Tại sao chúng ta lại mất dần năng lực tự yêu chính mình?
2026-04-03 20:10
Tác giả:
A
blogradio.vn - Đứng trước những lời nói tưởng chừng chỉ muốn tốt cho bạn, hay là một câu nói bông đùa,.... nhưng thật sự có phải như vậy hay không? Ý nghĩa thật sự đằng sau những lời nói đó là gì? Ngày nay, có rất nhiều vụ tự tử xảy ra đến từ nhiều nguyên nhân khác nhau. Nhưng có lẽ họ đều đang gặp rất nhiều áp lực. Và điều quan trọng hơn hết, họ có yêu bản thân mình không? Bạn ạ! Mạng sống thật sự rất quý giá! Hãy trân trọng nó. Hãy yêu lấy bản thân mình, bạn luôn xứng đáng nhận được tình yêu và trước hết hãy mở rộng lòng tự ôm lấy chính mình, vỗ về bảo vệ nó khỏi những điều tiêu cực.
***
Gần đây tôi đã đọc được 1 quyển sách, trong đó có 1 tựa đề như sau: "Là điều gì khiến chúng ta đánh mất năng lực yêu chính mình?"
Câu hỏi ấy thực sự đã khiến tôi suy nghĩ rất nhiều.
Thưở nhỏ, khi chúng ta còn bé, mới bắt đầu bi bô tập nói cho dù có nói sai chúng ta vẫn nhoẻn miệng cười rồi lại tiếp tục a, ê.... mà không hề bận tâm tới tiếng cười của mọi người xung quanh. Khi ấy, ta chẳng hề sợ lời đánh giá, nhận xét một chút nào.
Lớn lên tại sao ta không còn như vậy nữa? Mỗi lần làm sai lại là một lần ta thu mình lại???
Tôi tự đánh giá mình là một người có học lực trung bình, không quá xuất sắc nhưng cũng chẳng đến nỗi quá kém cỏi. Tôi được xếp ngồi cạnh một bạn đội tuyển toán. Bạn ấy không chỉ giỏi toán mà còn giỏi lý, hoá. Lớp tôi vốn dĩ là một lớp tự nhiên nên rất chú trọng những môn này. Mà tôi lại không giỏi chúng, toán lý biết một chút, hoá thì như người mất gốc vậy. Mỗi lần làm đề tôi đều làm chậm hơn bạn ấy rất nhiều vì tôi cần nhiều thời gian hơn để có thể giải hết các câu hỏi.
Mỗi lần có câu nào không hiểu, tôi đều cố gắng nhờ bạn ấy giảng giúp. Nhưng chưa nói được mấy câu bạn ấy đã bắt đầu chửi tôi: "Sao mà ngu thế hả? Ngu vừa thôi, có vậy cũng phải hỏi". Câu nói ấy được nói với âm lượng rất lớn, như thét vào mặt tôi vậy. Trong tình huống ấy, ít nhiều lòng tự tôn trọng trong con người ta luôn bị giảm đi rất nhiều lần. Lâu dần tôi đã tin mình đúng là một kẻ đại ngốc, học có mỗi mấy bài cũng không xong.

Hôm ấy là ngày công bố giải thi học sinh giỏi cấp tỉnh. Tôi ôn môn địa lý và hầu như đa phần ai cũng cho rằng môn đó rất rễ học chỉ cần đọc thuộc vậy là được, chẳng cần tư duy gì cả. Nhưng tôi lại không hề thấy vậy, tôi đã cố gắng ôn rất vất vả. Và, chuyện gì đến rồi cũng đến tôi trượt giải. Trong khi mọi người trong các đội tuyển ai cũng vui mừng vì mình đậu rồi còn tôi lại đối ngược lại với trạng thái ấy. Tôi đã ngồi khóc ngay tại lớp, lúc đó có bạn đến nói với tôi rằng: "Có vậy mà cũng khóc à? Môn dễ vậy mà cũng không học được à? Ngu quá thì trượt giải thôi!" Và tôi đã tin là mình ngu thật.
Đã có người nói với tôi như thế này: "Đụng đến là khóc, đụng đến là khóc. Đến phiền là cùng". Từ đó, dù gặp bất cứ chuyện buồn đến đâu tôi cũng không chia sẻ với ai nữa. Một mình trốn vào một góc khuất nào đó không có ai rồi khóc đến mệt thì sẽ dừng.
Nhà tôi có hai chị em, tôi và một người em trai. Tôi vẫn còn nhớ lúc mẹ mới sinh em tôi chỉ vừa lên lớp năm. Hồi ấy mỗi lần có ai đến nhà chơi và bế em đều sẽ nói rằng: "Mẹ sinh em trai rồi, chị ra dìa thôi, đúng không em nhỉ?". Họ vừa cười vừa nói, bế em mà cưng nựng rằng: "Đấy, bố mẹ lại đẻ được cục vàng rồi đấy!" Lúc đó, tôi không hiểu sao người ta thích con trai thế nhỉ? Mỗi nhà đều phải đẻ con trai sao? Tôi nghe nhiều đến nỗi tôi tin đó là sự thật. Từ đó, tôi sợ bị bỏ rơi, sợ bố mẹ quên mất còn có người con gái như tôi. Vậy nên tôi luôn cố gắng chăm ngoan, nghe lời hết mức có thể. Sợ chỉ cần mình làm sai tôi sẽ trở thành người vô tích sự làm bố mẹ buồn phiền sẽ thật sự ghét bỏ tôi.

