Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chào em tháng 11! Cho anh tựa vào để thôi cô đơn

2016-11-04 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Nơi phố thị xa hoa, bao ánh đèn lấp lánh, con người dễ tủi lòng, cảm thấy mình thật nhỏ bé lọt thõm giữa lòng thành phố. Càng rộng lớn, càng cô đơn, biết đi đâu về đâu. Cần lắm một vòng tay, một bờ vai để tựa vào nhau đi qua những ngày cô đơn.

***

Tháng 11, tháng nhạt ngày vàng heo hắt màu hoài niệm - màu đã xa, đã qua rồi!

Có những ngày, bản thân rã rời, tay chân mềm nhũn, một chút sức lực cũng không còn. Chỉ muốn đặt lưng xuống giường, nhắm mắt và ngủ thật sâu để chôn vùi mọi thứ. Bản thân đã quá kiên cường, cố gắng mạnh mẽ, gắng gượng tất cả. Nhưng thật vô ích. Trong lòng mọi thứ đã hóa thành một đống đổ nát. Muốn gào thét và khóc thật to để quên hết đi. Nhưng thật bất lực, ngay cả khóc, sự giải tỏa duy nhất cũng không làm được. Cứ thế, bản thân mệt mỏi, chìm đắm trong nỗi buồn, gặm nhấm cô đơn. Vâng, tất cả đều một mình, một mình chịu đựng đến mức đáng thương và tội nghiệp. Đôi lần chạy trốn cô đơn, vùi mình trong đám đông, cố gắng mở lòng, cố tìm một người bên cạnh lắng nghe, chia sẻ, giãi bày. Nhưng càng chạy thì càng lún sâu vào cô đơn, càng vùng vẫy càng tổn thương.

Tháng 11, anh nhớ những ngày đón đưa, thèm chút yêu thương, muốn gửi đôi mảnh cô đơn...

Lòng người ngổn ngang, bao mối bộn bề, một phút quan tâm ai đó phải chăng là quá nhiều. Nơi phố thị xa hoa, bao ánh đèn lấp lánh, con người dễ tủi lòng, cảm thấy mình thật nhỏ bé lọt thõm giữa lòng thành phố. Càng rộng lớn, càng cô đơn, biết đi đâu về đâu. Cần lắm một vòng tay, một bờ vai để tựa vào nhau đi qua những ngày cô đơn. Nhưng lại sợ, lại e dè như con chim nhỏ muốn bay cao nhưng sợ trời làm giông tố. Liệu những tổn thương kia có được xoa dịu hay sẽ loét ra. Chỉ sợ một phút vội yêu mà làm tổn thương mình, tổn thương người. Nên càng phải tập vui vẻ cùng cô đơn.

Chào em tháng 11! Cho anh tựa vào để thôi cô đơn

Tháng 11, quá khứ đã ngủ quên chỉ là vẫn thi thoảng nhớ em, vẫn thấy lòng "một mình" nhưng nhẹ nhàng và thanh thản.

Dường như càng lớn con người ta càng dễ chấp nhận. Những chuyện qua rồi cũng hóa thành mây bồng bềnh theo gió trôi đi. Quá khứ dần dần thành hoài ức, vết thương đã thôi quặng thắt. Lấp đầy khoảng trống ấy là nỗi cô đơn mang tên "trưởng thành". Càng trưởng thành càng cảm thấy cô đơn. Bao mối bận tâm cũng theo tuổi tác mà nhân lên. Con người chẳng thể sống vô tư, ngay cả khi cười cũng ẩn hiện đôi nét sầu nơi khóe mi. Càng trưởng thành, con người ta càng cảm thấy mệt mỏi và vô vị, nhàm chán trước bao phường nhộn nhịp. Những điều ấy chẳng thể đánh quên nỗi buồn, xoa dịu cô đơn chỉ khiến giá trị bản thân ngày thêm hao mòn, gầy gò. Càng trưởng thành, bản thân chỉ muốn tìm về chốn bình yên, chỉ muốn được yên tĩnh, sẵn lòng gửi vài tiếng đồng hồ ngồi nơi quán quen, thả hồn vào những bản nhạc không lời, nhâm nhi tách cà phê đắng, nhìn dòng người tất bật, lòng cười nhạt và chợt nhớ có một thì bản thân đã "trẻ" như thế.

Tháng 11, cái giá của trưởng thành thật thấm thía.

Cảm ơn người, cảm ơn duyên phận đã cho ta một lần đi ngang đời nhau.

Biết chấp nhận, biết hài lòng, biết tha thứ và buông bỏ.

Sống trọn vẹn với những điều thật nhỏ bé để thôi hối tiếc và ân hận.

Không chờ đợi, thôi mong chờ, tự nỗ lực, tự phấn đấu, bù đắp cho tháng năm đã qua.

