Mùa hoa nở rực rỡ
2026-03-09 09:30
Tác giả:
blogradio. vn - Cô bé Đà, học sinh lớp 8, sống ở vùng đồi Đà Lạt và rất yêu hoa, thích vẽ. Khi trường tổ chức cuộc thi “Vẽ về mùa xuân quê em”, ban đầu Đà còn ngại ngùng, sợ tranh mình không đẹp. Nhờ lời khuyên của mẹ, cô đã vẽ thêm hình ảnh người mẹ chăm hoa trong bức tranh, thể hiện tình yêu và sự biết ơn. Kết quả, Đà đạt giải nhất. Từ đó, cô nhận ra rằng vẻ đẹp thật sự không chỉ nằm ở những bông hoa ngoài kia mà còn ở trong trái tim biết yêu thương và nỗ lực của mình.
***
Tháng ba, gió trên con đường nhỏ ven đồi Đà Lạt mang theo mùi hương dịu của hoa mimosa. Ánh nắng sớm len qua từng kẽ lá, rải vàng trên vai cô bé Đà, học sinh lớp tám của ngôi trường nhỏ dưới chân đồi.
Đà thích nhất là mùa này. Mùa mà khắp nơi đều rực rỡ, từ những chùm phượng tím bên hồ Xuân Hương đến giàn hoa giấy đỏ rực trước cổng trường. Mỗi sáng, cô lại dừng xe đạp lại một chút, ngước nhìn từng cánh hoa rung rinh, rồi mới đạp tiếp con đường quen thuộc.
Trong lớp, Đà là một cô bé ít nói, nhưng đôi mắt lúc nào cũng sáng long lanh như chứa cả bầu trời. Cô thích vẽ, đặc biệt là vẽ hoa. Những bức tranh của Đà luôn có sắc màu ấm, nhẹ như nụ cười của cô. Bạn bè thường trêu:
– Đà ơi, mai mốt cậu làm họa sĩ hả?
Cô chỉ cười:
– Mình không biết… mình chỉ muốn vẽ những gì mình yêu thôi.
Một ngày nọ, trường phát động cuộc thi “Vẽ về mùa xuân quê em”. Ai cũng hào hứng, riêng Đà lại lưỡng lự. Cô sợ tranh của mình không đủ đẹp. Nhưng rồi khi về nhà, nhìn cánh đồng hoa cúc đang nở vàng trước cửa, Đà khẽ mỉm cười. Cô quyết định tham gia, chỉ để thử sức mình.

Ba ngày liền, cô miệt mài bên giá vẽ. Mẹ cô đi ngang, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai:
– Con vẽ hoa đẹp lắm, nhưng nhớ để cả con người trong đó nhé. Vì hoa nở đẹp là nhờ có người chăm.
Lời mẹ khiến cô suy nghĩ mãi. Đêm đó, Đà sửa lại bức tranh: giữa cánh đồng hoa là một người mẹ đang lom khom tưới nước, nụ cười hiền hậu tỏa sáng giữa muôn vàn sắc màu.
Khi nộp bài, tim Đà đập nhanh. Cô chẳng dám hy vọng gì nhiều. Nhưng đến buổi lễ tổng kết, khi thầy hiệu trưởng đọc vang:
– Giải nhất thuộc về… bạn Chu Hồ Đà, lớp 8A!
Cả lớp vỗ tay rào rào. Đà ngỡ như mơ. Cô bước lên sân khấu, nắm chặt tờ giấy khen trong tay, mắt long lanh. Ánh nắng chiều rọi xuống, phản chiếu lên mái tóc đen, khiến cô trông như một bông hoa vừa hé nở giữa vườn xuân.
Tối đó, Đà ngồi bên khung cửa sổ, nhìn những chùm hoa giấy ngoài hiên khẽ lay theo gió. Cô nhớ lại mọi chuyện, sự lo lắng, niềm vui, tình thương của mẹ, tất cả hòa thành một cảm xúc ấm áp.
Cô thì thầm:
– Hóa ra, mùa hoa đẹp nhất không chỉ ở ngoài kia… mà còn ở trong lòng mình.
Kể từ ngày ấy, Đà không còn sợ vẽ, không còn e dè trước những điều mới mẻ. Cô nhận ra, chỉ cần trái tim đủ chân thành, hoa nào rồi cũng sẽ nở rực rỡ.
© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.
Hạ đưa ai về
Trong ánh mắt chàng hạ Lóng lánh mưa xuân buồn Nắng uống say gió lộng Mây rợp bóng, sông dài.
Có những chiều không gọi thành tên
Có những chiều Hà Nội chợt mưa Con phố cũ bỗng dưng dài hơn trước Anh đứng lặng giữa dòng người xuôi ngược Nghe lòng mình… lạc mất một bàn tay
Hãy cố gắng tử tế với nhau khi còn có thể
Thay vì chúng ta chỉ phán xét hành động của bất cứ ai qua cặp mắt thông thường mà chưa thật sự biết rõ mọi chuyện họ đã phải trải qua thế nào và tại sao hành động như vậy thì đừng vội phán xét. Bởi bạn đâu có ở trong hoàn cảnh của người ta mà làm như bạn hiểu người ta lắm vậy. Thay vì nói những lời làm nhau buồn lòng thì hãy đối xử thật chân thành khi còn có thể nha. Bởi cuộc sống này rất vô thường.
Dưới ánh bình minh (Phần kết)
Tiếng chuông ngân lên. Ngoài kia, bình minh đang chậm rãi lan ra khắp bầu trời. Ánh sáng rơi xuống đôi vai Thuỳ, xuống mái tóc của Lâm, xuống bước chân nhỏ của Hạnh Phúc phía sau. Lâm đẩy chiếc xe lăn chậm rãi đưa Thuỳ đi về phía trước. Con đường phía trước vẫn còn dài. Bình minh, cũng vừa kịp hé.





