Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thời gian ơi, xin đừng làm mẹ tổn thương nhé

2021-04-24 01:30

Tác giả: Cúc Tịch


blogradio.vn - Mẹ à, con gái mẹ lớn rồi có thể tự lo cho bản thân, có thể xác định được việc học, có thể đối diện với cuộc đời. Con gái biết cố gắng để con không khổ, để mẹ không buồn, để không phụ lòng mẹ. Dẫu mẹ không thể chia sẻ cùng ai, dẫu ngày mai cuộc sống có thay đổi, mẹ hãy cứ yên tâm vì vẫn còn có con bên mẹ, là chỗ dựa vững chắc cho mẹ, đem lại niềm vui, niềm tự hào cho mẹ. Con chỉ mong rằng ánh nắng ngoài kia đừng chiếu vào làn da đen sạm của mẹ nữa. Mẹ là người đẹp nhất. Thời gian ơi xin đừng làm mẹ tổn thương nhé.

***

Có một người phụ nữ luôn yêu tôi đến hết cuộc đời này, đó chính là mẹ tôi. Không có tình yêu nào vĩ đại bằng tình yêu của mẹ dành cho tôi.  Mẹ là người có thể thay thế tất cả những ai khác, nhưng không có ai có thể thay được vị trí của mẹ.

Ngày hạnh phúc nhất cuộc đời của mẹ là ngày tôi được sinh ra, tôi còn cảm nhận được mẹ vui thế nào khi xuất hiện một sinh linh bé nhỏ trong cuộc đời mình. Rồi từng ngày, từng ngày mẹ làm lụng vất vả, cũng chỉ mong cho tôi có cuộc sống no ấm như bao đứa trẻ khác, niềm hạnh phúc của mẹ là nhìn tôi lớn khôn mỗi ngày và nhìn thấy nụ cười của tôi.

Thế nhưng cuộc sống của mẹ chẳng vui vẻ như những người khác, mẹ luôn phải chịu áp lực với cảnh mẹ chồng nàng dâu, để rồi biết bao đớn đau, đắng cay mẹ phải gánh chịu. Mẹ cam chịu cực khổ, cam chịu những dèm pha của cuộc đời, điều đó cũng vì sự khó xử của bố và vì hạnh phúc của tôi.

Chẳng phải nuôi mình tôi, em tôi, ông bà nội mẹ còn phải nuôi thêm 2 người cháu dù kinh tế khó khăn. Dù mỗi ngày mẹ hao tốn bao sức khỏe, xương máu nhưng điều đó chẳng ai thấu hiểu.

mẹ_2

Tôi nhớ có lần tôi rất nhỏ, một lần bà nội đã mắng mẹ là vì mẹ đã vung roi với tôi vì tôi quá nghịch ngợm, những lời nói của bà khiến mẹ buồn, mẹ chẳng làm được gì ngoài việc trốn tránh trong lo sợ. Mẹ đã về ngoại nhưng mẹ vẫn đem theo em tôi, lúc ấy tôi đã chạy theo mẹ, bật khóc, nhưng cuối cùng mẹ cũng trở lại.

Mẹ nghĩ rằng mẹ chẳng thể để bố lại một mình và mẹ cũng vì cuộc sống của gia đình nhỏ bé này. Bàn tay mẹ dù nhỏ, nhưng thật sự nó rất lớn đối với những gì mẹ làm. Mẹ luôn mất ngủ với những đêm canh bà ốm, mẹ luôn chắt chiu từng đồng tiền để chữa bệnh cho bà, thế nhưng đổi lấy lại chỉ là sự vô tâm, thành kiến.

Mẹ chẳng có chị gái hay em gái, anh em cũng ít ỏi, điều đó làm mẹ chẳng thể tâm sự cùng ai mà chỉ âm thầm chịu đựng một mình. Cho đến khi bà nội mất đi, tôi ngồi đó, và cả mẹ nữa. Cho đến cuối cùng, khi bà ra đi vẫn chỉ có mẹ ở bên, vẫn chỉ có mẹ kề cạnh bà những ngày cuối đời.

