Gánh tàu hủ của mẹ Tí
2021-02-20 01:20
Tác giả:
Tumo
blogradio.vn - Những khi nghe tiếng rao “Ai tàu hủ đây” tôi thấy bản thân hơi có lỗi với nó khi đã bỏ ngoài tai lời nó dặn “đừng có quên tao”. Nhưng biết đâu bây giờ, thằng Tí ngày nào đã làm cha của 2,3 đứa con và có một gia đình hạnh phúc cũng nên, còn tôi thì vẫn loay hoay, tìm lại hương vị của thời niên thiếu vào 12 giờ trưa, bên cái chén trắng ngập nước đường thơm mùi lá dứa.
***
"Ai tàu hũ đây", cứ 12 giờ trưa là bàn chân đen nhẻm, gầy gò thoăn thoắt kèm theo tiếng rao của cô sẽ ngang qua nhà tôi. Tôi hay gọi một phần nhiều nước đường, thêm mấy viên trân châu rồi xử lý nó trong năm phút. Mẹ hay thắc mắc "Sao ngày nào cũng thấy con ăn cái món này". Tôi chỉ cười, tay múc lia lịa đến khi sạch chén.
Người ta hay thưởng thức hoài một món ăn bao gồm nhiều nguyên do. Có thể vì ngon, vì nó đem lại một cảm giác khiến họ thích thú. Riêng tôi, tôi thuộc tuýp người ở vế sau.
Tôi nhớ thời còn để mái tóc gáo dừa, một chén tàu hũ chỉ có 500 đồng, nhưng không phải ngày nào ngoại cũng cho tôi tiền tiêu vặt đi học. Để có thể ăn cái món trắng mềm chan nước đường ấy, tôi hay nhổ tóc bạc cho ông, một lần được 1 ngàn, thế là được tận 2 chén.
Chờ khi đến giờ ra chơi, tôi sẽ phi nhanh đến gánh tàu hũ của mẹ thằng Tí rồi gọi một chén. Vị béo của tàu hũ hòa quyện với nước cốt dừa, kèm theo vị ngọt dịu của nước đường và chút thơm của lá dứa khiến tôi không dám ăn nhanh vì sợ mau hết.
Tôi ăn quen mặt đến nỗi được chủ gánh ưu ái thêm một lát mỏng trắng trong phần mình. Thậm chí có lần từng ấp ủ suy nghĩ sau này sẽ làm vợ thằng Tí, để ngày nào cũng có thể thưởng thức món tủ của “mẹ chồng tương lai”. Sau này khi lớn lên, nhớ lại chuyện lúc đó, tự nghĩ sao mình lại có thể gả cho thằng Tí chỉ vì một chén tàu hũ.
Những khi tôi bị điểm kém, tôi thường ngồi lì trong lớp vào giờ ra chơi. Thằng Tí thấy thế sẽ tìm cách kéo tôi ra khỏi lớp, an ủi bằng cách mua cho tôi chén tàu hũ. Nó không xin mẹ, nó bảo mẹ còng lưng với đòn gánh mỗi ngày chỉ vì vài đồng lẻ để lo cho nó từng hạt cơm, vạt áo. Nó không muốn vì một nhân tố như tôi mà “hy sinh” công sức của mẹ.
Tôi nghe xong cũng sụt sùi đỏ mắt, không dám nhận quà an ủi từ nó. Nhưng nó cứ khăng khăng “Mày không ăn, tao sẽ không chơi với mày”. Lúc đó tôi nghĩ, thằng Tí sẽ là bạn tốt nhất trong cuộc đời này. Đám nhi đồng tuổi ăn chưa no, lo chưa tới khi đó như chúng tôi không suy tính nhiều đến việc cho - nhận hay thiệt - hơn. Với tôi, đó là khoảng thời gian đẹp nhất.
Năm lên mười, mẹ đón tôi vào Sài Gòn định cư. Cảm giác hụt hẫng, có chút gì mất mát của trẻ con khi đó trong tôi không diễn tả được bằng lời. Không dưới 5 lần tôi năn nỉ mẹ “Mình không sống ở thành phố có được không mẹ?”, đáp lại là cái lắc đầu bất đắc dĩ của phụ huynh.
Tôi khóc, thằng Tí cũng mếu. Ngày cuối cùng ở trường, nó bảo mẹ xúc cho tôi 2 chén thật nhiều nước đường, nhiều tàu hũ. Cầm cái chén nóng hổi trên tay, nó chậm rãi “Hôm nay tao mời. Mày ăn đi, tiền để dành tao còn nhiều. Lên thành phố rồi, đừng có quên tao”. Tôi đưa từng muỗng lên miệng, vị giác khi đó có lẽ có vấn đề nên không hề ngon như mọi khi. Sau này mới biết hóa ra khi không vui, người ta ăn gì cũng đều cảm thấy dở.
Thời gian thay đổi thói quen, xóa nhòa mọi thứ. Tôi bị choáng ngợp bởi Sài thành hoa lệ, ký ức về gánh tàu hũ của mẹ thằng Tí lẫn nó phai dần, cho đến khi nghe tiếng rao “Ai tàu hũ đây”.
Những khi nghe tiếng rao “Ai tàu hủ đây” tôi thấy bản thân hơi có lỗi với nó khi đã bỏ ngoài tai lời nó dặn “đừng có quên tao”. Nhưng biết đâu bây giờ, thằng Tí ngày nào đã làm cha của 2,3 đứa con và có một gia đình hạnh phúc cũng nên, còn tôi thì vẫn loay hoay, tìm lại hương vị của thời niên thiếu vào 12 giờ trưa, bên cái chén trắng ngập nước đường thơm mùi lá dứa.
