Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những con người thầm lặng trong đêm

2020-11-15 01:10

Tác giả: Phùng Văn Định


blogradio.vn - Tôi ngợi ca cái nghề của các chị, các anh nhiều lắm. Văng vẳng bên tai tôi tiếng ngâm thơ của một nghệ sĩ phát trên chiếc điện thoại thông minh bài thơ của cố nhà thơ Tố Hữu trong bài “Tiếng chổi tre” nghe sao cay nơi khoé mắt.

*** 

Khi thành phố lên đèn, các đại lộ và những con phố cùng con hẻm lung linh ánh đèn đường. Mọi người tấp nập hối hả về nhà sau một ngày làm việc mệt nhọc. Hình như ngày nào cũng cỡ tầm này là đường phố nào cũng quá tải rồi thưa dần.

Tất cả cứ thế theo quy luật hoà vào dòng chảy thời gian. Có chứng kiến những cảnh tượng ấy ở nhiều góc nhìn khác nhau mới thấy được cuộc sống muôn màu muôn vẻ. 

Sự ồn ào, náo nhiệt của thành đổ dồn nhiều vào người qua lại nhưng thỉnh thoảng bắt gặp những con người thầm lặng làm việc chẳng ai quan tâm nhưng họ mới thật sự đáng kính nhất là người vệ sinh môi trường.

Chẳng thèm để ý tới những gì đang diễn ra xung quanh. Mặc cho dòng người ở các ngã nối đuôi cùng những tiếng xe máy “ầm ầm” vọng ra cái âm thanh chát chúa tan trong không gian tối. 

Những công nhân vệ sinh môi trường vào nhiệm vụ cao cả của mình. Bộ quần áo màu xanh xám có mấy vạch vàng được in trên vòng lưng ôm ngang bụng ba, bốn vạch gì đấy loé sáng trong đêm khi ánh đèn đêm chiếu vào phản chiếu để đề phòng những ai chạy xe không quan sát vô tình vướng phải. 

lao-cong-quet-rac

Các cô, các chú cứ thế cần mẫn với công việc của mình quét dọn từng con phố, thu gom rác thải mang về nơi tập kết để mang đi tiêu hủy làm sạch cảnh quan thành phố. 

Ai biết chăng nỗi vất vả khi đêm đông lạnh tê tái mà người lao công phải oằn mình đẩy xe rác trong đêm. Ánh đèn đường hắt ánh sáng chiếu ngang soi đường chỉ lối. 

Ai thấu chăng đêm xuống đã lâu người thui thủi một mình thu gom rác thải cũng là người lao công. Công việc thầm lặng nhưng mà đáng trân trọng. Không có nghề này sao thành phố được văn minh.

Đi trên mọi ngả đường mấy ai biết được và cảm thông hay lại có những người xem việc làm của họ là tầm thường. Dường như những người công nhân lao công họ kiên nhẫn nhiều hơn thì phải. Họ mím chặt đôi môi khi gặp những bất trắc khó lường trong xã hội.

Mỗi ngày qua đi là mỗi ngày ở lại với thời gian. Cuộc sống cứ lặng trôi và dòng người qua lại trên đường phố. Mấy ai thả mắt nhìn bóng dáng của những người đang làm công việc dọn vệ sinh thành phố trong âm thầm với bao thanh âm hoà lẫn trong đêm. 

Tiếng chổi quét đường vang lên là mọi ngả đường sạch đẹp dù đêm đông buốt lạnh người hoặc trong những ngày mưa giông, gió giật phả vào lòng nhưng vẫn ráng chịu đựng để vượt qua. 

laocongquetrac

Tiếng “lốc cốc” của thùng xe bốn bánh nhỏ lăn trên đường là công việc sắp hoàn thành thì đêm xuống đã lâu. Gạt vội giọt mồ hôi chảy ướt trán, uống vội chai nước để rồi ngoảnh lại nhìn các ngả đường các anh, các chị thấy vơi đi nỗi nhọc nhằn, vẫn có những tràng cười vang lên giòn tan trong đêm vắng nghĩ mà thương nhưng chẳng biết làm sao. 