Ngày tháng dần qua tôi lớn lên trong vòng tay yêu thương của mẹ. Mẹ dạy tôi cách làm người, cách ứng xử và thật nhiều điều tốt đẹp trong cuộc sống. Tôi còn nhớ có lần tôi đã lấy trộm hộp màu của chị họ, mẹ đã vung roi với tôi. Tôi rất đau, nhưng sau trận roi đó tôi hiểu rằng hành động mình là sai và tôi chẳng làm việc đó một lần nào nữa.

Càng lớn tôi càng cảm nhận được sự cực khổ của mẹ,tôi nhớ những lần 3h sáng  trong khi mọi người đang say nồng trong giấc ngủ mẹ và bố đã thức dậy đi cắt lúa. 

mẹ45

Những ngày mưa mẹ phải lặn lội trong rừng kiếm từng búp măng đến nỗi quên cả việc ăn uống, thật khổ cực biết bao. Một con người bằng xương bằng thịt nhưng lại làm được nhiều điều thật phi thường, công việc dù khó khăn đến mấy mẹ cũng đều cố gắng để mong  kiếm tiền nuôi cho tương lai của tôi.

Rồi một lần bố gặp tai nạn phải mổ chân, thời điểm đó khó khăn biết bao nhiêu, mẹ đã là chỗ dựa vững chãi nhất cho cả gia đình. Mẹ đã rất kiên trì vượt quãng thời gian khó khăn này, mẹ tựa như một người hùng gánh vác, lo toan tất cả mọi thứ.

Đến khi kinh tế gia đình có đôi phần ổn định, tôi cũng đã  lớn, mẹ cũng không cần quá lo lắng về tôi nhiều nữa. Những lần mẹ mắng tôi, ẩn sâu trong lòng tôi biết mẹ vẫn thương con rất nhiều.

Mẹ là người phụ nữ tuyệt vời nhất trên đời này. Đôi khi tôi không hiểu nổi trong mẹ suy nghĩ những gì bởi mẹ từng trải quá nhiều. Có những lần cãi vã với bố, mẹ dù có tức giận đến mấy cũng không bao giờ lựa chọn ra đi, cho đến khi tột đỉnh của sự chịu đựng, mẹ vẫn lựa chọn ở lại cùng tôi, sống vì tôi.

 

Lớp 8, vì kiếm thêm thu nhập mà bố mẹ phải đi làm ăn xa, tôi lần đầu sống xa bố mẹ, vì bị bạn bè rủ rê mà hư hỏng. Tôi đi chơi suốt ngày, không học hành, và bắt đầu biết nói dối, biết lấy điện thoại của mẹ để làm mấy chuyện nghịch phá cùng đám bạn trên mạng xã hội. 

Lúc cô giáo nói với mẹ, tôi thấy mẹ rất sốc, tôi nhớ mẹ đã bắt tôi quỳ gối rất lâu, và kể từ đó mẹ chẳng đi làm xa nữa, tôi cũng không còn dám quậy phá nữa, đó thật sự là một khoảng thời gian xấu nhất cuộc đời tôi, nhưng tôi chưa bao giờ hối hận vì đã trải qua nó vì nó đã khiến tôi trưởng thành hơn rất nhiều.

mẹ34

Năm tôi lên cấp 3, dù gia đình khó khăn đến mấy, bố mẹ vẫn cố sắm cho tôi chiếc xe máy để chạy cho giống bạn giống bè. Cũng chính từ đây, việc học của tôi bắt đầu trở nên quan trọng, tôi nhận ra rằng mình sống không còn vì mình mà còn vì những người thân xung quanh, vì bố, vì em và cả vì mẹ, vì gia đình nhỏ này nữa.

