Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chúng ta chỉ là những người lạ lướt qua cuộc đời nhau một chút thôi

2020-10-07 01:25

Tác giả: Cúc Tịch


blogradio.vn - Em hạnh phúc vì mình có thể nhẹ nhàng hơn vì có thể sẽ chẳng ai mà không từng bỏ lỡ một người. Đặt ly nước mát lạnh xuống bàn em đứng dậy, bước dạo một mình trên phố. Em mỉm cười, nụ cười đầu tiên sau những ngày đấu tranh trong nỗi nhớ và biết được chúng ta chỉ là những người lạ lướt qua cuộc đời nhau một chút thôi.        

***

Cái nóng oi bức của mùa hè lại khiến cho cảm xúc con người trở nên hỗn độn. Hôm nay em ngồi đây, bên khung cửa sổ nhỏ ở một quán cà phê quen thuộc, nhấp ngụm nước mát lạnh lòng bỗng dâng trào những khoan khoái. Em lại nhớ đến anh nhưng nỗi nhớ hôm nay chẳng còn da diết, chẳng còn đau đáu và tổn thương như ngày nào nữa. 

Em nhớ em của trước đây, từng khóc sướt mướt khi nghĩ về anh, mỗi đêm đi ngủ em lại khóc sưng cả mắt vì nỗi cô đơn tột độ cứ bủa vây. Anh là bác sĩ, là một ân nhân cứu mạng rất nhiều người, có lẽ nhiệt huyết, ôn nhu, ân cần là những từ chẳng thể lột tả hết về con người anh. Anh như ánh nắng ấm áp của mùa thu vậy, dịu dàng vô cùng.

Ngày em gặp anh, em như một chú chim non nớt yếu đuối, bởi em lo sợ cho căn bệnh của mình nhiều hơn là quan tâm đến cuộc sống này. Sau cuộc phẫu thuật, anh quan tâm em nhiều hơn, dặn dò em đủ thứ dù em biết mọi bác sĩ đều sẽ làm như vậy. Thế nhưng đối với em anh lại ân cần hơn, nhẹ nhàng hơn. 

Quãng thời gian ở trong bệnh viện em và anh nói chuyện rất nhiều, dù khoảng thời gian rất ít ỏi dù anh rất bận với công việc nhưng anh chưa một lần ngưng hỏi han em.

Ngày em xuất viện, ngày hôm đó anh đã không đến bệnh viện, em đã chẳng kịp nói lời chào tạm biệt anh. Khi đôi chân em bước lên chiếc xe buýt để trở về nhà em nhận ra mình đã thích anh, trong em cứ có cảm giác buồn bã như mất đi thứ gì đó. 

con_giap_6

Những ngày ấy em cũng cảm nhận được tình cảm anh dành cho em. Nhưng chúng ta không ai chịu mở lời dù biết trước câu trả lời của đối phương. Chúng ta chỉ là hai người lạ thoáng qua nhau để lại cho nhau bao hồi ức đẹp rồi lại biến nó thành kí ức.

Có lẽ anh cũng sẽ buồn. Chúng ta là hai người lạ chẳng biết gì về nhau, thứ duy nhất em và anh có chỉ là cái tên của nhau. Chúng ta cứ mải mê nói chuyện, mải mê chia sẻ, mải mê nhìn nhau giữa dòng đời tấp nập nhưng chúng ta chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày cả hai lạc lõng nơi phố xá phồn hoa.

Em đã rất nhớ anh, em đã tìm đến trang facebook bệnh viện nơi anh làm việc, em lục tìm trong hàng mấy ngàn tấm ảnh chỉ mong thấy được gương mặt anh. Em xem từng trang facebook của các bác sĩ khác để tìm anh. Thế nhưng dù biết là kết quả sẽ chỉ là thất vọng em vẫn làm, ngay cả chút thông tin nhỏ về nhau cũng chẳng thể có được. 

Rồi cứ thế em vẫn không ngừng tìm kiếm, lướt đến tấm ảnh cuối cùng em vội tắt điện thoại vứt ra một xó rồi òa lên khóc nức nở như một đứa trẻ bị ai lấy kẹo. 

Nước mắt em cứ vô thức tuôn ra, đã mấy đêm mấy đêm rồi em chẳng ngủ được, mấy đêm cứ nuôi hy vọng rằng sẽ tìm thấy điều gì đó kì tích để em có thể hỏi thăm anh hay chỉ là câu chào tạm biệt cũng được. 

Sao em cứ cố chấp mặc dù niềm hy vọng đó tựa như hạt cát giữa biển sâu chẳng thể tìm thấy. Hình bóng anh cứ hiện lên trong tâm trí em hết lần này đến lần khác. Nhìn thấy ai đó cười em nhớ đến nụ cười của anh, nhìn trên điện thoại thấy những người bác sĩ khác cũng nhớ đến anh, những lời hỏi han của bạn bè cũng khiến em nhớ đến anh…, tất cả khiến em cảm thấy khó chịu. Mọi thứ cứ như đang trêu đùa em vậy. 

mai_mai

Khoảng cách đối với hai chúng ta thật sự rất xa em chẳng đủ dũng cảm để đi tới nơi đó tìm anh dù biết anh vẫn ở đó nhưng lý trí chưa một lần cho phép em đến đó. 

Em còn gia đình, công việc và cuộc sống của em. Em cũng chẳng thể ngày nào cũng nhớ đến anh rồi tự mình làm mình buồn được nữa anh à. Gặp một người xa lạ bỗng nhớ một người, gặp lại một người quen bỗng thấy mình xa lạ. Chẳng có loại tẩy nào có thể xoá sạch được những gì đã có. Và chẳng có loại bút nào có thể vẽ lại những gì đã mất giữa nhịp sống hối hả của cuộc đời này.

