Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ngày mai sẽ như thế nào nhỉ?

2024-02-02 04:20

Tác giả: Bạch Mai


blogradio.vn - Mình không nhớ, lần cuối cùng mình sống “khác” những ngày giống nhau như thế này là từ lúc nào? Mình sợ, có lẽ không còn ai nhớ mình nữa. Mình sợ, có lẽ mình đang dần xóa sạch bản thân mình rồi.

***

Có những ngày trôi qua cứ giống nhau.

Là lỗi phần mình hay lỗi tại đời mang mình đến mà quên ban thêm cho mình những điều mới mẻ. Mình không biết nữa, mình đã bị chìm nghỉm trong cái vòng lặp đó rồi. Mình đã rơi vào nó, đến mức quên mất sự tồn tại của bản thân. Mình không nhớ, lần cuối cùng mình sống “khác” những ngày giống nhau như thế này là từ lúc nào? Mình sợ, có lẽ không còn ai nhớ mình nữa. Mình sợ, có lẽ mình đang dần xóa sạch bản thân mình rồi.

Mấy ngày này, ngay cả việc thở cũng thật khó khăn. Cứ có cảm giác cái không khí u ám, đầy buồn bực của ngày hôm qua vẫn còn đó, rồi ngày qua ngày tụi nó cứ chồng chất trong căn phòng nhỏ xíu của mình. Tụi nó thay phiên nhau làm mình ngộp thở. Tụi nó tràn vào tâm trí mình không ngừng, làm mình hỗn loạn ngay cả trong những giấc ngủ. Mình nghĩ chỉ cần thêm vài ngày nữa thôi, căn phòng này, và cả tâm trí này nữa, sẽ nổ tung ra vì không còn chỗ chứa tất cả những muộn phiền.

Mấy ngày này, việc chớp mắt vốn dĩ rất bình thường cũng trở nên thật khó khăn. Mình sợ khi nhắm mắt lại, con quái vật do chính mình tưởng tượng ra sẽ bắt mình đi. Mình sợ khi mở mắt ra, vùng an toàn vốn được kiên cố bởi những chiếc gai nhọn sẽ quay ngược sang làm đau mình. Mình sợ bị tổn thương, nhưng cũng chính mình đem những thứ chắc chắn sẽ làm mình bị thương để tạo thành vòng tròn bảo vệ tạm thời. Tất cả chỉ là tạm thời, sự hèn nhát và tạm bợ của bản thân rồi sẽ quay sang bán đứng mình bất cứ lúc nào. Mình biết vậy, nhưng làm sao để mình thoát ra đây?

Mình sợ, mình đau, mình trốn chạy… Tất cả đã khiến mình nghĩ hình dáng cuộc đời tàn độc và đáng sợ đến như vậy. Nhưng chính mình cũng không tình nguyện để bản thân thoát ra và đón nhận những điều mới mẻ. Mình chỉ biết có “hôm qua” mà quên mất rằng cuộc đời đã cho mình thật nhiều cái “ngày mai” rồi. Cuộc đời đã mang mình đến, đồng thời đã gửi gắm hình hài của nó vào rất nhiều điều tốt đẹp đang chờ mình phía trước, nhưng mình quá ương ngạnh để đón nhận, luôn cho rằng bản thân không xứng đáng.

Chính mình cũng không tình nguyện mở chiếc cửa sổ trong phòng để ánh sáng hay không khí trong lành ngoài kia tràn vào. Chính mình để bản thân ủ dột trong căn phòng với cánh cửa họa hoằn lắm mới mở ra. Lần cuối mình để ánh sáng tràn vào căn phòng là khi nào nhỉ? Mình còn chẳng buồn quan sát thời tiết hôm đó thế nào. Mình nghĩ trong lòng đủ bão tố rồi, nên hôm đó lạnh đi bao nhiêu, hay ấm lên bao phần cũng chẳng còn quan trọng nữa. Mình chỉ biết có mình, chỉ biết có mớ ảm đạm trong lòng mà quên rằng ngoài kia chim vẫn thay nhau hót, lá thay nhau làm nên khu rừng, người người ngoài kia tìm được nhau rồi cùng san sẻ những nỗi khổ tâm. Chỉ có mình ôm đơn độc, chỉ có mình bỏ rơi chính mình.

Cũng chính mình không tình nguyện phủi đi đống bụi trong tim, cũng chính mình cho phép đống ưu phiền làm tổn thương nó. Mình không học cách yêu thương chính mình, nên đã chán ghét mọi thứ. Mình không cho bản thân thời gian chấp nhận đống ưu tư, mình thiếu kiên nhẫn với bản thân, mình bắt ép bản thân chịu đựng nhưng rồi chẳng đi đến đâu. Mình cứ hoài nhớ về những điều không vui mà nghĩ rằng đời mình chỉ có mỗi hai màu đen trắng.