Mỗi cái Tết qua đi là tôi lớn thêm một tuổi, nhưng mẹ à con chẳng muốn mình lớn lên nữa, bởi tôi càng lớn, mẹ càng già đi. Những nếp nhăn trên mặt mẹ là cả một đời tảo tần vì tôi.

Mẹ không kiêu sa, không đua đòi như những người phụ nữ khác, mẹ thật giản dị, thật mộc mạc và cũng như món quà quý giá của tạo hóa tặng cho tôi. Tôi học được ở mẹ thật nhiều điều, sự chịu đựng, sự kiên trì và cả sự lạc quan trong cuộc sống và cả những giọt nước mắt của mẹ không nói ra, tôi đều cảm nhận được. 

Nếu có thể con chỉ mong muốn có thể thừa hưởng được tính cách tuyệt vời từ mẹ. Mẹ luôn là người dành tình thương yêu cho con vô điều kiện. Mẹ là nguồn sống, là niềm hạnh phúc trong cuộc đời của con. 

Tình yêu của mẹ dành cho con không giống bất cứ ai, thách thức tất cả và không khoan nhượng tiêu diệt tất cả những gì cản đường nó. Vì con được ấm no, mẹ suốt đời lam lũ. Vì con vui, mẹ gánh hết đau buồn. 

Mẹ luôn là người âm thầm dõi theo từng bước chân của con, và luôn sẵn sàng đỡ con dậy, khi con bị té ngã. Vì con mẹ bất chấp tất cả, chống chọi lại bão giông cuộc đời. Mẹ là người duy nhất trên cuộc đời này, thấu hiểu những điều mà đứa con muốn nói mà chưa thể nói được. Dù cả thế giới có sụp đổ, không ai nghèo khi có mẹ.

Mẹ là người bạn chân thành nhất mà con có. Khi chúng con gặp phải thử thách, khó khăn, những sóng gió của cuộc đời, thậm chí khi bạn bè bỏ rơi con. Mẹ xua tan những đám mây đen tối, đem lại cho con cảm giác bình yên.

mẹ3

Mẹ luôn động viên con học hành, mẹ nói con cố lên, mẹ bảo rằng là con gái không lo cho bản thân được thì khổ. Mẹ nói đời mẹ khổ rồi, giờ mẹ làm, mẹ sống cũng chỉ cho đời con hết khổ thôi. Những câu nói chứa chan niềm yêu thương và sự lo lắng cho con mẹ cứ nhắc lại mỗi lần có dịp nói chuyện với con.

Tuổi trẻ trôi đi, tình yêu cạn dần, tình bạn chóng qua. Nhưng chỉ có tình yêu của mẹ là trường tồn theo thời gian. Con chỉ muốn nói rằng “Mẹ ơi, con yêu mẹ rất nhiều vì cả đời mẹ đã cho đi, hy sinh mà không cần nhận lại”. Hạnh phúc của con là được nhìn thấy nụ cười hạnh phúc của mẹ hàng ngày. Mặc dù rất khó khăn để có con thể nói ra được những lời này, nhưng con muốn nói “Con rất yêu mẹ”, mẹ thân yêu của con.

Mẹ là người con thương nhất, có mẹ là điều xinh đẹp nhất con có được. Dù cuộc sống thực tại có vùi dập con đến đâu, có cười nhạo con đến mức nào đi chăng nữa thì ngay lúc trở về nhà, bước vào cánh cửa ấm áp sẽ thấy không điều gì ngọt ngào bằng nụ cười và ánh mắt yêu thương xen lẫn vui mừng của mẹ khi chào đón con trở về.

