Những bông hoa dại
2026-04-12 10:30
Tác giả:
Thanh Phượng
blogradio.vn - Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.
***
Bầu trời rạng rỡ, ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ, len lỏi chiếu vào mặt bàn. Chị ngồi đấy với hai ly cà phê trên bàn. Một người vừa rời đi, giống như mang theo cả trái tim và linh hồn chị đi mất vậy. Hoá ra cũng có lúc chị cảm nhận được thế nào là ở giữa một nơi đông người và hỗn loạn như vậy mà mình cô đơn đến thế. Chị khóc, nước mắt cứ lặng lẽ rơi, không thể ngừng lại được. Chị cũng không thể nấc lên mà khóc. Người đàn ông mang hy vọng cuối cùng trong đời chị cũng đã bỏ chị mà đi.
“Chị tên thật là Trần Thị Sáu, không phải sanh thứ sáu trong nhà”, đấy là câu mà chị thường phải giải thích với mọi người sau khi giới thiệu tên của mình. Chị là cô con gái duy nhất trong gia đình, còn bốn người em trai của chị vẫn chưa lập gia đình. Dáng người chị dong dỏng cao, hơi gầy, nước da sẫm màu mang gió sương cuộc đời. Nốt ruồi lệ ngay mắt, gần nửa cuộc đời chỉ dùng để khóc. Nhiều người nói nhìn người đoán được tướng mệnh, bảo chị chắc sẽ lận đận cả đời. Chị biết họ nói đúng, chị cũng nghĩ không ai trên đời này khổ bằng chị.
Tối cuối tuần như thường lệ, chị Sáu gọi cho Hoài, kể lể một vài thứ linh tinh trong điện thoại, ngó chừng như vui vẻ lắm. Nhưng thực ra với những lần như thế, Hoài biết là chị đang bất an. Sự lo lắng của chị không bao giờ được nói, chỉ bằng cách che đậy, đầy vụng về. Chị Sáu là kiểu phụ nữ giỏi chịu đựng, giỏi nhẫn nhịn và bi quan về tương lai. Trong những điều chị nói, Hoài nhận ra cuộc sống của người này người kia, điểm chung duy nhất là họ đều đang sống hạnh phúc, và có lẽ chị ghen tỵ với họ. Hoài nghĩ con người vốn dĩ đều ích kỉ, tuy nhiên điều ấy với mỗi người được thể hiện qua nhiều cách khác nhau, có người tích cực, có người tiêu cực, và cũng có những người âm thầm chịu đựng, giống như chị Sáu.
Cứ mỗi lần Hoài gặp chị, Hoài càng thương chị nhiều hơn. Hoài vẫn nhớ cái lần chị Sáu đau nằm bệnh viện chờ mổ, một mình. Hoài ngồi ngoài sảnh chờ, nước mắt cứ thế tự động rơi lúc nào không biết. Hoài nghĩ đến cuộc điện thoại từ bệnh viện, chị Sáu sống phân nửa cuộc đời, ấy vậy mà đến lúc cần người ký tên trong bệnh viện, họ chỉ gọi được cho mình Hoài, một người em, mà thực ra đúng hơn là một người bạn mới vừa quen biết được ít lâu. Sau đợt nằm viện đó, chị nói chị mang ơn Hoài từ tận đáy lòng. Bởi vì trong những tháng năm giữ cho mình một thứ gọi là yêu thương bất hạnh, chị đã không thể nào sống tiếp một cách tử tế như chính chị đã từng mong muốn.

Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.
Chị Sáu ấy vậy mà hay cười, lúm đồng tiền lộ ra rõ ràng, trông chị rất giống một người hướng ngoại, vui vẻ. Chị Sáu không sống một mình, còn nuôi một đứa nhỏ, năm rồi vừa vào cấp hai. Con bé giống chị, hiền lành, chịu khó nhưng nó ít nói. Chị Sáu nói nó đã từng là một đứa hoạt bát, sôi nổi, thích kể hết chuyện và hỏi đủ thứ trên đời, chỉ là sau khi chị bệnh, không cách nào nuôi nổi nó, chị nuốt nước mắt gửi nó cho bà nội, hơn một năm sau chị ổn định lại cuộc sống, sức khỏe cũng khá hơn, chị đón nó về rồi thấy nó như vậy. Chị hỏi tới hỏi lui nhiều lần những chuyện đã xảy ra trong một năm ấy nhưng nó không nói, cũng không khóc, chỉ im lặng. Chị sốt ruột, tới gần nhà bà nội hỏi hàng xóm xung quanh, ai cũng có thể kể cho chị rằng đợt vừa rồi họ đều nghe được tiếng chửi rủa của bà, chửi cha mẹ con bé nhẫn tâm vứt bỏ con cái, tàn nhẫn hơn là đánh đập nó, cho rằng nó là thứ của nợ mà ngay cả mẹ nó cũng không cần. Chị khóc thành tiếng, thương con gái, thương số phận của nó, của chính mình. Ruột thịt còn không thể bảo bọc nhau, chị lấy quyền gì mà từ bỏ cuộc đời này.