© Tiếu Tiếu - blogradio.vn
Xem thêm: Thanh xuân này con đã nợ cha mẹ thật nhiều
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Du Miên và Gió (Phần 2)
Quán Gió để một cuốn sổ bên kệ sách – “Ký gửi tâm hồn” -. Một chàng trai trẻ – lần đầu bước vào, lặng lẽ – đó là Miên Nhiều năm trước. Cậu bước vào, không quen ai, không biết quán tên gì. Chỉ ngồi. Và ở lại. Để rồi nhiều năm sau, chính cậu trở thành linh hồn âm thầm của nơi này. Quán Gió – không phải quán cà phê. Quán Gió là một cuốn nhật ký viết chung. Mỗi người đến, đặt vào một dấu chấm câu. Không cần phải nổi bật, không cần phải ồn ào. Chỉ cần thật. Và nhớ.
Thanh âm mang tên cậu
Nữ chính An Nhiên từ nhỏ đã bị khiếm thính ở tai trái, kể từ đó khả năng thính lực của cô gái cũng vì thế mà bị suy giảm. Vốn có tính cách khá trầm lặng, hướng nội, cùng với những nổi đau do chính gia đình nội gây ra khiến Nhiên không còn vô tư vui vẻ lớn lên nữa, cô bé luôn nhìn đời theo sắc màu u ám nhất, và định nghĩa mọi thứ theo cách nhìn của riêng cô. Cho đến khi cô gặp được Hoàng Long, chàng trai mang màu nắng, cậu là ngày nắng là sắc màu trong thế giới của cô.
3 con giáp được "trời độ" đường quan lộ năm 2026
Người ta vẫn bảo "hay không bằng hên", nhưng với 3 con giáp này trong năm 2026, họ có cả hai: Vừa có thực lực đáng gờm, vừa được quý nhân nâng đỡ hết mình.
4 điều chỉ người đang âm thầm phát triển mới thấu hiểu
Có đôi khi bạn thấy mình lạc lõng giữa những câu chuyện phiếm cũ rích, thấy bản thân trầm lặng hơn và khao khát những khoảng trời riêng tư. Đó không phải là sự xa cách, đó là dấu hiệu cho thấy tâm hồn bạn đang vươn lên một tầng cao mới, trong khi phần còn lại vẫn đang dậm chân tại chỗ.
Du Miên và Gió (Phần 1)
“Quán Gió – quán cà phê không dành cho những kẻ vội vàng.” Người ta đến Quán Gió không chỉ để uống cà phê. Quán Gió là nơi để ngồi yên, để nhớ lại, để buông thả những điều đã cũ. Ở đây, bạn có thể thấy một chàng trai ngồi hàng giờ không nói, chỉ vẽ. Một cô gái khóc trong im lặng. Một người trung niên viết những dòng thư tay... Quán Gió là thế: không ồn ào, không hào nhoáng – chỉ có những tâm hồn thật sự cần một chốn tạm dừng. “Quán Gió – vườn ký ức” Mỗi bức tranh trên tường là một mảnh lòng ai đó từng gửi gắm. Có bức u uất đến buốt tim, có bức lại như tia nắng nhẹ xuyên qua màn mưa. Chủ quán ít nói, nhưng những bức tranh của anh thì kể được cả trăm câu chuyện. Nếu bạn đủ lặng, bạn sẽ nghe được một câu chuyện dành riêng cho mình. “Nơi những người từng đau, từng yêu, từng lạc... tìm về”
Một mùa đông lạnh
Một Mùa Đông Lạnh” là câu chuyện khắc họa tình yêu sâu sắc nhưng đầy bi thương giữa Linh và Nam, hai người trẻ có những mơ ước lớn lao. Trong bối cảnh Hà Nội lạnh giá, họ tìm thấy nhau và xây dựng những kỷ niệm đẹp, cho đến khi những thử thách của cuộc sống ập đến. Câu chuyện không chỉ đơn thuần là hành trình của tình yêu, mà còn là một bài học về sự chấp nhận và đau thương khi phải đối mặt với thực tại khắc nghiệt. Qua những khoảnh khắc ngọt ngào và những giọt nước mắt, “Một Mùa Đông Lạnh” mang đến cho người đọc những cảm xúc dồn nén và ấn tượng về giá trị của yêu thương, dù trong cảnh ngộ nào.
Đừng yêu anh thêm lần nữa
Hai tháng trước, lòng buồn đến lạ, Chuyện chúng mình hai ngã chia li. Nỗi buồn giăng khắp lối đi, Tiết trời se lạnh mưa thì cứ rơi.
Thanh xuân của chúng ta, nợ chưa tròn
Mình về quê sống, còn anh vẫn theo đuổi công việc. Bảo rằng mình quên đoạn tình thanh xuân đó chưa thì chưa… nhưng mình để nó ở đó và bước tiếp. Tình cảm của riêng mình cũng vậy — duyên vẫn còn, nhưng có lẽ chưa đủ nợ. Mong một ngày nắng đẹp, cả hai sẽ nắm tay người mà mình thật sự yêu thương.
Thương cha
Bóng chiều nghiêng phía núi Dáng cha lại hao gầy Lòng con đau như cắt Thương nhớ cha dạt dào!
4 con giáp này cần giữ cái đầu lạnh kẻo tiền tài bốc hơi, thị phi bủa vây trong năm 2026 Bính Ngọ
Năm 2026 Bính Ngọ đang đến với nguồn năng lượng của ngọn lửa kép rực rỡ nhưng cũng đầy thách thức. Giữa "chảo lửa" ấy, có 4 con giáp cần đặc biệt cẩn trọng, học cách đi chậm lại để không bị sức nóng thời cuộc làm cho bỏng rát.











