Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thành phố của riêng mình

2016-12-14 01:25

Tác giả:


blogradio.vn - Chớm lạnh, cái cảm giác se sắt và cô độc theo mỗi bước chân càng thấm thía hơn tựa như đợi chờ một thứ gì đó vô hình mà chưa tới. Nó chỉ một mình cùng gió, mây, trời, đất...Thành phố lúc này như của riêng mình.

***

Sáng sớm, một ngày của tháng cuối năm.

Đi trên con đường quen thuộc tới chỗ làm, nó cứ thấy sao thật lạ. Trời ảm đạm những đám mây tối màu. Vài vệt mây đen không đủ để đem những cơn mưa ào ạt tới mà chỉ đủ khiến cho bầu trời nặng nề, báo hiệu một ngày dài u ám trước mắt. Không gian âm u, buồn buồn như nhắc nhở con người ta về sự chênh chao, thiếu vắng những tia nắng vui tươi nhảy nhót thường ngày. Không biết tự lúc nào, những cơn gió ngang tàng, khô khốc đem theo khí lạnh lúc giao mùa đã hẹn hò rồi rủ nhau cùng về hội ngộ, phả vào mặt người chút se sắt nao nao. Nhanh thật, mới ngày hôm qua còn nóng bức, ngột ngạt, vậy mà....

Thế là những ngày lập đông hiếm hoi của xứ nóng đã tới.

 Thành phố của riêng mình

Mấy năm nay, ở phương Nam nắng nực này cũng được hưởng tí không khí lành lạnh của những ngày mùa đông xứ Bắc. Mới đầu còn lạ lẫm, chưa quen nên ít nhiều người ta còn khó chịu. Sau một năm, hai năm, thích dần, lại thấy cái lạnh những ngày tháng 12 như một cái gì đó rất khác lạ, một tí đổi mùa, lại cũng là một chút hơi đông báo hiệu trời đã trôi dần về lúc năm hết. Những lúc ấy được xúng xính khoe những tấm áo ấm, chiếc khăn len mà ngày thường không bao giờ được diện, lại được xuýt xoa bàn tay khi thong thả tản bộ trên đường hay uống những ly cà phê nóng cho ấm bụng... những thói quen khi đông về mà chỉ thấy được trên phim ảnh. Lâu dần, tạo nên thói quen chờ đợi và ngóng trông tiết lành lạnh về mỗi cuối năm, như chờ đợi một tình nhân đã xa cách rất lâu mà chưa hề được gặp lại.

Đường phố những ngày đầu trời se se đã vội khoác lên mình tấm áo xám xịt, nhìn quanh chỉ thấy nổi rõ những hàng cây bàng xơ xác đã bắt đầu vàng vọt và rụng lá từ bao giờ mà chẳng ai hay ai biết. Từng mảng lá bàng nửa vàng nửa xanh nằm trải thảm trên các sân nhà, ngõ phố. Ngước lên, thấy chỉ còn phất phơ vài chiếc lá bàng ngả màu còn sót lại chơ vơ trong khoảng không của cành cây khô khốc và bao cơn gió hanh hao. Những bức tường, những mái nhà trở nên cũ kỹ, già nua và thêm phần xám xịt, cổ lỗ.

Cuối ngày, hết giờ làm việc, bước ra sảnh cơ quan hít hà không gian dịu mát. Một chút ngẫu hứng nhân khí trời lạnh lạnh nổi lên, nó quyết định gửi xe lại và đi bộ. Co ro trong chiếc áo khoác, bước chậm chậm dọc con đường nhỏ dẫn về nhà, chưa bao giờ nó cảm nhận rõ đến thế nỗi cô đơn, buồn vắng lúc này. Dòng người trở nên thưa vắng hơn, ai nấy đều muốn về nhà tránh lạnh hay tìm kiếm một nơi ấm áp cho riêng mình.Thoáng có tiếng một đôi tình nhân cười nói trong gió lạnh như một chút thoáng qua của hơi đông rồi mất hút. Nao lòng, nó vẫn đi và cảm nhận khoảnh khắc giao mùa...