Tôi ngợi ca cái nghề của các chị, các anh nhiều lắm. Văng vẳng bên tai tôi tiếng ngâm thơ của một nghệ sĩ phát trên chiếc điện thoại thông minh bài thơ của cố nhà thơ Tố Hữu trong bài “Tiếng chổi tre” nghe sao cay nơi khoé mắt.

“Khi cơn dông 

Vừa tắt 

Tôi đứng trông

Trên đường lặng ngắt 

Chị lao công 

Như sắt 

Như đồng 

Chị lao công 

Đêm đông 

Quét rác”.

© Phùng Văn Định - blogradio.vn

Xem thêm: Ngày mai đài báo gió mùa đông bắc về

Phùng Văn Định

Thích văn học

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mùa đông dang dở

Mùa đông dang dở

Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Mùa đông có anh một mùa đông có anh Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Anh bên cạnh em và bên em suốt con đường

Lời ước hẹn

Lời ước hẹn

Anh có còn nhớ lời ước hẹn cùng em Lời ước hẹn năm xưa anh đã nói Lời ước hẹn trong một ngày đông cũ Khi cơn gió đông về cứ buốt lạnh tim em

Cho con cả bầu trời

Cho con cả bầu trời

Chị nói là mẹ sẽ cho con cả bầu trời này trong đó có vô vàn tình thương của mẹ gởi theo con, để ở một nơi thật xa con sẽ luôn có mẹ, luôn có tình thương của mẹ bên cạnh, và con sẽ được ấm áp được bình yên dù không có mẹ bên cạnh.

Ngày ta gặp nhau

Ngày ta gặp nhau

Anh có đếm những ngày xuân lặng lẽ Khi cả anh cả em đều cùng ngóng trông nhau Khi bao xuân qua ta cứ mãi đợi chờ Vì những niềm vui vẫn cứ còn dang dở

Nhân vật

Nhân vật "thức tỉnh" và thể loại bi kịch

Việc các tác giả xây dựng những nhân vật "thức tỉnh" có lẽ giúp người xem nhìn nhận khái quát về nhân vật sớm hơn, cũng tạo nhiều cảm xúc hơn khi xem, đọc kịch. Nhưng đồng thời cũng giúp bi kịch đi sâu hơn, khi những nhân vật đó đã hoàn thành "sứ mệnh" của mình.

Ngày toàn thắng

Ngày toàn thắng

Rồi một buổi sáng chị mở bừng mắt khi tiếng cô phát thanh viên trên đài liên tiếp đưa tin về những cuộc rút quân của giặc Mỹ, chị Nhành thấy vui như mở cờ trong bụng. Chị cứ ôm chặt con vào lòng và gọi tên anh, nhưng chị không thể biết được ngày nào là chính xác anh quay về bên chị.

Lòng tự kiêu

Lòng tự kiêu

Rồi cuối cùng khi anh ta giật mình quay lại sau một khoảng thời gian dài bỏ mặc người mình yêu như thế thì cô gái đã hạnh phúc bên một người khác. Điều mà anh ta không thể ngờ tới, vì anh ta rất tự tin là cô gái đã yêu anh ta sâu nặng như vậy thì chỉ chờ đợi mỗi anh ta mà thôi cho dù là có chờ đến bao lâu.

Tình điên dại

Tình điên dại

Tiếng tình yêu nghe sao mà da diết Nửa hồn tình anh biết gửi tặng ai Nửa mây mù chia cắt đốt hình hài Mà đau quá anh gọi mây bất diệt

Xã giao

Xã giao

Đàn ông quả nhiên không thể tin Trêu đùa xong xuôi rồi vô hình Xã giao vài câu thì biến mất Vậy nói câu đó để làm chi.

Nợ chàng trai thanh xuân một lời cảm ơn và xin lỗi!

Nợ chàng trai thanh xuân một lời cảm ơn và xin lỗi!

Có nghĩa là tôi không hề thật sự thích con người cậu ấy như cách mà cậu ấy thích tôi, cái tôi thích ở cậu chỉ đơn giản là vẻ bề ngoài của cậu. Tôi nhẹ nhõm khi cuối cùng cậu đã có thể từ bỏ một chút rung cảm đó với tôi để tìm được người đáp lại được tình cảm của cậu.

back to top