Có lẽ giữa mênh mông biển trời này, hai chúng ta gặp nhau là cái duyên nhưng có phận hay không là do ta quyết định. Hai chúng ta đã chọn bỏ lỡ nhau để rồi kí ức chỉ còn lại mãi mãi. Chúng ta bằng lòng, chúng ta chấp nhận dù cái giá phải trả là quá đắt. 

Và sau những ngày tháng rất buồn đó, em nhận ra mình vẫn phải sống, dù có nhớ anh thì em vẫn phải một mình. Và dần dần nỗi nhớ đó đã nguôi ngoai, hình bóng anh cứ thế dần biến mất, cứ thế nhạt dần.

Em hạnh phúc vì mình có thể nhẹ nhàng hơn vì có thể sẽ chẳng ai mà không từng bỏ lỡ một người. Đặt ly nước mát lạnh xuống bàn em đứng dậy, bước dạo một mình trên phố. Em mỉm cười, nụ cười đầu tiên sau những ngày đấu tranh trong nỗi nhớ và biết được chúng ta chỉ là những người lạ lướt qua cuộc đời nhau một chút thôi.                                                                                    

© Cúc Tịch - blogradio.vn

Xem thêm: Duyên phận do trời, hạnh phúc do người

Cúc Tịch

chỉ là khi được sống thật với cảm xúc tôi nhận ra một hình hài mới của bản thân

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hãy để em bước đến bên anh

Hãy để em bước đến bên anh

Tôi âm thầm trao đi những món quà vào ngày đặc biệt, âm thầm gửi đến vị ngọt chữa lành từ những viên thuốc mà tôi tự tạo. Tôi muốn anh luôn nhìn thấy tình yêu của mình trong từng tâm tình đấy.

Muốn hạnh phúc, nhất định phải nhớ

Muốn hạnh phúc, nhất định phải nhớ "3 ĐỪNG", điều thứ 3 dễ mắc phải khiến sụt giảm may mắn cả đời

Nhìn lại quãng đường đã qua, có lẽ bạn sẽ thấy rằng trong suốt quãng đường còn lại, thái độ lý tưởng nhất đối với cuộc sống là hãy sống cuộc sống của mình một cách lặng lẽ: Không phàn nàn, không chế nhạo và không ghen tị với ai.

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 2)

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 2)

Sau một hồi tâm sự, à mà không, sau một hồi cự cãi mới đúng; cuối cùng hai đứa nó đã đến khu vui chơi. Vừa xuống xe, Mây liền chạy tới chỗ bán khô mực nướng thơm phức, Thịnh nhìn theo con bé rồi lắc đầu bất lực, cậu cẩn thận đậu xe, cất nón ngay ngắn rồi đi theo sau.

Năng lượng tuổi trẻ

Năng lượng tuổi trẻ

Cuộc sống còn chứa đựng những điều nhỏ bé nhưng lại vui vẻ, ấm áp đến lạ thường. Mỗi ngày trôi qua là một câu chuyện có vui, có buồn, có đau khổ, có thất vọng, có lúc thăng hoa nhưng cũng có lúc âm trầm.

Có nên yêu lần nữa?

Có nên yêu lần nữa?

Đó là lần đầu tiên mình thấy được một cô gái xinh như Bơ, một hình mẫu lí tưởng mà ai cũng ao ước lại phải chịu tổn thương tới như vậy. Mình tự hỏi trong quãng thời gian không có mình ở bên, Bơ đã phải chịu đựng tới mức nào cơ chứ.

Viết cho em

Viết cho em

Tháng Sáu đừng đổ vỡ Để ta còn nhung nhớ Để ta còn đợi chờ Để ta còn có em

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 1)

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 1)

Nói chung thì đây là một gia đình không đầy đủ thành viên, cũng không giàu sang nhưng lại rất hạnh phúc và yêu thương. Vì cách nhau ít tuổi nên hai anh em nó rất thân thiết, lúc nào cũng kè kè kế bên nhau tuy không hợp tính, ngày nào cũng nghe tụi nó gây gổ, giành giật đồ chơi, đồ ăn của nhau.

Bạn đang thụt lùi mỗi ngày mà không hề hay biết: Nếu có 3 thói quen cấp thấp này, nhanh chóng thay đổi!

Bạn đang thụt lùi mỗi ngày mà không hề hay biết: Nếu có 3 thói quen cấp thấp này, nhanh chóng thay đổi!

Mọi điều trong cuộc sống đều bị ảnh hưởng bởi thói quen mỗi ngày của chúng ta. Nếu không từ bỏ những thói quen xấu, thành công vẫn còn xa.

Lưng chừng tuổi trẻ

Lưng chừng tuổi trẻ

“ Lưng chừng tuổi trẻ” là cảm giác muốn quay về lúc còn ngồi trên giảng đường, là lúc người ta đi làm mình được rảnh rỗi đi cà phê sáng ngắm nhìn dòng người tấp nập trên con phố. Có mỗi chúng ta sướng nhất vì đang tận hưởng thời gian đẹp nhất, ngắm nhìn cuộc sống với đôi mắt biết cười, đôi mắt hồn nhiên khám phá mọi góc ngách với sự tinh nghịch ham chơi mà không phải lo nghĩ gì. Nhưng tất cả chỉ là mong muốn chứ không thành hiện thực. Hiện thực của “ lưng chừng tuổi trẻ” chính là những gì bạn đang có, đang nghĩ và đang cảm thấy cuộc sống của mình có ổn không ?

back to top