mình. Mình sợ bị tổn thương, nhưng cũng chính mình đem những thứ chắc chắn sẽ làm mình bị thương để tạo thành vòng tròn bảo vệ tạm thời. Tất cả chỉ là tạm thời, sự hèn nhát và tạm bợ của bản thân rồi sẽ quay sang bán đứng mình bất cứ lúc nào. Mình biết vậy, nhưng làm sao để mình thoát ra đây?

Mình sợ, mình đau, mình trốn chạy… Tất cả đã khiến mình nghĩ hình dáng cuộc đời tàn độc và đáng sợ đến như vậy. Nhưng chính mình cũng không tình nguyện để bản thân thoát ra và đón nhận những điều mới mẻ. Mình chỉ biết có “hôm qua” mà quên mất rằng cuộc đời đã cho mình thật nhiều cái “ngày mai” rồi. Cuộc đời đã mang mình đến, đồng thời đã gửi gắm hình hài của nó vào rất nhiều điều tốt đẹp đang chờ mình phía trước, nhưng mình quá ương ngạnh để đón nhận, luôn cho rằng bản thân không xứng đáng.

Chính mình cũng không tình nguyện mở chiếc cửa sổ trong phòng để ánh sáng hay không khí trong lành ngoài kia tràn vào. Chính mình để bản thân ủ dột trong căn phòng với cánh cửa họa hoằn lắm mới mở ra. Lần cuối mình để ánh sáng tràn vào căn phòng là khi nào nhỉ? Mình còn chẳng buồn quan sát thời tiết hôm đó thế nào. Mình nghĩ trong lòng đủ bão tố rồi, nên hôm đó lạnh đi bao nhiêu, hay ấm lên bao phần cũng chẳng còn quan trọng nữa. Mình chỉ biết có mình, chỉ biết có mớ ảm đạm trong lòng mà quên rằng ngoài kia chim vẫn thay nhau hót, lá thay nhau làm nên khu rừng, người người ngoài kia tìm được nhau rồi cùng san sẻ những nỗi khổ tâm. Chỉ có mình ôm đơn độc, chỉ có mình bỏ rơi chính mình.

Cũng chính mình không tình nguyện phủi đi đống bụi trong tim, cũng chính mình cho phép đống ưu phiền làm tổn thương nó. Mình không học cách yêu thương chính mình, nên đã chán ghét mọi thứ. Mình không cho bản thân thời gian chấp nhận đống ưu tư, mình thiếu kiên nhẫn với bản thân, mình bắt ép bản thân chịu đựng nhưng rồi chẳng đi đến đâu. Mình cứ hoài nhớ về những điều không vui mà nghĩ rằng đời mình chỉ có mỗi hai màu đen trắng.

Mình cứ mãi như vậy. Bảo sao ngày mai không đến. Bảo sao cuộc đời mang toàn mùi ẩm mốc cũ rích.

Có lẽ đã đến lúc đi ra khỏi căn phòng ấy. Có lẽ đã đến lúc để cô gái nhỏ bé trong tâm trí được ra ngoài… Đến lúc để bản thân yêu thương và thôi hờn trách cuộc đời. Đến lúc vớ lấy chiếc bút, tự gợi hình hài cho những đốm màu cuộc đời rồi...

Ngày mai sẽ như thế nào nhỉ? Liệu có khác đi nhiều không?

© Bạch Mai - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Nếu Có Kiếp Sau, Chúng Ta Có Tìm Nhau Thêm Lần Nữa? | Radio Tâm Sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Thiên đường cỏ

Thiên đường cỏ

Tôi đưa mắt nhìn lên trên, khựng lại khi thấy những quyển sách được cất riêng biệt ở cái góc đẹp và sáng nhất kệ, toàn là những quyển sách tôi thích nhất và từng giới thiệu cho Tuân đọc. Tim tôi đập loạn nhịp, tôi đưa mắt nhìn Tuân, Tuân dường như hiểu, gãi đầu, cười ngượng ngùng.

Lựa chọn của em

Lựa chọn của em

Thế rồi có người đã xuất hiện và thậm chí đồng ý đánh đổi cả linh hồn để cứu lấy cô gái với lời nhắn nhủ: “Ai từ bỏ em cũng được nhưng em không được từ bỏ chính em...”

Vị ngọt

Vị ngọt

Thường thì những đọc giả sẽ thích một câu chuyện có kết luôn viên mãn như vậy, còn phần sau đó họ có hạnh phúc hay không thì tôi không viết tiếp vì muốn mọi người dừng lại ngay khoảnh khắc hạnh phúc như thế, và họ chỉ nhớ mãi những khoảnh khắc trọn vẹn như vậy.

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

Tuệ Lan bèn đi vào phòng ba mẹ, nơi có tủ thuốc. Nó lục tìm chai dầu trong đống thuốc xanh đỏ đủ loại: đây là thuốc đau mỏi vai của ba, thuốc tê bì chân tay của mẹ, thuốc đau họng, cảm cúm mỗi khi trái gió trở trời… Nó lặng người một lúc lâu…

Tại sao người EQ cao dễ tiến xa trong công việc và cuộc sống? Biểu hiện của họ ra sao?

Tại sao người EQ cao dễ tiến xa trong công việc và cuộc sống? Biểu hiện của họ ra sao?

Cần phải nói rằng những người có trí tuệ cảm xúc cao nói chuyện không chỉ khiến bản thân thoải mái mà còn khiến người khác cảm thấy ấm áp.

Tiny Love - tình yêu đôi khi chỉ là những điều đơn giản

Tiny Love - tình yêu đôi khi chỉ là những điều đơn giản

Có lẽ cách giải nhất để giải quyết mọi chuyện đó chính là chuyện trò, vì khi đó cả hai cũng sẽ hiểu cho nhau hơn và rồi tất cả lại đâu vào đó, họ lại yêu nhau như những ngày mới yêu. Khó khăn cũng sẽ qua đi và đừng vội trách cớ tại sao nó lại tàn khốc.

Hãy để em bước đến bên anh

Hãy để em bước đến bên anh

Tôi âm thầm trao đi những món quà vào ngày đặc biệt, âm thầm gửi đến vị ngọt chữa lành từ những viên thuốc mà tôi tự tạo. Tôi muốn anh luôn nhìn thấy tình yêu của mình trong từng tâm tình đấy.

Muốn hạnh phúc, nhất định phải nhớ

Muốn hạnh phúc, nhất định phải nhớ "3 ĐỪNG", điều thứ 3 dễ mắc phải khiến sụt giảm may mắn cả đời

Nhìn lại quãng đường đã qua, có lẽ bạn sẽ thấy rằng trong suốt quãng đường còn lại, thái độ lý tưởng nhất đối với cuộc sống là hãy sống cuộc sống của mình một cách lặng lẽ: Không phàn nàn, không chế nhạo và không ghen tị với ai.

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 2)

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 2)

Sau một hồi tâm sự, à mà không, sau một hồi cự cãi mới đúng; cuối cùng hai đứa nó đã đến khu vui chơi. Vừa xuống xe, Mây liền chạy tới chỗ bán khô mực nướng thơm phức, Thịnh nhìn theo con bé rồi lắc đầu bất lực, cậu cẩn thận đậu xe, cất nón ngay ngắn rồi đi theo sau.

back to top