Chúng ta, ai cũng muốn bảo vệ lòng tự tôn của riêng mình. Lời chê trách nói đúng lúc và sử dụng một cách phù hợp có thể giúp cho người làm sai nhận ra lỗi lầm và sửa đổi để tốt hơn mỗi ngày. Nhưng nếu nói với lời cố ý nhằm châm biếm, hạ bệ hay chế giễu lại trở nên hoàn toàn khác. Nếu nghe nhiều, hay từ nhỏ đã luôn nhận được những lười như vậy lâu dần con người ta sẽ có những suy nghĩ lệch đi so với thực tế, tự cho mình là kẻ vô dụng thực sự. Rồi cuối cùng tự sinh ra ghét bỏ chính bản thân mình. Ta sẽ tự hỏi, sao mà mình lại tệ đến như thế? Mình không xứng đáng để nhận được sự yêu thương từ mọi người.
Thật ra, dù không giỏi toán, lý, hoá ta sẽ có thể giỏi những môn khác, có những sở trường riêng như đàn, hát, múa, bơi lội, đá bóng,... ta luôn là người có giá trị, ta đáng để sống, đáng nhận được tình yêu thương. Và trước hết, ta cần yêu chính mình.
Tuy nhiên, khi nhận quá nhiều lời tiêu cực từ môi trường bên ngoài (cứ ôm hết mọi thứ) mà không có sự chọn lọc thông tin. Xem người đó có thật sự muốn góp ý để bạn sửa chữa sai lầm dần tốt lên hay không, hay đơn giản chỉ muốn làm bạn mất mặt ở nơi đông người. Cố tình tỏ ra là họ hơn bạn, làm sụt giảm giá trị và lòng tự tôn trong bạn. Và một điều cơ bản hơn nữa, việc liên tục nhận những điều tiêu cực khiến ta dần mất đi khả năng nhận ra giá trị của bản thân, ngầm chấp nhận những lời người khác nói, đánh mất việc bảo vệ lòng tự tôn của chính mình. Từ đó, ta tin mình là đứa tệ hại không đáng được yêu thương. Dẫn tới dần đánh mất đi việc yêu thương chính mình.
Lời cuối cùng, mình muốn nhận mạnh với bạn rằng: "Bạn luôn là người có giá trị! Bạn đáng nhận được yêu thương! Và trước hết hãy mở lòng yêu lấy chính mình.
© Hướng Dương - blogradio.vn
Xem thêm: Hạnh Phúc Vì Được là Chính Mình | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Lối nhỏ cậu đi
Mỗi người đều có cho mình những lựa chọn, và tất cả không cần phải theo một khuôn mẫu nào cả. Bởi chẳng có đáp án nào được cho là đúng khi đề bài đưa ra lại là một đề bài mở.
Dưới ánh bình minh (Phần 1)
Hạnh Phúc lớn lên trong tình thương của mẹ và ông bà. Con bé nhanh nhẹn, hoạt bát và rất hiểu chuyện. Có những câu hỏi ngây thơ như: “Sao mẹ không đi được như các mẹ khác?” nhưng rồi lớn dần, con cũng không hỏi nữa. Thuỳ nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như vậy, cho đến khi con trưởng thành. Nhưng có lẽ cuộc đời vẫn âm thầm tìm một cách khác để đưa cô đến nơi bình yên.
Mình yêu nhau xong rồi
Mãi cho đến sau này, ở tận sâu trong miền kí ức đã bám bụi, tôi vẫn chưa từng dám quên đi từng mảnh nhỏ kí ức của tuổi 24 đó, ở khoảnh khắc tôi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, người đó đứng khoát vai tôi, ánh nắng chiếu rọi vào chiếc cầu vai màu xanh lục, chúng tôi nở nụ cười vào phiên bản chúng tôi yêu nhau nhất.
Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm
Tôi biết chúng ta phải vất vả kiếm từng đồng tiền để lo cho con cái thế nên ai cũng mong chúng thành công và tốt hơn bản thân chúng ta. Nhưng chúng ta không biết chúng thật sự cần gì nhất. Đôi khi, một cuộc trò chuyện hay vài lời hỏi thăm cũng làm chúng vui lên thay vì trách mắng hay dựa vào sai lầm của chúng mà phán xét. Bạn đâu có ở vị trí con bạn đâu mà biết chúng cảm thấy thế nào hay nghĩ gì.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 1)
Cảm ơn anh đã đến bên em, khi em cần một người để sẻ chia. Cảm ơn anh đã cho em đủ mạnh mẽ để không gục ngã. Cảm ơn anh đã yêu em, và dạy em cách rời xa mà vẫn phải sống. Và sau tất cả, cảm ơn cuộc đời đã để anh và em gặp lại nhau. Có những tình yêu tồn tại không phải để nắm giữ, mà để dạy con người ta cách sống tử tế hơn với nhau.
Ta đang gieo gì cho chính ta
Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.
Những bông hoa dại
Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.
Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"
Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.
Người mang gió
Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.