Và cuối cùng, con muốn gửi lời chúc tốt đẹp nhất đến người mẹ kính yêu của con, con mong mẹ luôn khỏe mạnh, luôn vui vẻ và đừng bận tâm lo lắng cho con nhiều nữa.

mẹ56

Mẹ à, con gái mẹ lớn rồi có thể tự lo cho bản thân, có thể xác định được việc học, có thể đối diện với cuộc đời. Con gái biết cố gắng để con không khổ, để mẹ không buồn, để không phụ lòng mẹ. Dẫu mẹ không thể chia sẻ cùng ai, dẫu ngày mai cuộc sống có thay đổi, mẹ hãy cứ yên tâm vì vẫn còn có con bên mẹ, là chỗ dựa vững chắc cho mẹ, đem lại niềm vui, niềm tự hào cho mẹ. Con chỉ mong rằng ánh nắng ngoài kia đừng chiếu vào làn da đen sạm của mẹ nữa. Mẹ là người đẹp nhất. Thời gian ơi xin đừng làm mẹ tổn thương nhé.

© Cúc Tịch - blogradio.vn

Xem thêm: Khi mẹ nhớ con – mẹ gọi, khi con nhớ mẹ - mẹ ở đâu?

Cúc Tịch

chỉ là khi được sống thật với cảm xúc tôi nhận ra một hình hài mới của bản thân

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”

Bó rau giữa mùa gió núi

Bó rau giữa mùa gió núi

Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.

Không thể níu giữ chân anh

Không thể níu giữ chân anh

Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.

Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp

Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp

Hà Nội đêm nay – Thành phố đang lặng im, nhưng trong đó có một người đang cố gắng tìm lại bình yên.

Phía sau rực rỡ

Phía sau rực rỡ

Chiều đầu đông, Nhật Khải với gương mặt đỏ bừng bên bếp lửa khi hôm nay anh trổ tài đầu bếp cho gia đình Tiểu Quỳnh, mấy quả ngô, su hào, rau cải được Nhật Khải chuẩn bị nấu món canh súp. Anh chàng cộng sự khen vui “Tần Khải hôm nay trở thành đầu bếp nông dân rồi”, còn Tiểu Quỳnh thì cười hồn nhiên: “Tần Khải nấu ăn cũng không tệ”.

Mùa hoa nở rực rỡ

Mùa hoa nở rực rỡ

Cô bé Đà, học sinh lớp 8, sống ở vùng đồi Đà Lạt và rất yêu hoa, thích vẽ. Khi trường tổ chức cuộc thi “Vẽ về mùa xuân quê em”, ban đầu Đà còn ngại ngùng, sợ tranh mình không đẹp. Nhờ lời khuyên của mẹ, cô đã vẽ thêm hình ảnh người mẹ chăm hoa trong bức tranh, thể hiện tình yêu và sự biết ơn. Kết quả, Đà đạt giải nhất. Từ đó, cô nhận ra rằng vẻ đẹp thật sự không chỉ nằm ở những bông hoa ngoài kia mà còn ở trong trái tim biết yêu thương và nỗ lực của mình.

Chờ đến khi thôi chờ

Chờ đến khi thôi chờ

Chờ vì còn yêu. Chờ vì còn hy vọng. Chờ vì sợ mất đi chút ấm áp mong manh. Chờ vì chưa đủ can đảm để dứt. Và rồi… thôi chờ không phải vì hết yêu, mà vì hiểu mình xứng đáng được sống trọn vẹn.

Tôi là ai trong sự khác biệt?

Tôi là ai trong sự khác biệt?

Có lẽ, tôi không cần một câu trả lời thật rõ cho câu hỏi “Tôi là ai trong sự khác biệt?”. Tôi chỉ cần biết rằng, khi mọi thứ xung quanh đổi thay, tôi vẫn còn đủ can đảm để sống đúng với cảm xúc của mình. Để không đánh mất những người tôi yêu. Để không bỏ quên chính mình. Và nếu bạn cũng đang thấy mình khác đi một chút so với thế giới này, thì không sao cả. Có thể, sự khác biệt ấy chính là nơi bạn còn giữ được trái tim mình.

back to top