Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mẹ ơi, con mong mẹ bên con cả cuộc đời

2021-04-11 01:10

Tác giả: Hạ Vân


blogradio.vn - Thời gian không thể bỏ quên một ai, mẹ vẫn ở đó, vẫn đôi mắt ngóng trông con trở về nhưng tóc mẹ đã bạc, lưng mẹ không còn thẳng. Một cơn gió lạnh đầu mùa có thể khiến mẹ ốm cả mùa đông. Mỗi ngày qua đi, nỗi sợ đè nặng trong tôi, sợ rằng một ngày tôi mở mắt, không có mẹ ở bên. Biết rằng mọi sự đều là vô thường nhưng ước ao được mãi bên mẹ, để tôi được bù đắp được yêu thương mẹ, tặng mẹ chữ hiếu của riêng mình.

***

Đã bao giờ bạn tự hỏi hạnh phúc là gì? Hạnh phúc là thật khó mà định nghĩa hai từ giản đơn ấy. Với tôi, hạnh phúc là khi có mẹ. Mẹ tôi một người phụ nữ đơn giản, khác với bố một giáo viên chuyên ngành cao, mẹ chỉ là người phụ nữ học tới lớp 7. Vì nhà nghèo, vì khó khăn của những năm bảy mươi, vì quan niệm xã hội mẹ không được đi học nữa. 

Mẹ lấy bố khi mới chỉ 18, ở tuổi mà với chúng tôi, chỉ ham ăn, ham chơi vô lo nghĩ. Mẹ gánh trách nhiệm của một nàng dâu trưởng. Mẹ chăm sóc ông bà nội, cụ nội, các em của bố. Một đại gia đình hồi đó cùng chung sống với nhau. Cái nghèo trong một gia đình nửa trí thức càng khiến mỗi bữa cơm áp lực nặng nề. Một nồi gang to, cơm thì ít sắn thì nhiều độn cùng nhau. 

Cả nhà hơn chục người quanh mâm cơm và bát nước cáy giữa mâm cùng một đĩa lớn mồng tơi luộc. Mẹ ngồi đầu nồi để rồi xới cơm cho cả nhà, tới bát của mình cũng còn một chút sắn lót lòng. Mỗi ngày như thế, cái đói khiến mẹ tôi gầy nhom. Bà nội vẫn kể rằng hồi đó, mẹ quét sân ngõ nhìn nhỏ như một cô học sinh bây giờ. Vậy mà dáng người nhỏ nhắn, gầy nhom ấy nuôi mấy bố con tôi ăn học đầy đủ. 

Bố tôi vừa đi dạy, vừa học lên mất gần chục năm. Thời gian của bố chủ yếu dành cho việc dạy và học đó nên mọi công việc trong nhà hầu như là của mẹ. Một ngày của mẹ thật dài và dài. Sáng sớm lo cơm cháo cho bố con tôi, cùng một đàn gà, một đàn lợn nấu thêm hai ba nồi rượu vừa kịp bán chợ buổi sáng. Ngoài công việc đồng áng mẹ còn đi làm thuê đóng gạch. 

mẹ

Đêm đêm sau khi cho chúng tôi ăn uống, chúng tôi yên vị trên bàn học, mẹ lại trải nón ra khâu. Khâu nón là công việc mà tôi nghĩ mình thích làm nhất vì chỉ lúc ấy chúng tôi mới gần mẹ, được nói chuyện với mẹ nhiều hơn mỗi lúc. Những vành nón, lá nón, dây cước tràn đầy nhà nhưng thật ấm áp. Mẹ chỉ ngủ khi đã thật muộn. Nhờ những công việc dàn trải của mẹ chúng tôi đã có một ngôi nhà ấm áp không sợ mưa gió lớn, không sợ bão tốc mái nhà đi như nhà cũ của ông bà. Nhờ mẹ, bố con tôi “ăn sung mặc sướng” cả một thời khó khăn ấy.       

