Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ngôi nhà trong ký ức tuổi thơ tôi

2020-11-15 01:10

Tác giả: Phùng Văn Định


blogradio.vn - Ngôi nhà hôm nay, bóng dáng ông bà không còn nữa, tôi cứ thương cho nếp nhà cũ thuở ấy. Vách gạch, vách ván, vách đất hoà lẫn nhau trong cuộc sống đời thường bình yên nơi làng quê đã rất xa. Văng vẳng tiếng xưa vọng lại câu thơ của tuổi thơ về cái hồi nhà quyến luyến, bịn rịn.

*** 

Ngày hôm nay, được trở về trong ngôi nhà khang trang với đầy đủ tiện nghi mà bố tôi đã làm lại, tôi cứ nhớ cái ngôi nhà cũ ngày xưa mộc mạc, gần gũi, thân quen làm sao ấy. 

Ngôi nhà mà tôi được sinh ra nhưng phải xa để theo bố mẹ sống nơi phố thị. Nơi ông và bà nội cùng các cô tôi ở tới khi các cô xuất giá theo chồng thì chỉ còn có ông và bà sinh sống và sinh hoạt rồi đến khi hai người về với “miền xa xăm” thì gia đình tôi về ở để hương khói cho ông bà. 

Trước đây, nhà có 5 gian nhưng thấp lắm, hai cái buồng hai bên và ba gian nhà giữa. Ngôi nhà hai mái dài theo kiểu nhà nông thôn miền Bắc thời xa xưa của tầng lớp địa chủ phong kiến nhưng cách điệu cho phù hợp với thời hiện tại. 

Mái nhà lợp bằng ngói vảy cá trông xa cũng đẹp lắm. Bên ngoài, quét tường vôi trắng làm nổi vẻ đẹp hài hoà thêm phần sang trọng. Mỗi năm Tết đến được quét lại một lần để cho nhà suốt năm lúc nào cũng mới. 

Mỗi một gian nhà ngoài đều có một khung cửa lớn ra vào với hai cánh cửa gỗ được sơn son cánh và thiếp vàng từng ô cửa. Sống và sinh hoạt trong căn nhà này bao nhiêu thời gian là bấy nhiêu kỉ niệm đối với anh em chúng tôi.

Mắt xoa cay nhìn lên bàn thờ để tiếc nuối và ước gì ông bà còn sống để tận hưởng những gì đang có hôm nay. 

nha-co

Hôm nay, ngôi nhà xưa không còn nữa nhưng vẫn còn 5 gian xây theo kiểu cách mới thay vào là ngôi nhà lợp ngói công nghệ cao vẫn trên nền đất cũ năm xưa. Vẫn ba gian giữa với diện tích không đổi thay. 

Nền nhà đất được lát nền gạch hoa màu trắng làm cho ba gian giữa sáng lên. Gian chính giữa, sát vách tường kê bàn thờ tổ tiên làm bằng gỗ trắc to hơn thuở trước không dùng cái tủ kính cũ nữa. Vẫn bộ trường kỉ của thế kỉ 20 thập niên 80 mua tương đương bảy tạ thóc. Nay, bộ trường cũng đã gần nửa đời người rồi. 

Bộ trường kỷ đen bóng theo thời gian còn sót lại và là kỉ vật lâu đời nhất của gia đình. Tất cả các thứ khác, có lẽ đã lạc vào nơi nào rồi chả rõ.

Hai gian nằm kề gian chính giữa thì gian bên trái kê cái giường gần cửa sổ nhìn lên phía Tây. Chiếc giường này, khi trở về từ thành thị, cả gia đình ngủ sao quá đỗi thân thương. 

Gian bên phải không giống ngày xưa nữa mà để cho rộng ra có lối đi vào hai cái buồng nằm kề nhau. Chỗ hai cái buồng kề nhau trước là một cái rộng lắm. Phía trong, bà tôi kê cái thùng đóng bằng cây gỗ lim đựng được khoảng hai tạ lúa. Nay cái thùng đó tôi không thấy nữa nghe đâu đã tặng lại cho cô tôi thì phải. 

Khi còn bé, mỗi khi tôi cùng ba đứa con của hai cô vào căn buồng đó, chúng tôi sợ lắm vì thời trước chỉ dùng đèn chứ chẳng có ánh điện như bây giờ. Chẳng biết sao mà lại sợ, cứ hễ bà sai vào lấy gì là tim đập loạn xạ.

nhaco1_(1)

Còn một gian buồng gần bếp ăn thì có cái cửa đi xuống bếp cho tiện nay cũng đã mất dấu xưa. Tôi đứng hồi lâu nhớ lại cái thuở rất xa bão tố, phong ba về làm sập cái bếp tranh khi gió giật liên hồi. 

