Tại sao chúng ta lại mất dần năng lực tự yêu chính mình?
2026-04-03 20:10
Tác giả:
Hướng Dương
blogradio.vn - Đứng trước những lời nói tưởng chừng chỉ muốn tốt cho bạn, hay là một câu nói bông đùa,.... nhưng thật sự có phải như vậy hay không? Ý nghĩa thật sự đằng sau những lời nói đó là gì? Ngày nay, có rất nhiều vụ tự tử xảy ra đến từ nhiều nguyên nhân khác nhau. Nhưng có lẽ họ đều đang gặp rất nhiều áp lực. Và điều quan trọng hơn hết, họ có yêu bản thân mình không? Bạn ạ! Mạng sống thật sự rất quý giá! Hãy trân trọng nó. Hãy yêu lấy bản thân mình, bạn luôn xứng đáng nhận được tình yêu và trước hết hãy mở rộng lòng tự ôm lấy chính mình, vỗ về bảo vệ nó khỏi những điều tiêu cực.
***
Gần đây tôi đã đọc được 1 quyển sách, trong đó có 1 tựa đề như sau: "Là điều gì khiến chúng ta đánh mất năng lực yêu chính mình?"
Câu hỏi ấy thực sự đã khiến tôi suy nghĩ rất nhiều.
Thưở nhỏ, khi chúng ta còn bé, mới bắt đầu bi bô tập nói cho dù có nói sai chúng ta vẫn nhoẻn miệng cười rồi lại tiếp tục a, ê.... mà không hề bận tâm tới tiếng cười của mọi người xung quanh. Khi ấy, ta chẳng hề sợ lời đánh giá, nhận xét một chút nào.
Lớn lên tại sao ta không còn như vậy nữa? Mỗi lần làm sai lại là một lần ta thu mình lại???
Tôi tự đánh giá mình là một người có học lực trung bình, không quá xuất sắc nhưng cũng chẳng đến nỗi quá kém cỏi. Tôi được xếp ngồi cạnh một bạn đội tuyển toán. Bạn ấy không chỉ giỏi toán mà còn giỏi lý, hoá. Lớp tôi vốn dĩ là một lớp tự nhiên nên rất chú trọng những môn này. Mà tôi lại không giỏi chúng, toán lý biết một chút, hoá thì như người mất gốc vậy. Mỗi lần làm đề tôi đều làm chậm hơn bạn ấy rất nhiều vì tôi cần nhiều thời gian hơn để có thể giải hết các câu hỏi.
Mỗi lần có câu nào không hiểu, tôi đều cố gắng nhờ bạn ấy giảng giúp. Nhưng chưa nói được mấy câu bạn ấy đã bắt đầu chửi tôi: "Sao mà ngu thế hả? Ngu vừa thôi, có vậy cũng phải hỏi". Câu nói ấy được nói với âm lượng rất lớn, như thét vào mặt tôi vậy. Trong tình huống ấy, ít nhiều lòng tự tôn trọng trong con người ta luôn bị giảm đi rất nhiều lần. Lâu dần tôi đã tin mình đúng là một kẻ đại ngốc, học có mỗi mấy bài cũng không xong.

Hôm ấy là ngày công bố giải thi học sinh giỏi cấp tỉnh. Tôi ôn môn địa lý và hầu như đa phần ai cũng cho rằng môn đó rất rễ học chỉ cần đọc thuộc vậy là được, chẳng cần tư duy gì cả. Nhưng tôi lại không hề thấy vậy, tôi đã cố gắng ôn rất vất vả. Và, chuyện gì đến rồi cũng đến tôi trượt giải. Trong khi mọi người trong các đội tuyển ai cũng vui mừng vì mình đậu rồi còn tôi lại đối ngược lại với trạng thái ấy. Tôi đã ngồi khóc ngay tại lớp, lúc đó có bạn đến nói với tôi rằng: "Có vậy mà cũng khóc à? Môn dễ vậy mà cũng không học được à? Ngu quá thì trượt giải thôi!" Và tôi đã tin là mình ngu thật.
Đã có người nói với tôi như thế này: "Đụng đến là khóc, đụng đến là khóc. Đến phiền là cùng". Từ đó, dù gặp bất cứ chuyện buồn đến đâu tôi cũng không chia sẻ với ai nữa. Một mình trốn vào một góc khuất nào đó không có ai rồi khóc đến mệt thì sẽ dừng.