Mẹ bận bịu sương nắng là thế nhưng với chị em tôi, mẹ luôn dành những yêu thương ngọt ngào nhất cho chúng tôi. Đã từ lâu rồi bố mẹ đâu được ăn đùi gà mỗi khi nhà có khách. Nhường con với lời nói dối, mẹ chỉ cười hiền nói mẹ thích “Nhất phao câu, nhì cổ cánh”, miếng chăn ấm mỗi đêm đông bố mẹ chỉ nằm rìa ngoài. 

Có lần tôi dỗi bố mẹ không ăn gì. Mẹ nóng ruột cả buổi, đến giờ trưa đến trường xin phép cô giáo đưa tôi về ăn chút gì cho ấm bụng mẹ mới an lòng.  Những đêm tôi và các em ốm, mẹ lo lắng cả đêm. Đứng lên ngồi xuống, mẹ chẳng thể nào chợp mắt. Nỗi lo đè nặng lên đôi mắt mẹ. Tôi nhớ tận lúc tôi học cấp 3 rồi, mùa đông tới cùng những cơn mưa còn sót lại của mùa hạ, mẹ chuẩn bị áo mưa, ủng đi mưa, gang tay khẩu trang cho chúng tôi mỗi sáng.

Trưa khi học về, mẹ chỉ nhanh chóng kéo tôi vào ủ trong bọc chăn ấm, lấy tay mẹ ủ ấm cho đôi tay lạnh ngắt của tôi, xuýt xoa chuyện tôi không đeo găng tay, với tôi đó là những ngày đông ấy thật ấm áp. 

mẹvacon

Những ngày tháng Đại học, mải mê theo đuổi đam mê, vịn cớ học hành vất vả, không được nghỉ, đi làm bận hơn tôi ít về thăm mẹ. Nhưng rồi mỗi lần trở về, tôi như được tiếp thêm sức mạnh. Tôi được mẹ chăm sóc chiều chuộng như thuở bé, tôi lại thấy chẳng có gì quan trọng bằng việc về thăm mẹ. Một lần trở về rồi lại ra đi, mẹ đều rơi nước mắt. Những giọt nước mắt dồn nén của sự thương, sự nhớ không bao giờ ngừng rơi. Có những điều mẹ không bao giờ nói ra nhưng những yêu thương của mẹ nuôi dưỡng chúng tôi trưởng thành.

Giờ đây, lớn rồi, làm mẹ rồi, tôi vẫn được mẹ cùng chăm con, nghe mẹ hát ru ầu ơi thấy sao mà hay vậy. Những lời ru ấy, những câu ca dao, dân ca, những lời thơ Truyện Kiều mẹ thuộc từ thuở nào mà sao giờ mẹ vẫn nhớ nhiều đến vậy. Nhìn bé con nằm gọn trong vòng tay mẹ ngủ an lành tôi thấy mình thật hạnh phúc, yêu mẹ nhiều hơn. Có mẹ như là một điều tuyệt vời nhất trên thế gian này. Tôi hiểu được tình yêu bao la vô điều kiện của mẹ.

Mẹ là điều thiêng liêng nhất với mỗi người. Mẹ là nơi để trở về, nơi để được đổ đầy yêu thương, nơi mọi lỗi lầm được xóa bỏ, vị tha. Thật xót xa khi càng lớn càng nhận ra mẹ không ngừng thương tôi. 

mẹ_2

Thời gian không thể bỏ quên một ai, mẹ vẫn ở đó, vẫn đôi mắt ngóng trông con trở về nhưng tóc mẹ đã bạc, lưng mẹ không còn thẳng. Một cơn gió lạnh đầu mùa có thể khiến mẹ ốm cả mùa đông. Mỗi ngày qua đi, nỗi sợ đè nặng trong tôi, sợ rằng một ngày tôi mở mắt, không có mẹ ở bên. Biết rằng mọi sự đều là vô thường nhưng ước ao được mãi bên mẹ, để tôi được bù đắp được yêu thương mẹ, tặng mẹ chữ hiếu của riêng mình.

© Hạ Vân - blogradio.vn

Xem thêm: Replay Blog Radio: Khi mẹ nhớ con – mẹ gọi, khi con nhớ mẹ - mẹ ở đâu?

