Kỉ niệm trong những ngày thiếu thốn
2024-02-25 05:25
Tác giả:
Bạch Mai
Lũ trẻ bây giờ được sinh ra, tự hỏi cái tuổi thơ thiếu thốn kia có gì mà người lớn quanh chúng cứ mãi đoái hoài. Bây giờ không phải tốt hơn sao? Ngày đó khốn khó quá chừng, có gì đâu phải hoài nhớ và luyến tiếc đến vậy? Có lẽ bọn trẻ mãi sẽ không hiểu được và chúng cũng chẳng có cơ hội để trải nghiệm thứ kỉ niệm không đủ đầy đó.
Cái thứ kỉ niệm khốn khó trong những đêm đang dang dở bao chuyện trong nhà. Mẹ thì đang loay hoay se chỉ luồn kim, vá lại mấy vết thủng nhỏ trên chiếc áo – tác phẩm nghệ thuật của thằng con nghịch ngợm, cả gan leo rào nhà hàng xóm trộm xoài cùng lũ bạn trong làng. Ba ngồi xem truyền hình với cái tivi có đúng hai đài, ngày nào cũng xem đi xem lại. Vừa xem ba lại đá mắt sang thằng con ngồi khóc thút thít bên bàn học, nó cặm cụi chép lại mấy bài sai chính tả, chép xong lại ngồi tập đánh vần. Ôi! Đúng là trẻ con, xem việc học cứ như cực hình. Bầu không khí đó bị phá tan bởi một tiếng “bụp” – cái nhà, con đường, hẻm hóc trở nên tối mù. Dù không hẹn trước, lũ trẻ trong xóm lại chạy ùa ra khỏi nhà một lượt, cùng nhau nô đùa, tiếng chúng vang khắp một khu xóm nhỏ. Tụi nó trải chiếu, phủi nhẹ lớp bụi, cùng nhau chơi đồ hàng, chán thì lại nằm chụm đầu vào nhau cùng ngắm sao trời. “Ê, mấy ngôi sao này nhìn giống con mèo nè, còn cái này giống con rắn, kia giống con rồng…”. Đúng là hồi đó, mất điện có mấy tiếng, nhưng vui làm sao. Rồi sau này, cái niềm vui bình dị đó mãi mãi đi theo lũ trẻ, cũng là người lớn bây giờ. Ngày đó thiếu thốn, điện cũng mất thường xuyên, nhưng chẳng thể ngăn nổi lũ trẻ ngày đó hạnh phúc.
Còn có cái thiếu hụt của những ngày mưa không thể ngủ. Những chiếc giường in hình siêu nhân, hello kitty, công chúa,… mà lũ trẻ nằng nặc đòi mẹ mua ngoài chợ giờ cũng ướt sũng. Mấy cái thau nhựa, thau nhôm, xô trong nhà tắm và cả những chiếc ly nhựa nhỏ xíu giờ đây cũng thật có ích. Chúng dùng để hứng nước mưa dột từ nóc nhà và cả những vách tường sắp ẩm mốc đến nơi. Mưa tạnh cũng chưa yên thân, lũ cánh kiến thay phiên nhau bay vào nhà, kiếm nơi có ánh sáng rồi tụ nhau lại một chỗ. Lũ trẻ đổ một thau nước đầy, rọi đèn pin vào đó để dụ tụi cánh kiến. Chúng khoái chí – “Mình thật khôn”. Giờ đây lũ trẻ ngày ấy trở thành người lớn, chăn ấm nệm êm nhưng không tài nào ngủ được vì những lo toan bộn bề cuộc sống, nào là cơm áo gạo tiền, nào là hàng chục thứ biên lai kéo nhau đến lũ lượt. Ngày đó chạy đôn đáo để hứng nước mưa, mệt thật, cực thật nhưng hạnh phúc biết bao nhiêu. Những niềm vui như vậy giờ làm sao kiếm tìm được, chỉ còn cách ngắm những cơn mưa giữa lòng thành phố hiện đại, không thiếu thứ gì và nhớ lại những ngày đã qua mà thôi.
Làm sao quên được kỉ niệm nằm trong cái roi mây bị tòe cả đầu mẹ cầm mỗi trưa sang từng nhà để kiếm đứa con đi chơi quên đường về - “Tao gọi mày về từ đời nào rồi sao còn chưa về ăn cơm, ngủ trưa nữa, muốn ăn đòn đúng không?”. Tiếng quát tháo làm tụi nó sợ, nhưng y như rằng hôm sau nó lại quên đường về. Thi thoảng chúng sẽ về, mẹ nấu thật nhiều món ngon nhưng chúng toàn ăn vội để kịp sang nhà hàng xóm coi phim hoạt hình sắp chiếu, hay cùng nhau chơi mấy con robot mới mua. Bị ăn đòn, nhưng không sợ.
Sau này lớn, không ai cầm roi mây quật lũ trẻ nữa, nhưng chúng vẫn đau. Vì… còn đâu mấy ngày đó?
Hồi đó còn thiếu thốn đến độ cả đám góp hết tiền tiêu vặt lại rồi nhưng vẫn không mua nổi con diều to để chơi cùng nhau. Thế là chúng đành ngồi lại, cặm cụi cắt dán mấy con diều bằng giấy, rồi cố định bằng mấy chiếc đũa tre hay vài cành cây nhỏ mà tụi nó nhặt được trong vườn nhà. Làm thì hăng say lắm nhé! Đến lúc gió lên, lũ trẻ xúm nhau lại cùng thả rồi lại ôm cái mặt bất mãn vì thử hàng tá cách con diều của chúng vẫn không chịu bay lên. Nhưng buồn cũng chẳng được bao lâu, hương mực nướng, cá nướng xộc vào mũi chúng, rồi lũ trẻ lại kéo nhau đến hàng quen thuộc. Tiền tiêu vặt được chúng dùng hết sạch trong một buổi chiều vào mấy miếng cóc chua thật chua chấm cùng với mắm ruốc, mấy xiên bòn bon và cả mấy ly nước ngọt mà ba mẹ không cho tụi nó uống vì hại sức khỏe.
Có lẽ lũ trẻ bây giờ không bao giờ hiểu được. Những kỉ niệm ngày thiếu thốn có dùng cách nào cũng không thể quay trở lại và có bao nhiêu câu từ hoa mĩ cũng không thể đem nó về được. Những kỉ niệm ngày đó, những thứ để cầm nắm, ngửi, nghe giờ đây chỉ còn có thể dùng hoài niệm để tìm về…
© Bạch Mai - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Mưa nghịch mùa
Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.






