Vườn rau diếp của mẹ
2020-11-14 01:15
Tác giả:
Phùng Văn Định
blogradio.vn - Ăn rổ rau diếp với bữa cơm ngày đông mới thấm nỗi nhọc nhằn, vất vả của mẹ bao ngày chăm vườn rau. Nhìn những luống rau mẹ trồng và những bó rau mẹ bó mang đi chợ bán ai cũng ngậm ngùi thương nhớ mẹ một thuở nuôi con khôn lớn. Từ luống rau này mà có những bữa cơm ngon thoảng trong căn bếp tranh ấm cúng.
***
Trời đã sang đông được hơn nửa tháng. Hình như tiết trời phù hợp cho các loại rau như su hào, cải bắp, súp lơ, rau mùi, xà lách, rau diếp tha hồ đua nhau phát triển. Mới ngày nào cùng mẹ ra vườn cuốc xới cho đất tơi xốp rồi đánh luống để trồng mà nay đã được thu hoạch.
Những luống rau cùng nhau phủ một màu xanh non trông thích lắm. Tôi cứ chăm chăm nhìn mãi mấy luống rau diếp và đám rau mùi thơm. Hai loại rau này hái ăn thì rất hợp khẩu vị.
Rau diếp trồng từ khi gieo hạt cho tới khi được hái ăn cũng không lâu lắm. Mẹ gieo hạt chỉ có một đám khoảng một vuông đất thôi chứ không nhiều. Ban đầu rau mọc cây con li ti, li ti. Khoảng một tuần chăm sóc là cây được bứng để trồng ra luống.
Khi cây còn chưa mọc, mẹ tôi gieo hạt xuống rồi phủ lớp rơm mục lên mặt luống để tưới nước giữ ẩm tránh mưa phùn rả rích nhiều ngày cây con không mọc được vì chai đất. Ba ngày sau mẹ ra mở lớp rơm thấy cây đã mọc. Mẹ nhẹ nhàng cuốn tròn lớp rơm lại, để vào chỗ nào đó thật cẩn thận và kín đáo kẻo mấy con gà ngứa chân bới lung tung.
Rau dần dần lớn cao khoảng 10cm gì đó, rau có hai lá dài ra thì mẹ bắt đầu lấy con dao con có cái cán gỗ cỡ bằng con dao thái lan bứng xen kẽ từng cây bỏ vào cái rổ con mang trồng ra luống.
Khi trồng ra các luống, mẹ bảo chúng tôi xé miếng lá chuối hột. Mỗi miếng bằng bàn tay người lớn cùng với bó que mẹ đã chuẩn bị sẵn đi che cho rau khỏi bị héo.
Khi rau bén đất thì nhặt lá chuối bỏ vào hố. Còn cây que không gom lại mà để ngay từng cây. Rồi không biết sao mẹ chỉ chừa cỡ 10 cây có cái que đó. Đấy là 10 cây mẹ chọn làm giống cho mùa trồng năm sau, đỡ mất đồng nào đi mua hạt giống ngoài chợ.
Thoắt cái rau tươi tốt, nhiều tàu dài xanh non trông vàng ươm. Rau diếp cứ thế mà lớn dần. Tới ngày thu hoạch rau, mẹ dùng tay bấm những lá vươn dài trong mỗi cây rồi chừa lại để cho chúng tiếp tục ra nữa.
Tay mẹ hái và sắp xếp bó rau đẹp lắm. Mỗi bó rau mẹ cài khoảng 5 cây rau mùi gắn trên bó rau. Mẹ dùng cọng rơm thấm nước buộc lại cho rau không bị nát. Nhìn mẹ làm thành thục và nhanh thoăn thoắt. Trong chốc lát đã chất đầy một gánh rau.
Rau mẹ thường hái lúc chiều tối hoặc sáng sớm mai cho kịp buổi chợ với lại rau tươi và đẹp hơn trông vào là khách mua ngay.
Rau diếp hái vào ăn là phải dùng hai ngón tay cái và trỏ tuốt từ cuống lá vì lá rau diếp có đường gân ở giữa giống đường gân lá chuối. Tuốt lấy phần lá hai bên và bỏ phần gân đó cho lợn ăn. Rau tuốt xong mang ngâm nước muối trong khoảng 5 phút rồi vớt ra kẻo giập nát. Sau đó rửa rau mùi thơm trộn vào thì ngon ơi là ngon. Rau diếp chấm với cà chua sốt thịt cùng với nước mắm phi hành hoa thì ngon tuyệt vời.
Ăn rổ rau diếp với bữa cơm ngày đông mới thấm nỗi nhọc nhằn, vất vả của mẹ bao ngày chăm vườn rau. Nhìn những luống rau mẹ trồng và những bó rau mẹ bó mang đi chợ bán ai cũng ngậm ngùi thương nhớ mẹ một thuở nuôi con khôn lớn. Từ luống rau này mà có những bữa cơm ngon thoảng trong căn bếp tranh ấm cúng.
© Phùng Văn Định - blogradio.vn
Xem thêm: Khi mẹ nhớ con – mẹ gọi, khi con nhớ mẹ - mẹ ở đâu?
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”
