Hạ Vân

Hạnh phúc tùy cách nhìn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

  Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!

Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!

Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 7)

Nhà có hoa Tigon (Phần 7)

Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.

Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)

Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)

Mai mang trong mình một bí mật không thuộc về tình yêu, nhưng chính cô cũng có thể tự mình hủy hoại nó. Tùng mang theo một quá khứ đủ nhiều mất mát để hiểu rằng, có những điều nếu không nắm chặt bằng sự tin tưởng, sẽ không bao giờ giữ được. Giữa họ là những ngày rất yên, những khoảnh khắc đời thường tưởng như có thể kéo dài mãi mãi cho đến khi biến cố đến, lặng lẽ và lạnh lùng như một cơn mưa không báo trước. Câu chuyện không hỏi ai đúng, ai sai. Chỉ hỏi: khi sự thật lộ diện, người ta có còn đủ dịu dàng để quay lại bên nhau hay không. Và sau tất cả, khi những trang sách cũ khép lại, họ hiểu ra một điều giản dị, hạnh phúc không phải là không từng lỡ nhịp bước mà là không rời đi nữa.

Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần cuối)

Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần cuối)

Ta vẫn tin, nhân gian không có cuộc gặp nào là thừa. Có người đến như gió thoảng qua hiên, có người ở lại như bóng trăng treo đầu ngõ, nhưng dù dài hay ngắn, mỗi duyên phận đều để lại trong lòng ta một vết mực không thể xóa. Yêu một lần, lòng sâu thêm một tầng. Mất một lần, tâm tĩnh thêm một bậc. Hai năm dưới một mái hiên, Hạ Vy và Hồng Đăng sống cạnh nhau trong sự quen thuộc. Anh luôn ở đó lặng lẽ, đủ đầy, chưa từng bước qua ranh giới. Cô có một tình yêu khác, và không nhận ra mình đã quen với sự hiện diện của anh từ lúc nào. Chỉ đến khi anh rời đi, căn gác mái mới trở nên trống trải, và những điều chưa kịp gọi tên mới lặng lẽ ở lại.

Nhà có hoa Tigon (Phần 6)

Nhà có hoa Tigon (Phần 6)

Có lẽ, tôi không chỉ cần ngăn một cuộc hôn nhân. Tôi còn phải thay đổi nhiều điều khác nữa.

Chốn quê

Chốn quê

Chốn quê bao dung đến lạ lùng. Dẫu ta trở về với ít nhiều thành công hay đôi bàn tay trắng, chốn quê vẫn mở rộng vòng tay đón nhận. Không cần giải thích, chẳng lời phân trần, chỉ mong ta còn nhớ lối về, thế là đủ.

Thạnh xuân tôi có bạn

Thạnh xuân tôi có bạn

Tiếng trống trường vang lên, Báo hiệu buổi học mới. Tôi với bạn hai đứa Ngồi chung bàn mỉm cười

Nhà có hoa Tigon (Phần 5)

Nhà có hoa Tigon (Phần 5)

Tôi không muốn chia sẻ chồng. Không muốn con mình thiếu một mái nhà. Nhưng tôi cũng biết, nếu có làm gì, tía tôi sẽ không cho phép. Với ông, sĩ diện gia đình luôn là trên hết.

"Khung giờ vàng" tiễn Táo Quân: Cứ cúng đúng điểm này, gia chủ năm mới tiền vào như nước, sự nghiệp thăng hoa

Chọn đúng "giờ vàng" để tiễn các Táo không chỉ là nét đẹp tâm linh mà còn là cách gửi gắm mong ước về một năm mới "mưa thuận gió hòa", nhà cửa êm ấm.

5 câu nói

5 câu nói "hack não" của người thông minh

Càng lớn, tôi càng để ý một điều: Người thông minh hiếm khi nói những câu nghe cho “đã tai”. Họ nói những câu rất bình thường, thậm chí làm người khác hụt hẫng. Nhưng càng nghĩ lại, càng thấy những câu đó không hề đơn giản. Chúng giống như nút tạm dừng cho não, bấm vào rồi mới tránh được hàng loạt sai lầm phía sau.

back to top