Nhà tôi có hai chị em, tôi và một người em trai. Tôi vẫn còn nhớ lúc mẹ mới sinh em tôi chỉ vừa lên lớp năm. Hồi ấy mỗi lần có ai đến nhà chơi và bế em đều sẽ nói rằng: "Mẹ sinh em trai rồi, chị ra dìa thôi, đúng không em nhỉ?". Họ vừa cười vừa nói, bế em mà cưng nựng rằng: "Đấy, bố mẹ lại đẻ được cục vàng rồi đấy!" Lúc đó, tôi không hiểu sao người ta thích con trai thế nhỉ? Mỗi nhà đều phải đẻ con trai sao? Tôi nghe nhiều đến nỗi tôi tin đó là sự thật. Từ đó, tôi sợ bị bỏ rơi, sợ bố mẹ quên mất còn có người con gái như tôi. Vậy nên tôi luôn cố gắng chăm ngoan, nghe lời hết mức có thể. Sợ chỉ cần mình làm sai tôi sẽ trở thành người vô tích sự làm bố mẹ buồn phiền sẽ thật sự ghét bỏ tôi.

Chúng ta, ai cũng muốn bảo vệ lòng tự tôn của riêng mình. Lời chê trách nói đúng lúc và sử dụng một cách phù hợp có thể giúp cho người làm sai nhận ra lỗi lầm và sửa đổi để tốt hơn mỗi ngày. Nhưng nếu nói với lời cố ý nhằm châm biếm, hạ bệ hay chế giễu lại trở nên hoàn toàn khác. Nếu nghe nhiều, hay từ nhỏ đã luôn nhận được những lười như vậy lâu dần con người ta sẽ có những suy nghĩ lệch đi so với thực tế, tự cho mình là kẻ vô dụng thực sự. Rồi cuối cùng tự sinh ra ghét bỏ chính bản thân mình. Ta sẽ tự hỏi, sao mà mình lại tệ đến như thế? Mình không xứng đáng để nhận được sự yêu thương từ mọi người.
Thật ra, dù không giỏi toán, lý, hoá ta sẽ có thể giỏi những môn khác, có những sở trường riêng như đàn, hát, múa, bơi lội, đá bóng,... ta luôn là người có giá trị, ta đáng để sống, đáng nhận được tình yêu thương. Và trước hết, ta cần yêu chính mình.
Tuy nhiên, khi nhận quá nhiều lời tiêu cực từ môi trường bên ngoài (cứ ôm hết mọi thứ) mà không có sự chọn lọc thông tin. Xem người đó có thật sự muốn góp ý để bạn sửa chữa sai lầm dần tốt lên hay không, hay đơn giản chỉ muốn làm bạn mất mặt ở nơi đông người. Cố tình tỏ ra là họ hơn bạn, làm sụt giảm giá trị và lòng tự tôn trong bạn. Và một điều cơ bản hơn nữa, việc liên tục nhận những điều tiêu cực khiến ta dần mất đi khả năng nhận ra giá trị của bản thân, ngầm chấp nhận những lời người khác nói, đánh mất việc bảo vệ lòng tự tôn của chính mình. Từ đó, ta tin mình là đứa tệ hại không đáng được yêu thương. Dẫn tới dần đánh mất đi việc yêu thương chính mình.
Lời cuối cùng, mình muốn nhận mạnh với bạn rằng: "Bạn luôn là người có giá trị! Bạn đáng nhận được yêu thương! Và trước hết hãy mở lòng yêu lấy chính mình.
© Hướng Dương - blogradio.vn
Xem thêm: Hạnh Phúc Vì Được là Chính Mình | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)
Dưới ánh đèn phố lấp lánh, giữa những cánh hoa giấy rơi chậm trong đêm, hai bàn tay vẫn nắm chặt lấy nhau. Không còn là những cảm xúc dang dở của quá khứ mà là một khởi đầu đúng lúc và trọn vẹn hơn bao giờ hết.
Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi
Một cuộc tình bắt đầu chớm nở là khi 2 người dưng cần trái tim rung động và cần thêm một sự quan tâm. Dù vây hạnh phúc của cuộc tình đó lại giống như một mảnh giấy; nếu một người thờ ơ còn người kia cố giữ chặt thì tờ giấy sẽ rách. Nếu cả hai người cùng buông hoặc cùng giữ chặt thì sẽ không có tờ giấy nào cả. Còn nếu hai bàn tay ôm lấy nhau; để tờ giấy ở giữa thì hạnh phúc đó sẽ vẫn còn. Nhưng sự thật là ai cũng có cuộc sống riêng của mình.
Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?
Ta không chọn được nơi mình bắt đầu, nhưng ít nhất ta vẫn chọn được cách mình đi tiếp. Mỗi người có một điểm xuất phát khác nhau, một hoàn cảnh khác nhau. Có người theo đuổi đam mê từ nhỏ, có người chỉ đơn giản là đi tiếp trên con đường đang có sẵn trước mắt. Con đường đó có thể dẫn đến thành công. Cũng có thể không. Nhưng đến một lúc nào đó, thứ đáng để nhìn lại có lẽ không phải là mình hơn ai, mà là mình đã đi được bao xa so với chính mình trước đây. Có người rực rỡ như mặt trời. Nhưng cũng có người chỉ là một ánh sao le lói. Và có lẽ… bầu trời không thể thiếu cả hai.
Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?
Nếu tuổi thơ cho ta những dịu ngọt, êm đềm của kỉ niệm, nuôi dưỡng ta bằng tình cảm thiêng liêng, lớn lao từ mái nhà thân thương thì khi trưởng thành, điều cốt yếu nhất là phải tự tìm cách đứng vững, tạo cảm giác an toàn, đủ đầy cho chính mình. Sau cùng, chỉ còn ta với ta- trụ cột duy nhất giúp bản thân ngoan cường, kiên định đi qua những chặng đường không một bóng người dẫn lối.
Chậm một nhịp yêu (Phần 2)
Phải rồi, chính là cô ấy! Cô ấy còn là hoa khôi của trường hồi đó nữa. Trai tài gái sắc, nếu họ thành đôi cũng chẳng có gì là bất hợp lý. Vy tự nhủ như vậy nhưng không hiểu sao, trong lòng lại có một chút cảm giác khó chịu, một thứ gì đó như là... ghen tị. Nhưng rồi, cô cũng tự trấn an bản thân:
Hằng số của thanh xuân
Tớ ghét Toán. Ghét cái cách 108 giây quyết định một số phận, ghét cả sự bất công trên bục giảng. Tớ đã dùng cả thanh xuân để chạy trốn những con số, để rồi nhận ra... chúng lại là cái cớ duy nhất để tớ được ngồi cạnh cậu. Một kẻ đứng dưới nắng, nhẫn nại giải mã mọi bài toán cho tớ, trừ một định lý: Tại sao tớ lại thích cậu đến thế?
Sẽ nhớ những gì anh nói
'Nhẫn chúng ta trao nhau, anh vẫn giữ, và vẫn sẽ giữ.' Dù anh biết chúng ta đến đây để ly biệt và kí vào đơn ly hôn, anh vẫn luôn biết chúng ta ghét bỏ nhau như nào. Anh rơi đi khi em hết khóc. Giọng em nghẹn ngào, không kịp 'chúc anh hạnh phúc' mà chỉ được câu ' em sẽ nhớ những gì anh nói'
Cánh hoa không lời
Một cô học trò khiếm thính tặng thầy giáo một cánh hoa khô như cách em bày tỏ tình cảm không lời. Sau khi phát hiện em bị bạn bè trêu chọc, thầy giúp cả lớp hiểu và thay đổi cách nhìn về sự khác biệt. Cuối cùng, từ một cánh hoa nhỏ bé, sự cảm thông và yêu thương đã nảy nở trong cả lớp học.
Nhà
Khi còn bé chỉ muốn cất cánh bay đi xa nhưng khi trưởng thành chỉ muốn sắp xếp hành lý để về nhà . Uất ức muốn về nhà, vui vẻ cũng muốn về nhà bởi vì ở nơi đó chúng ta biết chúng ta được quyền bé lại không cần phải lo nghĩ về những áp lực trên vai. Ở nơi đó có người vì chúng ta mà chống đỡ.
Chậm một nhịp yêu (Phần 1)
Chuyến xe lại dừng, mỗi lần thắng xe là y như rằng cô lại bị đẩy lùi ra sau nhưng lần này, cảm giác khó chịu không còn nhiều như trước. Hóa ra là do anh đứng ngay phía sau, nhanh chóng nắm lấy vai cô, kéo sát vào người mình để giảm bớt độ xóc cũng như tránh cho cô va phải người khác.





