Đông này anh vẫn cô đơn
2016-11-21 01:15
Tác giả:
Ngày chuyển mùa, gió mùa đông bắc lùa trên phố nhỏ, qua làn tóc ai bay và cô mãi
- Mùa đông này sẽ có gì anh nhỉ?
- Vậy em đang mong đợi điều gì?
- Mùa đông năm nay sẽ đẹp lắm anh nhỉ? Em sẽ tản bộ trên những con phố cổ, ngắm nhìn dòng người bước chân vội vã về nhà tránh cái rét cắt da cắt thịt. Em sẽ ngồi nơi góc quán quen thuộc nhâm nhi li cà phê nóng hổi, tĩnh lặng và suy nghĩ... Em sẽ đứng dưới lễ đài giáo đường nghe những bản thánh ca êm dịu, chờ đến khi kim giờ điểm số 12 để được nghe tiếng chuông vang lên êm đềm, dịu nhẹ và thanh bình. Em sẽ nhận được những lời chúc mừng “Giáng Sinh vui vẻ”… Và em muốn làm tất cả điều ấy cùng anh - người em yêu”.
Một cô gái ngồi trên chiếc xe lăn, ánh mắt nhìn xa xăm vô định về phía cuối chân trời, cô cười mãn nguyện. Anh đứng sau, đẩy chiếc xe cho cô, anh cũng cười rạng rỡ. Từng vòng bánh xe lăn quay chầm chậm trên con đường lác đác những chiếc lá xà cừ vàng đã bắt đầu rụng. Thu cuối, nhưng biết bao giờ mùa đông mới về?
rời xa anh... Căn bệnh máu trắng của cô đã ở giai đoạn cuối và cướp đi sinh mạng mong manh ấy, cướp đi mối tình đầu của anh chỉ để lại nỗi cô đơn trong anh... Anh biết, cô biết! Cả hai đều biết rằng có thể lời ước nguyện mùa đông của cô sẽ chẳng bao giờ thành hiện thực. Nhưng dù sao cô cũng đã đợi được mùa đông về rồi mới ra đi. Đông cuối! Để lòng ai chơi vơi lạnh lẽo.

Đêm nay, lại một đêm anh bị nỗi cô đơn giày vò tâm trí. Trong giấc mơ, nhiều lần anh thấy hình ảnh cô đang vẫy tay với mình. Anh đưa tay với lấy nhưng cô chợt tan biết vào không gian. Anh giật mình thức giấc rồi lại chỉ mong suốt đời chìm vào giấc mơ tươi đẹp có bóng hình cô mà không muốn tỉnh dậy. Những lúc như thế anh lại lấy những di vật cũ cô để lại đem ra ngắm, cảm nhận như anh chẳng bao giờ cô đơn vậy. Ngón tay anh lướt nhẹ trên những tấm ảnh hai người chụp chung rồi dừng tay cạnh một chiếc máy thu âm nhỏ bên cạnh album ảnh đã nhuốm màu thời gian.
Đã bao lâu rồi anh không được nghe tiếng nói của cô? Đã bao lâu rồi anh không nghe thấy tiếng cô cười vui vẻ? Phải rồi! Chỉ vừa mới đây thôi, tất cả ngỡ như một giấc mơ ngắn ngủi, giống như thước phim ngắn có hạn. Vậy mà anh thấy thời gian như đã quá xa, anh xa cô đã quá lâu rồi! Anh nhấn nút "bật”, trong lòng không dấu nổi niềm xúc động khôn nguôi. Giọng cô vang lên trầm ấm, có lẽ cô đã cố nén lại những tiếng nấc nghẹn, giấu giọt nước mắt sau lớp âm thanh êm đềm ấy:
“Anh yêu! Có lẽ khi anh nghe được những lời này thì em đã rời xa anh mãi mãi rồi. Em mệt mỏi quá! Em cần một giấc ngủ thật sâu để không còn cảm thấy đau đớn sau mỗi lần trị liệu, để trong mỗi giấc mơ em đều được thấy bóng hình anh, được nghe anh hát và nghe thấy tiếng anh cười vui, em sẽ không còn thấy đau đớn nữa. Rất nhanh thôi mọi chuyện sẽ qua. Anh đừng buồn vì em đã không giữ được lời hứa của chúng mình: Em không thể cùng anh rảo bước trên những con phố cổ, tay trong tay, ngắm nhìn dòng người vội vã; em không thể cùng anh ngồi bên li café nổng hổi mà bỏ mặc cái lạnh giá thấu xương của mùa đông; chúng ta cũng chẳng thể cùng nhau nghe bài thánh ca cuối và đón giáng sinh cùng nhau… Nhưng xin anh hãy hứa với em một điều? hãy quên em nhé và sẽ có người con gái tốt hơn em cùng anh đi đến cuối con đường hạnh phúc này. Hãy để cô ấy trao cho anh tình yêu trọn vẹn mà em chưa thể cho anh… Cảm ơn anh! Người em yêu!”
Tại nơi góc quán café quen thuộc, anh ngồi một mình và vẫn gọi 2 ly café. Lần nào cũng vậy, cô phục phụ có thắc mắc anh cũng chỉ cười hiền đáp lại. Tiếng nhạc du dương , yên bình đến lạ!
Anh nhắm mắt dựa lưng vào chiếc ghế, thả lòng mình suy tư; bên cạnh, li café nhỏ từng giọt chậm rãi như dòng cát thủy tinh đang chảy trong chiếc đồng hồ nhỏ xinh… Anh thấy cô ngồi đối diện với mình, cô đang mỉm cười với anh, nụ cười quen thuộc. Bàn tay anh chới với trong khoảng không vô hình, tay còn lại run run ghì lên mép bàn, va vào ly café nóng. chiếc ly rơi xuống đất một tiếng “choang” đau xé lòng kéo anh về với thực tại phũ phàng…
© Nguyễn Đình Quang – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.
Nhà có hoa Tigon (Phần 1)
Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.
Có những yêu thương ở lại
Một miền ký ức chậm rãi mở ra từ những ngày thu ẩm ướt trên cao nguyên, nơi hình bóng ngoại với giọng hò ru ngủ, mùi cá kho quen thuộc và căn phòng cũ đầy kỷ niệm. Giữa những bôn ba cuộc sống, nối nhớ ngoại trở thành sợi dây lặng lẽ nối quá khứ và hiện tại, để rồi khi ngoại rời xa, điều ở lại không chỉ là tiếc nuối, mà là tình thương âm thầm theo ta suốt cả quãng đời.