Bão tan thì cái bếp cũ không còn nữa rồi ông bà tôi dành dụm vốn liếng từ những đồng bạc kiếm được ở cái vườn rau kia mỗi năm làm lại cái bếp con con. 

Thời gian lặng lẽ trôi, bốn mùa xoay vần rồi tất cả cảnh vật lùi xa vào quá khứ nhưng in hằn trong kí ức mỗi chúng ta. Mỗi khi tìm kiếm lại một điều gì ta cứ ngỡ như bắt gặp hôm qua. Nhất là với những người xa quê hương, xa người thân, xa mái ấm gia đình như tôi thì khi trở lại mới thấy trân quý biết nhường nào rồi tự nhiên chực trào rơi nước mắt.

Ngôi nhà hôm nay, bóng dáng ông bà không còn nữa, tôi cứ thương cho nếp nhà cũ thuở ấy. Vách gạch, vách ván, vách đất hoà lẫn nhau trong cuộc sống đời thường bình yên nơi làng quê đã rất xa. Văng vẳng tiếng xưa vọng lại câu thơ của tuổi thơ về cái hồi nhà quyến luyến, bịn rịn.

© Phùng Văn Định - blogradio.vn

Xem thêm: Bất chợt nỗi nhớ xa quê

Phùng Văn Định

Thích văn học

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mùa đông dang dở

Mùa đông dang dở

Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Mùa đông có anh một mùa đông có anh Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Anh bên cạnh em và bên em suốt con đường

Lời ước hẹn

Lời ước hẹn

Anh có còn nhớ lời ước hẹn cùng em Lời ước hẹn năm xưa anh đã nói Lời ước hẹn trong một ngày đông cũ Khi cơn gió đông về cứ buốt lạnh tim em

Cho con cả bầu trời

Cho con cả bầu trời

Chị nói là mẹ sẽ cho con cả bầu trời này trong đó có vô vàn tình thương của mẹ gởi theo con, để ở một nơi thật xa con sẽ luôn có mẹ, luôn có tình thương của mẹ bên cạnh, và con sẽ được ấm áp được bình yên dù không có mẹ bên cạnh.

Ngày ta gặp nhau

Ngày ta gặp nhau

Anh có đếm những ngày xuân lặng lẽ Khi cả anh cả em đều cùng ngóng trông nhau Khi bao xuân qua ta cứ mãi đợi chờ Vì những niềm vui vẫn cứ còn dang dở

Nhân vật

Nhân vật "thức tỉnh" và thể loại bi kịch

Việc các tác giả xây dựng những nhân vật "thức tỉnh" có lẽ giúp người xem nhìn nhận khái quát về nhân vật sớm hơn, cũng tạo nhiều cảm xúc hơn khi xem, đọc kịch. Nhưng đồng thời cũng giúp bi kịch đi sâu hơn, khi những nhân vật đó đã hoàn thành "sứ mệnh" của mình.

Ngày toàn thắng

Ngày toàn thắng

Rồi một buổi sáng chị mở bừng mắt khi tiếng cô phát thanh viên trên đài liên tiếp đưa tin về những cuộc rút quân của giặc Mỹ, chị Nhành thấy vui như mở cờ trong bụng. Chị cứ ôm chặt con vào lòng và gọi tên anh, nhưng chị không thể biết được ngày nào là chính xác anh quay về bên chị.

Lòng tự kiêu

Lòng tự kiêu

Rồi cuối cùng khi anh ta giật mình quay lại sau một khoảng thời gian dài bỏ mặc người mình yêu như thế thì cô gái đã hạnh phúc bên một người khác. Điều mà anh ta không thể ngờ tới, vì anh ta rất tự tin là cô gái đã yêu anh ta sâu nặng như vậy thì chỉ chờ đợi mỗi anh ta mà thôi cho dù là có chờ đến bao lâu.

Tình điên dại

Tình điên dại

Tiếng tình yêu nghe sao mà da diết Nửa hồn tình anh biết gửi tặng ai Nửa mây mù chia cắt đốt hình hài Mà đau quá anh gọi mây bất diệt

Xã giao

Xã giao

Đàn ông quả nhiên không thể tin Trêu đùa xong xuôi rồi vô hình Xã giao vài câu thì biến mất Vậy nói câu đó để làm chi.

Nợ chàng trai thanh xuân một lời cảm ơn và xin lỗi!

Nợ chàng trai thanh xuân một lời cảm ơn và xin lỗi!

Có nghĩa là tôi không hề thật sự thích con người cậu ấy như cách mà cậu ấy thích tôi, cái tôi thích ở cậu chỉ đơn giản là vẻ bề ngoài của cậu. Tôi nhẹ nhõm khi cuối cùng cậu đã có thể từ bỏ một chút rung cảm đó với tôi để tìm được người đáp lại được tình cảm của cậu.

back to top