Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bó rau giữa mùa gió núi

2026-03-10 14:10

Tác giả:


blogradio.vn - Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.

***

Sáng sớm ở bản Tả Lùng luôn mở ra bằng tiếng gió hun hút thổi qua rặng sa mộc. Trời lạnh đến mức hơi thở vừa thoát ra đã tan thành khói trắng. Con đường đất dẫn lên điểm trường tiểu học ngoằn ngoèo men theo sườn núi, mặt đường lổn nhổn đá, sau đêm mưa thì trơn trượt như bôi mỡ. Vậy mà thầy Lâm vẫn đều đặn đi trên con đường ấy suốt mười năm.

Hôm nay cũng giống như bao ngày khác. Không lễ hội, không hoạt động gì đặc biệt. Chỉ là một buổi dạy bình thường giữa vùng núi quanh năm gió rét. Thầy khoác thêm chiếc áo dày, tay ôm chặt cặp giáo án đã sờn mép, miệng thở ra làn khói trắng mỏng tan nhanh trong gió.

Khi tới sân trường, thầy bất ngờ thấy mấy đứa học trò của mình đứng tụm dưới hiên lớp học. Đứa thì chân lấm lem bùn, đứa áo đã bạc màu vì giặt bằng nước suối. Chúng xếp thành một hàng nhỏ, trên mặt vừa hồi hộp vừa vui vui như đang chờ điều gì.

“Thầy ơi… tụi con có cái này cho thầy.”

Dứt câu, bé Lử – nhỏ nhất lớp – rụt rè tiến lên, hai tay nâng một bó rau cải xanh được gói bằng túi ni-lông nhàu. Lá rau vẫn còn đọng vài giọt sương. “Má con bảo sáng nay hái được rau non, con đem cho thầy một ít…”

Ngay sau đó, thằng Páo – cậu bé hay chạy chân đất – đưa ra mấy củ khoai sọ dính đất, chắc là mới đào. “Con cho thầy nè… Bố con đào sáng sớm.”

Rồi thêm bé Sía dúi vào tay thầy mấy quả ớt rừng đỏ au. Tất cả đều giản dị, mộc mạc và chân thành đến mức khiến thầy đứng lặng vài giây.

Thầy Lâm cố giấu sự nghẹn ngào trong cổ. Không dịp gì đặc biệt. Chỉ là một buổi sáng bình thường mà lũ trẻ lại mang đến cho thầy thứ tình cảm ấm áp tự nhiên như nắng giữa mùa đông.

“Thầy cảm ơn các con. Nhiều lắm.”

Giọng thầy run nhẹ, không phải vì lạnh mà vì xúc động.

Buổi học hôm ấy diễn ra trong không khí lạ kỳ. Cả lớp chăm chú nghe giảng hơn hẳn thường ngày. Thỉnh thoảng, có đứa len lén nhìn bó rau đặt trên bàn thầy, như muốn kiểm tra xem thầy có… trân trọng món quà nhỏ bé ấy không. Thầy nhìn thấy hết, chỉ mỉm cười ấm áp.

Gió từ khe núi thổi vào làm tấm bảng gỗ rung khẽ. Mỗi tiếng phấn kêu cạch một cái là lũ trẻ lại đồng thanh đọc bài. Những âm thanh đơn sơ ấy khiến lòng thầy mềm lại.

Trong lúc giảng bài, tâm trí thầy chợt quay về những ngày đầu đặt chân tới vùng cao. Khi đó, điểm trường chỉ có vài phòng học lợp mái tôn cũ, tường gỗ ngả màu theo năm tháng. Đêm đến, gió rít qua từng khe vách khiến thầy phải quấn hai lớp chăn mới ngủ được. Có những buổi trời mưa lớn, đường lầy đến mức xe máy không thể leo dốc, thầy phải dắt từng đoạn hoặc đi bộ cả cây số mới tới lớp.

Thầy từng có lúc muốn bỏ cuộc. Đã có những tối ngồi dưới ánh đèn dầu leo lét, thầy tự hỏi mình có thể gắn bó được bao lâu. Nhưng chính những gương mặt thơ ngây của học trò đã giữ thầy lại.

Thầy nhớ rõ một lần mưa lớn, suối gần trường dâng cao tưởng chẳng em nào qua nổi. Thầy đi trong mưa, bụng lo lắng không yên. Thế mà khi đến nơi, thầy thấy lũ trẻ đang ngồi co ro dưới hiên lớp, tóc ướt sũng, chân đầy bùn nhưng mắt ánh lên niềm hi vọng.

“Thầy ơi… hôm nay mình học bài mới à?”

Câu hỏi ấy như ngọn lửa nhỏ sưởi ấm trái tim người giáo viên vùng cao. Và từ ngày đó, thầy biết mình sẽ không rời nơi này.

Chiều hôm ấy, khi mang bó rau và những củ khoai về khu nhà giáo viên, thầy đứng nhìn chúng hồi lâu. Từng chiếc lá còn mùi đất, từng củ khoai thô mộc đều là tấm lòng của những đứa trẻ nghèo. Không sang trọng, không rực rỡ, nhưng lại khiến thầy xúc động hơn bất cứ món quà nào đã từng nhận trong đời.

Năm năm sau, thầy Lâm gặp cô Hoa – một cô giáo trẻ tình nguyện về dạy tại bản bên cạnh. Hai người đồng nghiệp, đồng cảm với công việc và đam mê, dần nảy sinh tình cảm. Không lâu sau, họ kết hôn ngay tại nhà văn hóa bản, giản dị nhưng ấm áp, với sự chứng kiến của học trò và dân bản.

