Hương biển bay xa
2020-06-12 01:10
Tác giả:
Khánh An ( Hồng Minh)
blogradio.vn - Dù cho cánh đồng muối trắng có mênh mông, bạt ngàn tới đâu thì những giọt mồ hôi rơi xuống vẫn có thể chứa đựng những mầm sống vươn lên, cao vút và mạnh mẽ.
***
- Thưa cô, em là Chí, Chí muối ạ - giọng cậu thanh niên trong điện thoại reo lên, vui mừng thấy rõ - Em thực hiện được lời hứa với cô rồi, em đã tốt nghiệp loại xuất sắc của trường sư phạm, đã trở thành một thầy giáo, tiếp bước cô như lời em nói năm xưa
Nghe không sót một lời nào, sống mũi Hạnh cay cay khi nhớ về cậu học trò cũ.

Ngày đó, khi vào lớp, nhận được tờ đơn xin thôi học của em, cô rất ngạc nhiên, đọc xong lá đơn thì cô nghẹn ngào. Những nét chữ run run, nguệch ngoạc : “... Nhà em nghèo quá, cha mẹ không có tiền cho em học nữa. Em phải về cào muối với cha. Em kính xin cô và nhà trường đồng ý cho em thôi học....”
Không thể như thế được, Chí học giỏi, sao lại có thể nghỉ học? Hạnh nghĩ rất nhanh, rồi đi lên trình bày tờ đơn, hoàn cảnh và học lực của Chí cho Ban giám hiệu. Thầy hiệu trưởng trầm ngâm rồi quyết định sẽ miễn học phí và cấp cho em một suất học bổng để có thể tiếp tục theo học. Ngay chiều hôm ấy, cô đã xin về sớm để đến nhà em, một căn nhà nhỏ trên đồng muối bạt ngàn.
Khi cô tìm đến, trên cánh đồng muối mênh mông, hơi bốc lên mặn đắng, Chí đang khom lưng cào những tảng muối trắng chạy mưa trong chiếc áo bạc phếch, rộng thùng thình của cha. Cô ứa nước mắt nhìn cậu học trò đen nhẻm và nhỏ nhoi trên cánh đồng, nhưng gương mặt vẫn hiển hiện một nụ cười, như làm vơi đi sự nhọc nhằn và mặn mòi của diêm dân nơi cánh đồng trắng xóa, như là hi vọng, như là niềm tin về một tương lai tươi sáng hơn, không có những tấm lưng khom cào muối, không có hương của hạt muối biển mặn mòi. Nụ cười của em đã cho Hạnh thêm niềm tin và quyết tâm khi bước vào nhà .
Sau khi đã trình bày rất lâu về việc miễn giảm học phí, cho học bổng của trường, cha em cũng cho phép em đi học lại, nhưng:
- Tui nghe lời cô, cho nó đi học, nhưng đi học một buổi, còn một buổi phải về nhà cào muối tiếp tui, độ rày mẹ nó đau bịnh ...
Nghe câu nói của cha, từ phía sau, em lao tới, vội vàng la lớn đồng ý khi tay vẫn đang quệt ngang những giọt mồ hôi mang vị mặn của muối biển:
- Dạ, con chịu, con chịu, cha ơi.
Từ đấy, cứ buổi sáng tới trường, buổi chiều em lại về nhà cào muối. Học xong, trống vừa đánh là em lại vội vàng lấy xe đạp chạy đi. Có hôm, vào lớp, thấy bàn tay em khô ráp, chai sần, nứt nẻ những đường ngang dọc, Hạnh ứa nước mắt vì thương, nhưng em vẫn cười. Chí nói em không sao, tuy vừa học vừa cào muối hơi cực, nhưng em sẽ cố gắng. Em tin rằng em sẽ vẫn học tốt, vẫn có thể phụ giúp gia đình.
.jpg)
Em yêu mái trường và em cũng yêu những cánh đồng mặn mòi mùi hương của biển ấy, em tin rằng mai này em sẽ trở thành người có ích, học thành tài để giúp đỡ gia đình. Em sẽ không bao giờ bỏ học, sau này sẽ trở thành thầy giáo, để giúp đỡ và nâng đỡ những ước mơ cho học trò.
Như một cây năng, sống và vươn lên ở những mảnh đất chua phèn, cằn cỗi, cậu học trò mang tên Minh Chí ấy là hình ảnh đậm sâu của khát khao vươn lên mọi hoàn cảnh của con người nơi vùng quê ven biển cuối trời tổ quốc này. Em đã là minh chứng rõ ràng nhất cho việc những mảnh đời nghèo khổ hoàn toàn có thể vươn lên bằng đôi bàn tay và trái tim đầy nỗ lực của mình. Dù cho cánh đồng muối trắng có mênh mông, bạt ngàn tới đâu thì những giọt mồ hôi rơi xuống vẫn có thể chứa đựng những mầm sống vươn lên, cao vút và mạnh mẽ.
Lúc này, trước mắt Hạnh là hình ảnh một thằng bé cào muối trong cái áo bạc phếch, cũ kĩ của cha, nhưng mang một trái tim nung nấu một ý chí, một hoài bão về một tương lai không có màu trắng của cánh đồng mang mùi hương của biển....
© Khánh An - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Blog Radio 650: Một mai qua cơn mê, xa cuộc đời bềnh bồng, anh lại về bên em
Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

















