Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đường về quê mẹ

2017-07-01 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Có con đường đưa ta đi xa, có con đường đưa ta về gần, nhưng không bao giờ có con đường nào thân thương và cho ta nhiều cảm xúc bằng con đường đưa ta về quê mẹ yên bình trong xóm nhỏ của quê hương.

***

Trong cuộc sống, có hàng trăm con đường với mỗi người. Có con đường đưa ta lên non cao, có con đường đưa ta xuôi về biển rộng. Có con đường dẫn ta qua những miền đất mới với bao điều thú vị, lại có con đường đưa ta về những miền quê thân thuộc. Có con đường rải nhựa êm ái với lung linh đèn sáng lúc đêm về, lại cũng có những con đường gập ghềnh khó đi. Có con đường đưa ta đi xa, có con đường đưa ta về gần, nhưng không bao giờ có con đường nào thân thương và cho ta nhiều cảm xúc bằng con đường đưa ta về quê mẹ yên bình trong xóm nhỏ của quê hương.

Đường về quê mẹ dẫn ta trở về tuổi thơ, để men theo miền kí ức, sống lại một thời nhỏ dại vô tư với bao hoài niệm không thể quên. Có đoạn đường đi giữa cánh đồng hai bên thơm ngạt ngào mùi mạ mới. Ta còn nhớ trò đuổi bắt, những buổi giăng câu, nhất là trò thả diều mỗi chiều đồng cạn của ngày xưa. Nhớ nhưng ngày khi những cánh đồng sau mùa gặt chỉ còn trơ gốc rạ thì đám trẻ cũng bắt đầu làm diều để thả, đó là những mùa diều. Mùa thả diều xưa kia, thường chỉ kéo dài từ tháng ba và khi mùa mưa thật sự đến vào khoảng tháng sáu, tháng bảy thì chấm dứt. Ban sáng, vào những ngày chủ nhật, khoảng tám giờ sáng lũ trẻ tập trung dưới bóng mát của những cây dừa trong xóm và mang diều ra khoe nhau. Còn ban chiều, sau khi đi học về quăng cặp, chúng vội xách con diều chạy ù ra khoảng ruộng trống trơ. Thế là thỏa chí, no mắt với những con diều căng gió.



Có đoạn đường dẫn ta qua cây cầu tre nho nhỏ, ru ta về những ngày cũng đám bạn trong làng trưa trưa ra đây tắm suối và những chiều vác cần đi câu, dầm nước, bắt cá sau mỗi trận mưa giông. Vẫn nhớ là chẳng đứa nào bắt được nhiều cá tôm như các anh lớn, nhưng ai ai cũng vui. Mâm cơm chiều những ngày ấy được ăn món cá do chính tay mình bắt, đứa nào cũng khoái chí, ăn ngon hơn và nhiều hơn, dù rằng có khi con cá bắt được chỉ 2,3 ngón tay, lại bị mẹ la rầy vì dầm mưa cả buổi.

Có đoạn đường dẫn ta qua con ngõ vào từng ngôi nhà quen thuộc trong làng, vẫn những mái ngói đã lên rêu xanh màu thời gian, những những hàng rào thấp le te và hàng dừa vươn mình trong nắng sớm gọi ta nhớ về những ngày trẻ con, cả ngày cùng đám bạn hết sang nhà bác Tư lại qua nhà cô Sáu. Còn gì thương hơn là con ngõ rợp mát, nơi ngày nhỏ có bao nhiêu trò đánh chuyền, bắn bi không chán.

Con đường quê mẹ đưa ta về với ngoại, để được về nắm đôi tay bà run run, ngồi bên bà dưới bóng giàn bầu mát rượi, tự tay giã trầu cho ngoại rồi nghe bà kể chuyện ngày xưa. Nhớ làm sao tuổi thơ bên ngoại, những chiều bà dẫn ra đồng, những sáng theo bà đi chợ hay những trưa hè oi bức ra trước ngõ ngồi dưới hàng tre ngóng gió nồm, đón mẹ đi làm về.



Về quê mẹ, con đường thật hiền đếm những dấu chân bé nhỏ đầu tiên. Khi còn bé đi đâu cũng phải có mẹ hoặc ngoại, vừa một mình ra khỏi ngõ là đã khóc òa vì sợ. Lớn hơn một chút, biết tự ra chợ đến trường, có nhiều bạn hơn nên đã biết la cà, nhưng thể nào chưa trưa chưa chiều đã muốn chạy về nhà vì nơi ấy chẳng bao giờ phải lo lắng điều gì. Vì dưới mái nhà yên ả và góc sân rợp bóng giàn bầu, lúc nào cũng có bữa cơm thật dẻo thơm của và đôi khi là một gói chè hay gói bánh đi chợ về bà để dành cho.

Con ngày ngày bận rộn trong guồng quay cuộc sống, lâu lắm rồi chưa về thăm mẹ. Quê nhà vẫn như xưa, chỉ có ngoại đã không còn và mẹ như già thêm nhiều lắm. Vẫn con đường làng thân quen nhưng bây giờ bước chân mẹ chậm lại. Ngoại đi xa rồi, con lớn lên cũng đi làm ăn xa, cha mẹ lủi thủi đơn côi bên nếp nhà xưa.