Mình cứ mãi như vậy. Bảo sao ngày mai không đến. Bảo sao cuộc đời mang toàn mùi ẩm mốc cũ rích.

Có lẽ đã đến lúc đi ra khỏi căn phòng ấy. Có lẽ đã đến lúc để cô gái nhỏ bé trong tâm trí được ra ngoài… Đến lúc để bản thân yêu thương và thôi hờn trách cuộc đời. Đến lúc vớ lấy chiếc bút, tự gợi hình hài cho những đốm màu cuộc đời rồi...

Ngày mai sẽ như thế nào nhỉ? Liệu có khác đi nhiều không?

© Bạch Mai - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Nếu Có Kiếp Sau, Chúng Ta Có Tìm Nhau Thêm Lần Nữa? | Radio Tâm Sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nếu như trên thế giới này không còn người mà bạn muốn bảo vệ?

Nếu như trên thế giới này không còn người mà bạn muốn bảo vệ?

Hãy để tâm hơn tới những giây phút hiện tại, bởi vì nó mới là thứ có thể mang lại cho bạn hạnh phúc. Tương lai là gì, nếu nó có hãy đưa ra cho tôi xem, và đương nhiên, không ai làm được điều đó.

Bánh trái mùa xưa - góc nhỏ miền Tây

Bánh trái mùa xưa - góc nhỏ miền Tây

“Bánh trái mùa xưa” - con đường mang theo dấu chân của người tần tảo, chứng kiến tấm lòng thơm thảo, là mái hiên trước nhà của bà già tốt bụng, là tiếng cười reo của đám con nít trong xóm, là tình cảm của hai ông bà già chắt chiu nồng đượm...

Ly hôn không phải là điều tồi tệ

Ly hôn không phải là điều tồi tệ

Chắc hẳn ai trong mỗi chúng ta đều mong muốn có một mái ấm hạnh phúc và vun đắp xây dựng cho thật hoàn mỹ nhưng không phải gia đình nào cũng được như ý.

Tuổi Ngông Cuồng

Tuổi Ngông Cuồng

Đây là lần đầu tiên trong suốt mười lăm năm, tớ chịu nhìn nhận lại tính cách của tớ. Cũng đã mười lăm tuổi rồi, tớ muốn mình phải chững chạc và trưởng thành hơn, không thể lúc nào cũng trẻ con, ích kỷ như thế được.

Kỉ niệm trong những ngày thiếu thốn

Kỉ niệm trong những ngày thiếu thốn

Lũ trẻ bây giờ con được sinh ra, tự hỏi cái tuổi thơ thiếu thốn kia có gì mà người lớn quanh chúng cứ mãi đoái hoài. Bây giờ không phải tốt hơn sao?

Mọi sự gặp gỡ trên thế gian đều là cửu biệt trùng phùng

Mọi sự gặp gỡ trên thế gian đều là cửu biệt trùng phùng

“Mọi sự gặp gỡ trên thế gian đều là cửu biệt trùng phùng.” – Đó là câu được đề ở bìa của trang sách. Cửu biệt trùng phùng có thể hiểu đơn giản chính là lâu ngày gặp lại, bạn tình cờ gặp một người ngoài đường, bạn nghĩ đó là lần đầu tiên gặp nhau, nhưng Bạch Lạc Mai nói đó chỉ là bạn đang gặp lại cố nhân, một người mà trong vô lượng kiếp trước đã từng đóng một vai trò nào đó trong cuộc đời bạn.

Những đứa trẻ và Sài Gòn

Những đứa trẻ và Sài Gòn

Những ngày sau này, Sài Gòn đã thay đổi con nhiều. Nhưng con vẫn cảm thấy mình là đứa trẻ tách biệt hoàn toàn so với cái thành phố ấy.

Tại sao chúng ta thường thất vọng về nhau?

Tại sao chúng ta thường thất vọng về nhau?

Tại sao tôi đã hy sinh, đã làm mọi thứ cho người ấy nhưng tôi không hề nhận lại điều mà tôi muốn? Thay vào đó là sự hờ hững, coi thường, thậm trí còn tuyệt tình, phản bội khiến trái tim của chúng ta tan vỡ?

Tết

Tết " NHẠT '' hay chúng ta đã lớn ?

Tết - ngày lễ truyền thống của người Việt Nam đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của chúng ta. Nhưng theo thời gian, có nhiều người cảm thấy Tết ngày nay trở nên nhạt nhẽo và không còn mang lại cảm giác hào hứng như trước. Liệu đây là dấu hiệu rằng chúng ta đã lớn hơn và quan niệm về Tết đã thay đổi?

Anh tôi

Anh tôi

Cầm nén hương trước ảnh người quá cố Cố kìm lòng mà vẫn thấy đau Tết năm trước còn chén thù chén tạc

back to top