Cô mang theo nụ cười rạng rỡ, làm cho căn phòng giáo viên nhỏ trở nên sống động. Buổi sáng, thầy Lâm dẫn vợ đi thăm từng lớp, vừa giảng dạy, vừa chăm sóc học trò. Buổi chiều, hai vợ chồng cùng nhau nấu bữa cơm đơn giản từ rau rừng, củ khoai… và câu chuyện cười ríu rít từ lũ trẻ làm tan đi những cơn mưa lạnh ngoài núi.

Bản làng cũng dần đổi thay. Con đường đất ngoằn ngoèo được trải đá xanh, mùa mưa không còn trơn trượt. Phòng học được sửa sang khang trang, có bếp nấu ăn, bảng viết mới và bàn ghế chắc chắn. Người dân trong bản nhờ thầy Lâm và cô Hoa mà biết cách khuyến khích con đi học, không còn bỏ lớp giữa chừng.

Nhưng điều quý giá nhất vẫn là tình cảm chân chất của học trò. Những bó rau, củ khoai, những quả ớt rừng vẫn được giữ lại, không còn nhiều, nhưng mỗi lần nhận, thầy đều xúc động như ngày đầu tiên. Thầy vẫn nói với vợ:

“Dù có bao nhiêu đổi thay, món quà giản dị ấy mới khiến anh thấy nghề giáo thực sự ý nghĩa.

Một buổi chiều mùa đông, thầy Lâm dẫn con trai nhỏ, bé Tùng, đi qua những dốc núi. Cậu bé nhìn thấy các bạn học chạy nhảy trên sân trường, đôi mắt sáng lên ngạc nhiên:

“Bố ơi, sao các anh chị vui thế?”

Thầy cười: “Bố mẹ và các thầy cô ở đây chăm các con từng chút một, nên các anh chị hạnh phúc con ạ.”

Hoa đứng cạnh, nắm tay chồng: “Ở đây, mình không chỉ dạy chữ, mà còn dạy yêu thương.”

Mưa phùn rơi nhẹ trên mái tôn, gió thoảng qua rặng cây. Thầy Lâm và Hoa nhìn lũ trẻ học bài, chơi đùa, lòng tràn đầy bình yên. Dù ngày mai có mưa to hay gió lạnh, hai vợ chồng vẫn chắc chắn sẽ ở lại, gắn bó với bản làng, với những trái tim hồn nhiên.

Nhìn lại chặng đường mười năm, thầy Lâm tự hào về sự kiên trì của mình. Không chỉ dạy chữ, mà còn dạy các em cách yêu thương, chia sẻ và sống tử tế. Mỗi bó rau, củ khoai là một minh chứng cho sự kết nối giữa người với người, giản dị nhưng chân thành.

Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành.

Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.

© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.

Hạ đưa ai về

Hạ đưa ai về

Trong ánh mắt chàng hạ Lóng lánh mưa xuân buồn Nắng uống say gió lộng Mây rợp bóng, sông dài.

Có những chiều không gọi thành tên

Có những chiều không gọi thành tên

Có những chiều Hà Nội chợt mưa Con phố cũ bỗng dưng dài hơn trước Anh đứng lặng giữa dòng người xuôi ngược Nghe lòng mình… lạc mất một bàn tay

Hãy cố gắng tử tế với nhau khi còn có thể

Hãy cố gắng tử tế với nhau khi còn có thể

Thay vì chúng ta chỉ phán xét hành động của bất cứ ai qua cặp mắt thông thường mà chưa thật sự biết rõ mọi chuyện họ đã phải trải qua thế nào và tại sao hành động như vậy thì đừng vội phán xét. Bởi bạn đâu có ở trong hoàn cảnh của người ta mà làm như bạn hiểu người ta lắm vậy. Thay vì nói những lời làm nhau buồn lòng thì hãy đối xử thật chân thành khi còn có thể nha. Bởi cuộc sống này rất vô thường.

Dưới ánh bình minh (Phần kết)

Dưới ánh bình minh (Phần kết)

Tiếng chuông ngân lên. Ngoài kia, bình minh đang chậm rãi lan ra khắp bầu trời. Ánh sáng rơi xuống đôi vai Thuỳ, xuống mái tóc của Lâm, xuống bước chân nhỏ của Hạnh Phúc phía sau. Lâm đẩy chiếc xe lăn chậm rãi đưa Thuỳ đi về phía trước. Con đường phía trước vẫn còn dài. Bình minh, cũng vừa kịp hé.

Lối nhỏ cậu đi

Lối nhỏ cậu đi

Mỗi người đều có cho mình những lựa chọn, và tất cả không cần phải theo một khuôn mẫu nào cả. Bởi chẳng có đáp án nào được cho là đúng khi đề bài đưa ra lại là một đề bài mở.

Dưới ánh bình minh (Phần 1)

Dưới ánh bình minh (Phần 1)

Hạnh Phúc lớn lên trong tình thương của mẹ và ông bà. Con bé nhanh nhẹn, hoạt bát và rất hiểu chuyện. Có những câu hỏi ngây thơ như: “Sao mẹ không đi được như các mẹ khác?” nhưng rồi lớn dần, con cũng không hỏi nữa. Thuỳ nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như vậy, cho đến khi con trưởng thành. Nhưng có lẽ cuộc đời vẫn âm thầm tìm một cách khác để đưa cô đến nơi bình yên.

Mình yêu nhau xong rồi

Mình yêu nhau xong rồi

Mãi cho đến sau này, ở tận sâu trong miền kí ức đã bám bụi, tôi vẫn chưa từng dám quên đi từng mảnh nhỏ kí ức của tuổi 24 đó, ở khoảnh khắc tôi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, người đó đứng khoát vai tôi, ánh nắng chiếu rọi vào chiếc cầu vai màu xanh lục, chúng tôi nở nụ cười vào phiên bản chúng tôi yêu nhau nhất.

back to top