Vùng biển quê tôi
2020-10-15 01:05
Tác giả:
Phạm Hồng Khánh
blogradio.vn - Chúng tôi được sống, được dạy cho chúng tôi nhiều điều, sự trưởng thành và khôn lớn như ngày hôm nay là minh chứng cho một tình yêu với vùng biển quê tôi. Dù bây giờ nơi đây đang dần phát triển, mang dáng dấp của một đô thị phát triển nhưng ở đâu đấy, tôi vẫn thấy một nét đẹp riêng, một nét đặc trưng khó có thể thay đổi được.
***
Độ vào khoảng 3 giờ sáng như thường lệ, tiếng chuông báo thức lại vang lên “Tích…tích…tích” âm thanh quen thuộc đó làm cho không gian trong căn nhà từ tĩnh mịch dần chuyển sang náo động hẳn lên.
Tất cả mọi thành viên đều choàng tỉnh giấc nhưng rồi lại chìm vào giấc ngủ sau tiếng reo ngân của tiếng chuông nhưng chỉ riêng bố tôi thức dậy để đón chào một ngày mới.
Bố tôi là một ngư dân làng chài ven biển. Cứ độ vào giờ đó, bố tôi sắp sửa ra khơi đánh cá, với bố đó là công việc, là cuộc sống, là ngôi nhà thứ hai.
Bố dành tình cảm cho biển nhiều hơn tình yêu chính bản thân mình. Sự mặn nồng của nước đã bám trên thân người gầy gò, một chút da ngăm đen xen lẫn màu đỏ rát ở cổ bởi vì “dầm mưa dãi nắng” nhiều.
Có lẽ vì cuộc sống mưu sinh hoặc cũng có thể bố muốn giữ làng nghề truyền thống từ đời này sang đời khác mới cố vươn khơi, bám biển lâu như vậy. Thế mà hồi bé tôi ngờ nghệch hỏi mẹ “Sao bố không làm công việc gì nhẹ nhàng, có thể dậy lúc nào thì dậy?”. Mẹ tôi mỉm cười “Vậy thì cố gắng lên học cho giỏi rồi thành đạt kiếm được nhiều tiền thì bố khỏi đi làm”.
Lớn lên tôi mới hiểu, tôi mới nhận ra được vì sao bố yêu biển hay biển muốn bên cạnh bố đến nhường nào.
Tôi chưa có dịp ra khơi đánh cá bao giờ nhưng tôi thấu hiểu được, để có được mẻ cá ngon phải bỏ công sức như thế nào. Sự nhọc nhằn, vất vả, mồ hôi ướt sũng cả cơ thể từng phút một là cụm từ để tôi diễn tả được sự khó lường của công việc.
Mỗi công việc đều có cái khó riêng nhưng với bố đó là sự yêu nghề, kiên trì với biển. Dù có mệt thì với những ngư dân như bố khi trở về phải có được mẻ cá tươi ngon nhất. Đó là thành quả của một ngày làm việc đầy mệt nhọc. Đôi lúc đáp lại sự vất vả đó, biển đã cho ngư dân “lộc trời” như tấn cá ngừ, trăm tạ mực, được dịp bội thu.
Có lẽ vì vậy, bố nói riêng và người làng chài quê tôi nói chung ai nấy đều cũng tìm được niềm vui trong công việc. Cũng chính nhờ vào đôi bàn tay khéo léo, đặt tâm huyết tình yêu với biển mà có lẽ tôi mới thấy được cá quê tôi ngon đến nhường nào.
Mỗi lần được về quê ăn một miếng cá nướng, chấm với bát nước mắm thì lúc nào cũng hết cơm lúc nào cũng không hay. Miếng thịt cá trắng, dẻo, cộng thêm độ ngậy trong từng thớ thịt hòa quyện độ mặn của nước mắm, tạo nên một bữa ăn khó quên.
Có lúc câu được nhiều mực, nhiều cua mang về cho anh em chúng tôi thưởng thức. Mực chỉ to độ tầm hai đốt ngón tay nhưng cái bụng thì phình ra bởi quá nhiều xôi, hít lấy một hơi thật dài, nhai từ từ miếng thịt trong miệng, tỏa ra vị ngọt lịm, giòn dai.
Cua luộc lên chắc nình nịch, gạch cua bám đầy cả vỏ mai, cắn một miếng giòn rụm rồi tan dần trong miệng. Ngồi nhâm nhi thưởng thức, từ chính sức lao động của người làng chài như được chính được ăn “sơn hào hải vị" mà hồi nhỏ thường hay nghe.
Thiên nhiên đã ban tặng cho quê tôi những thứ quà của biển trời, là đặc sản của vùng chài quê tôi. Yêu mến con người nơi đây, vừa chân chất, cần cù chịu khó mà tôi hay gọi đó là “Anh hùng của biển cả”.
Đôi lúc sự ồn ào, tấp nập giữa chốn phồn hoa đô thị muốn được tìm về sự bình yên, trong lành của biển thả mình vào làn nước trong xanh, thì bao mệt nhọc áp lực được giải tỏa hết.
Biển quê tôi đẹp lắm. Buổi sáng thức dậy sớm đi trên bãi cát vàng,ngắm chờ ánh bình minh ở phía chân trời đang nhú dần lên, xé tan cả bầu trời tối mở ra một ngày mới tràn đầy ánh sáng và năng lượng. Ngước nhìn lên bầu trời xanh, từng đàn chim vẫn đang bay cao, bay xa mang trên mình nhiều ước mơ hoài bão.
Xa xa phía bên kia, những ngọn núi như những bức tường thành đứng hiên ngang, hùng vĩ. Quả là một bức tranh sống động, phong cảnh thật nên thơ, hữu tình. Chỉ được như vậy thôi, tâm hồi tôi lại được trở về như hồi bé càng thêm yêu đời, chẳng còn chút bận tâm hay nhiều lo toan.
Được về quê là được tiếp thêm nhiều năng lượng, là được ngâm mình rồi thỏa sức vùng vẫy giữa dòng nước trong xanh, lắng nghe tiếng gió thổi, đi vi vu trên con đường làng quen thuộc, lại càng thêm yêu thật nhiều. Quê tôi là vậy, đi đâu xa lại càng muốn về.
Chúng tôi được sống, được dạy cho chúng tôi nhiều điều, sự trưởng thành và khôn lớn như ngày hôm nay là minh chứng cho một tình yêu với vùng biển quê tôi. Dù bây giờ nơi đây đang dần phát triển, mang dáng dấp của một đô thị phát triển nhưng ở đâu đấy, tôi vẫn thấy một nét đẹp riêng, một nét đặc trưng khó có thể thay đổi được.
© PHÁNH_TOVO_PHK - blogradio.vn
Xem thêm: Không thể bên nhau trọn đời
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.