© Đơn. – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Những nỗi buồn thật đẹp

Những nỗi buồn thật đẹp

Bản thân tôi từng chạy trốn nỗi buồn, tôi nhìn những người luôn vui vẻ mà ước giá như mình được như họ. Thế nhưng giờ đây tôi nhận ra nỗi buồn khiến cuộc sống thêm phong phú, thêm đáng giá.Khi ta nhận ra nỗi buồn thật đẹp mọi suy nghĩ về cuộc sống sẽ đổi khác.

Sống như những đóa hoa

Sống như những đóa hoa

Có những người đã mất nhưng tâm hồn vẫn sống mãi. Có nhiều người sống nhưng lại chết một nửa tâm hồn.

Bà luôn là khoảng trời ấm trong trái tim con

Bà luôn là khoảng trời ấm trong trái tim con

Con cũng không thể đắm mình vào quá khứ mãi như thế được. Say một chút thôi, rồi lại tỉnh. Vì con sợ mình bị quá khứ đánh chìm và đánh mất luôn cả tương lai. Bởi thế, tạm cất nỗi nhớ bà đi, con sẽ quay lại với thực tại để sống và cống hiến hết mình cho nó. Mong rằng, từ nơi xa, bà có thể tự hào về con. Có như vậy, con cũng mới có thể tự hào vì chính mình. Con yêu bà.

Âm thanh của gió

Âm thanh của gió

Tôi không biết làm gì để trở lại như xưa. Một thứ âm thanh vang lên nhưng không có bất kỳ nhạc công nào cả. Đó là một loại âm thanh kỳ bí, ẩn hiện để ôm vào lòng. Đó là âm thanh của gió.

Cảm ơn vì đã trở thành một phần thanh xuân của tôi

Cảm ơn vì đã trở thành một phần thanh xuân của tôi

Trên đời này không tồn tại cuộc gặp gỡ nào vô cớ, cũng sẽ không có sự bỏ lỡ hoàn toàn sai lầm. Hãy đợi tôi, đợi tôi trở thành phiên bản hoàn hảo nhất của bản thân, tôi sẽ đứng trước mặt cậu và nói với cậu “Cảm ơn vì đã là một phần trong thanh xuân của tôi, cảm ơn vì đã trở thành động lực để tôi cố gắng mỗi ngày và ngày một trở nên tốt đẹp hơn”.

Luôn có những người tốt bên em

Luôn có những người tốt bên em

Cuộc sống vẫn tốt đẹp Vì còn ánh mặt trời Luôn còn những người tốt Sẵn sàng ở cạnh em.

6 cách để duy trì sự tự tin trong cuộc sống

6 cách để duy trì sự tự tin trong cuộc sống

Ai trong chúng ta cũng đều có điểm mạnh riêng và việc của bạn chính là nhìn ra chúng. Sau khi nhận ra giá trị của bản thân, tự khắc bạn sẽ cảm thấy tự tin hơn trong cuộc sống. Từ đó bạn sẽ mạnh dạn làm những điều mình muốn và thể hiện tài năng của mình, thay vì cứ mãi rụt rè trong chiếc mai vô hình. Dưới đây là 6 thói quen suy nghĩ có thể giúp bạn cải thiện sự tự tin.

Em có ổn không khi tuổi chênh vênh đến?

Em có ổn không khi tuổi chênh vênh đến?

Tuổi đôi mươi là vậy, nhiều cảm xúc đan xen, nhưng sau này nhìn lại có lẽ đây chính là độ tuổi đẹp nhất của mỗi người. Cũng là lúc mở ra nhiều trang mới. Cuộc sống là vậy, các mảnh ghép tuy có thể không hoàn hảo nhưng nó sẽ ghép được thành một cuộc đời. Có đau thương, có vất vả mới có thể hạnh phúc. Sống hết mình vì hôm nay, cũng chính vì bù đắp hôm qua, và chuẩn bị tương lai.

Nhân duyên của chúng tôi sẽ chỉ dừng lại ở tình bạn mà thôi

Nhân duyên của chúng tôi sẽ chỉ dừng lại ở tình bạn mà thôi

Cô ấy không có chút tình cảm gì với tôi và tôi nhận ra rằng, nhân duyên của chúng tôi sẽ chỉ dừng lại ở tình bạn mà thôi. Cả tôi và cô ấy đều tập trung cho công việc của cá nhân, cho đến thời gian gần đây, khi tôi nói chuyện lại với cô ấy thì cô ấy đã có một tình yêu đẹp với một cậu bạn cùng tuổi rồi, thời gian trôi nhanh thật.

Yêu là thế

Yêu là thế

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, mấy tiếng nữa cô sẽ tới gặp anh, sẽ ôm lấy anh giữa đời thực, không phải trong giấc mộng. Cô gửi một tin nhắn cho anh “Em trai ơi, anh đợi đi”. Chẳng ai nhìn nhưng hai má cô đỏ ửng, xấu hổ dựa đầu vào ghế, mỉm cười mãn nguyện.

back to top