 Thành phố của riêng mình

Khi cơn gió tạt trên ngọn bàng xanh
Lá đổ
Gió lùa sang rất vội
Mảng nắng cuối ngày
Tiễn chiều vào tối
Lạnh chợt về
Ô hay, rất mùa đông!


Chớm lạnh, cái cảm giác se sắt và cô độc theo mỗi bước chân càng thấm thía hơn tựa như đợi chờ một thứ gì đó vô hình mà chưa tới. Nó chỉ một mình cùng gió, mây, trời, đất...Thành phố lúc này như của riêng mình.

Chỉ có nó, phố và ngày lập đông phương Nam...

© Khánh An – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Lời hứa tháng mười (Phần 2)

Lời hứa tháng mười (Phần 2)

Cuộc hẹn chụp ảnh này, Phong cảm thấy có chút mong chờ. Khi bạn được gặp người tạo ra thứ bạn thích, trong bạn đã tồn tại một sự ngưỡng mộ về tài năng con người đó. Phong nghĩ mình nên kết bạn với anh chàng thú vị này.

Yêu “Nhạt

Yêu “Nhạt" nhưng “Lành"

Mình cố gắng nói ít đi, làm nhiều hơn. Kết quả là cách mình trả lời cho câu hỏi “Có yêu không?" Bởi mấy ai chấm điểm quá trình, cái cuối cùng chúng ta quan tâm chẳng phải là đích đến tròn, méo, vuông vức ra sao đúng chứ?

Năm mới xinh tươi

Năm mới xinh tươi

Trong bao bước chân nhẹ êm trên những con đường vắng Năm mới vừa đi qua với giao thừa rộn rã

Hai đầu ngọn sóng

Hai đầu ngọn sóng

Bảo thấy gia đình em rất giống một bài hát mà em hay nghe là “Ở hai đầu nỗi nhớ”, nhưng Bảo lại muốn thêm vào là gia đình có đến ba đầu nỗi nhớ lận. Vì mẹ luôn trong bệnh viện và quay cuồng với những ca cấp cứu với những bệnh nhân còn ba ở ngoài tận khơi xa, chỉ có mỗi Bảo ở nhà và luôn ngồi vào bàn ăn một mình.

Mùa đông dang dở

Mùa đông dang dở

Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Mùa đông có anh một mùa đông có anh Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Anh bên cạnh em và bên em suốt con đường

Lời ước hẹn

Lời ước hẹn

Anh có còn nhớ lời ước hẹn cùng em Lời ước hẹn năm xưa anh đã nói Lời ước hẹn trong một ngày đông cũ Khi cơn gió đông về cứ buốt lạnh tim em

Cho con cả bầu trời

Cho con cả bầu trời

Chị nói là mẹ sẽ cho con cả bầu trời này trong đó có vô vàn tình thương của mẹ gởi theo con, để ở một nơi thật xa con sẽ luôn có mẹ, luôn có tình thương của mẹ bên cạnh, và con sẽ được ấm áp được bình yên dù không có mẹ bên cạnh.

Ngày ta gặp nhau

Ngày ta gặp nhau

Anh có đếm những ngày xuân lặng lẽ Khi cả anh cả em đều cùng ngóng trông nhau Khi bao xuân qua ta cứ mãi đợi chờ Vì những niềm vui vẫn cứ còn dang dở

Nhân vật

Nhân vật "thức tỉnh" và thể loại bi kịch

Việc các tác giả xây dựng những nhân vật "thức tỉnh" có lẽ giúp người xem nhìn nhận khái quát về nhân vật sớm hơn, cũng tạo nhiều cảm xúc hơn khi xem, đọc kịch. Nhưng đồng thời cũng giúp bi kịch đi sâu hơn, khi những nhân vật đó đã hoàn thành "sứ mệnh" của mình.

Ngày toàn thắng

Ngày toàn thắng

Rồi một buổi sáng chị mở bừng mắt khi tiếng cô phát thanh viên trên đài liên tiếp đưa tin về những cuộc rút quân của giặc Mỹ, chị Nhành thấy vui như mở cờ trong bụng. Chị cứ ôm chặt con vào lòng và gọi tên anh, nhưng chị không thể biết được ngày nào là chính xác anh quay về bên chị.

back to top