Chị Sáu hỏi Hoài có phải chị ác lắm không, con cái đứt ruột đẻ ra mà cũng bỏ đi được, lại còn khiến con mình bị thương tổn nhiều đến vậy. Hoài ôm chị, lau đi những giọt nước mắt trên khuôn mặt chị, trả lời: “Chị không bỏ bé, chị chỉ muốn cuộc sống của chị và bé sau này tốt hơn thôi”.
Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, dù đứng ở góc độ nào cũng không thể nào phán xét cuộc đời họ được, bởi vì nỗi bất hạnh mà họ trải qua, chúng ta chưa từng nhìn thấy. “Chị rất ngưỡng mộ em, cuộc đời hình như lúc nào cũng dễ dàng với em”.
Lúc mới quen biết một thời gian chị Sáu từng nói với Hoài như thế. Mà thật ra không phải chỉ mình chị Sáu, đã nhiều người khác cũng đã nghĩ giống vậy. Hoài có vẻ ngoài ưa nhìn, mà nếu nói đúng hơn là xinh đẹp. Tuổi trẻ của Hoài gắn liền với những lời khen mà chính Hoài cũng không biết nên đáp lại như thế nào cho đỡ ngượng ngùng. Họ nói xinh đẹp cũng là một loại may mắn. Hoài đến năm mười tám tuổi vẫn tin rằng mình may mắn. Chỉ là đến ngày sinh nhật hôm ấy Hoài mới biết may mắn và bất hạnh thường song hành cùng nhau. Ba mẹ và chị gái Hoài cùng đi về quê cúng đám giỗ ông nội, Hoài vì bận tham gia sự kiện đón tân sinh viên ở trường nên không đi cùng. Trên đường quay về nhà, ba người họ gặp tai nạn xe, đều mất cả. Tiếng khóc của Hoài trong nhà xác bệnh viện hôm đó làm mọi người đều nghẹn lòng, trong một khoảnh khắc Hoài mất tất cả người thân, cuộc đời chỉ giữ lại một mình Hoài.
Hoài sống một mình, lầm lũi đi học rồi về nhà như một bóng ma đơn độc, tối đến lại cứ nhìn bức ảnh gia đình duy nhất treo trên tường mà khóc, nước mắt cứ như thế chảy ra làm nhòe cả mắt nhưng lại không thành tiếng. Hoài cứ nghĩ nếu như Hoài cũng đi cùng chuyến xe hôm ấy, có phải là giây phút này họ vẫn đang ở cùng nhau không.
Thật ra cuộc sống của ai cũng vậy, họ đều muốn giấu những đau buồn tận sâu trong lòng, không cần phải phơi bày tất cả cho người khác. Hoài thấy mình và chị Sáu giống nhau, đều đơn độc. Hoài xem chị Sáu như chị gái, dùng thân phận một người em để thương yêu chị, giúp đỡ chị. Những người giống như Hoài, giống như Chị sáu đều có thể sống một mình nhưng trái tim và tình cảm đều cô độc. Sau này chúng ta đều già rồi đều sẽ chết đi, thứ duy nhất để lại là những kỷ niệm là những đau lòng của người ở lại.
© Thanh Phượng - blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"
Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.
Người mang gió
Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.
Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu
Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.
Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận
Bạn không cần phải trở nên khác biệt một cách cực đoan. Không cần phải chống lại tất cả để chứng minh mình là ai. Chỉ cần, trong một vài khoảnh khắc nhỏ, bạn dám thành thật hơn với chính mình một chút.
Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.
Có những điều đến tận bây giờ vẫn chưa thể gọi tên, chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất nhỏ nhưng đủ để mình cảm thấy chênh vênh giữa chính tuổi 18 của mình và có lẽ, trưởng thành không phải là biết hết mọi thứ,mà là học cách bước tiếp dù vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.
Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao
Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.
Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau
Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.
Bên kia thế giới
"Bên kia thế giới", hóa ra chỉ đơn giản là phía bên kia của sự tuyệt vọng. Nó là ranh giới khi con người ta dám dũng cảm bước qua cái kén chật hẹp của sự cô đơn, bước qua những ngày tháng tồn tại vô nghĩa, để đón nhận một tia hy vọng đang mỉm cười chờ đợi ở bên kia đường. Cô gái ấy đã thức dậy từ cơn hôn mê của thể xác, còn tôi, cũng vừa bừng tỉnh khỏi cơn hôn mê của chính tâm hồn mình.
Ánh sáng của cuộc đời em là...?
Ánh sáng nhỏ nhoi, thắp lên hy vọng cho em bởi những người em thương và thương em
Ta có đang đi đúng đường hay không?
Có mấy ai mà chưa từng mông lung về tương lai của bản thân. Hầu như ai cũng đều như vậy! Những điều chưa xảy ra đều khiến con người ta lo lắng và bất an. Vậy nên, nếu bạn có rơi và tình huống hoài nghi những quyết định của mình có đúng hay sai? Thấp thỏm, lo âu cũng là lẽ thường tình.