Con đường về quê mẹ vẫn thân thuộc yêu thương với tháng năm chờ đợi.

© Khánh An – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Để anh được yêu em lần nữa

Để anh được yêu em lần nữa

Em à, hãy để anh được yêu em lần nữa, được là bờ vai, là nơi chia sẻ mọi vui, buồn. Và được là người nắm tay em đi qua những mảnh vỡ.

Hãy nghĩ đến hôn nhân khi đủ tình yêu và trách nhiệm

Hãy nghĩ đến hôn nhân khi đủ tình yêu và trách nhiệm

Hãy nghĩ đến hôn nhân khi đủ tình yêu và trách nhiệm, đừng đến vì bất kì một áp lực nào. Và trách nhiệm lớn nhất của mỗi người vẫn là với cuộc đời mình, với cuộc đời người mình yêu thương.

Tình bạn là món quà mà chúng ta cần trân trọng

Tình bạn là món quà mà chúng ta cần trân trọng

“Tình bạn” chỉ hai tiếng thân thương nhưng lại là một điều may mắn trong cuộc đời mỗi người. Bởi nếu không có những tình bạn ấy ta sẽ không có được người sẻ chia, sẽ không có ai thấu hiểu. Và tình bạn là một món quà mà chúng ta cần trân trọng.

Chị từng lỡ dở cả thanh xuân nhưng không ngừng bước về nơi hạnh phúc

Chị từng lỡ dở cả thanh xuân nhưng không ngừng bước về nơi hạnh phúc

Trong những lần nhớ quê nhà da diết, chị ngước mặt lên trời đưa mắt hướng về phía xa xôi, nơi ấy có căn nhà của chị, có dáng mẹ già và hơi thở của chị từ lúc chào đời. Đó cũng là động lực luôn nhắc chị phải cố gắng nhiều hơn nữa dù nằm trong bất cứ hoàn cảnh nào. Chị lấy tay lau nước mắt rồi lặng lẽ nở nụ cười, nụ cười ấy đẹp như những cánh hoa nở trong vườn xuân.

Hãy tô điểm cho bức tranh tình yêu của mình thêm đẹp

Hãy tô điểm cho bức tranh tình yêu của mình thêm đẹp

Tình yêu như một bức tranh, không phải vẽ bằng cọ, màu, mà được vẽ bằng những nụ cười, sự quan tâm, ánh mắt ấm áp, những nhịp đập chân thành. Chẳng cần là họa sĩ, ai cũng có thể tự vẽ nên bức tranh tình yêu của riêng mình.

Đừng bao giờ hứa suông khi trẻ con luôn đón chờ từ bố mẹ

Đừng bao giờ hứa suông khi trẻ con luôn đón chờ từ bố mẹ

Đừng nghĩ trẻ con dễ lừa mà năm lần bảy lượt nói dối qua mắt chúng. Sự mong manh của chúng giống như thủy tinh vậy, rất dễ vỡ, vỡ rồi thì rất khó lành. Dù nhỏ hay lớn, già hay trẻ thì con người ta, ai cũng đều có một trái tim nồng ấm thèm khát yêu thương chân thật nhất. Bạn hãy giữ gìn trái tim mình và mọi người cùng đập đúng nhé, đừng để nó đập mạnh vì đau thắt lại.

Quá khứ đau lòng đến mấy cuối cùng cũng nhẹ như mây

Quá khứ đau lòng đến mấy cuối cùng cũng nhẹ như mây

Chúng ta phải học cách quên đi một người đã trở thành quá khứ, bởi lẽ họ không thuộc về tương lai của chúng ta. Tôi đã tìm được người yêu thương mình, tôi vui vẻ, tôi hạnh phúc. Anh cũng thế, anh đã làm đám cưới, cô ấy mặc váy cưới rất xinh. Mọi thứ đã qua và chuyện buồn ngày xưa đã trôi nhẹ vào quá khứ.

Tiền nhiều để làm gì khi chẳng có thời gian cho những người mình yêu thương?

Tiền nhiều để làm gì khi chẳng có thời gian cho những người mình yêu thương?

Đừng để một mình ta đi trên con đường trải đầy tiền mà ngoảnh mặt lại không có bóng dáng của người mẹ, người cha, người chồng, người vợ, và những đứa con đáng yêu. Thậm chí là không còn sự sống để tận hưởng chúng thì lúc đó tiền có còn quan trọng nữa không?

Em à, yêu thương cũ anh chẳng thể nào quên được

Em à, yêu thương cũ anh chẳng thể nào quên được

Em à, những ký ức đẹp chúng ta từng có với anh chưa từng là thói quen và tình yêu dành cho em càng không phải là thói quen khó bỏ. Có thể bây giờ anh vô cùng đau đớn, nhưng anh sẽ chờ em trở về theo cách khác. Mạnh mẽ và có trách nhiệm hơn.

An nhiên giữa cuộc đời vội vã

An nhiên giữa cuộc đời vội vã

Cuộc đời này vốn thật đẹp như thế, tròn trịa tinh khôi, chỉ là em đã bị cuốn theo những muộn phiền nên đôi khi thấy mình lạc lõng. Em trở lại với công việc bằng một tinh thần mới lạc quan hơn, em nhìn xung quanh bằng đôi mắt trìu mến và bao dung hơn.

back to top