Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tự khúc tháng 4 và những hoài niệm không tên

2018-04-13 01:31

Tác giả:


blogradio.vn - Tháng 4 về, còn mình em và phố. Chúng mình chẳng đi cùng nhau qua nỗi mùa xuân nên lòng cứ luyến tiếc, để tháng 4 về với con đường nhạt nhòa bước chân đôi lứa, hạnh phúc chẳng được vẹn nguyên. Cứ thế ta để thời khắc trôi qua, kỉ niệm mờ dần, chếnh choáng mùi hương phai nhạt đi theo mây gió. Dẫu vậy, lòng ta vẫn còn vấn vương bao kỉ niệm xưa cũ của ngày xa vắng.

***

blog radio, Tự khúc tháng 4 và những hoài niệm không tên

Đạp xe chầm chậm trên phố Khâm Thiên một buổi chiều đón những tia nắng nhảy nhót trên đường, lặng nghe tiếng gió xạc xào giữa những tầng lá cây cổ thụ, thấy thoáng qua một chị hàng hoa với bó hoa loa kèn trắng, lòng ta bất chợt xốn xang khó tả. Vậy là tháng 4 về rồi sao?

Tháng 3 là tháng của nắng, của gió phương Nam, của cái rét nàng Bân bất ngờ và đột ngột nơi xứ Bắc, là lúc mà mùa xuân đang vội vã đi xa trong vòng quay thời gian chầm chậm, đều đều. Xin gửi vào gió chút tiếc nuối, một chút chạnh lòng, một chút hoài niệm vấn vương lưu luyến để ta đón tháng 4 về qua phố bằng những bông hoa loa kèn trắng tinh khôi trong cái nắng chớm hạ.

Tháng 4 đến với chúng ta đầu tiên qua ánh nắng. Những tia nắng tháng 4 không quá gay gắt, chói chang mà nhẹ nhàng đến lạ. Nó chẳng còn khép mình run rẩy trong cái se lạnh của mùa xuân, từng tia nắng chen qua từng kẽ lá, hàng cây, rồi thắp xuống lòng đường, len lỏi vào từng dòng xe tấp nập mang cho con người ta cảm giác thinh thích vì chút cảm giác ấm nhẹ. Thích nhất cái cảm giác vào mỗi buổi sáng tháng 4 đi trên những con đường quen thuộc của thủ đô thân thương đâu đâu cũng ngập tràn một màu trắng mượt mà của hoa loa kèn trên xe đạp chở đầy hoa hay các gánh hoa nhịp nhàng mà các mẹ, các chị bán hàng rong. Những lúc như thế chỉ muốn dừng lại và ngắm thật lâu cái màu trắng thuần khiết đến lạ, mùi hương phảng phất khiến ta ngẩn ngơ của những đóa loa kèn còn đọng sương sớm.

Có người nói tháng 4 là tháng hạ về. Nhưng với tôi, tháng 4 chỉ là tháng của nắng, của gió, của hoa loa kèn trắng trong, thanh khiết. Tháng 4 còn là tháng của hoài bão, ước mơ, là tháng để thức dậy và bước đi vì tháng 4 là tháng mệt nhoài cho học hành thi cử vì mùa thi đã về, nhất là với những ai cuối cấp. Tháng 4 về, mong cho những cô nàng, anh chàng học trò đã kịp thắp cho mình ngọn lửa trong tim, kịp giữ cho mình những ước mơ tuổi trẻ để có thể mạnh dạn và tự tin sải cánh và chao liệng giữa bầu trời tương lai từ ngưỡng cửa cuộc đời. Đừng mê mải theo những mộng ảo, chớ đắm chìm trong những rối ren, không nên trói mình trong những bộn bề và tính toán. Hãy cứ sống, hãy cứ khát khao, và hãy cứ dấn thân, dẫu là lần đầu tiên trong đời.

blog radio, Tự khúc tháng 4 và những hoài niệm không tên

Tháng 4 về viết nên điệp khúc của những tâm hồn tuổi yêu đương. Nó sẽ là tháng hạnh phúc cho những đôi tình nhân chạm ngõ trái tim của buổi đầu yêu.

Tháng 4 về, còn mình em và phố. Chúng mình chẳng đi cùng nhau qua nỗi mùa xuân nên lòng cứ luyến tiếc, để tháng 4 về với con đường nhạt nhòa bước chân đôi lứa, hạnh phúc chẳng được vẹn nguyên. Cứ thế ta để thời khắc trôi qua, kỉ niệm mờ dần, chếnh choáng mùi hương phai nhạt đi theo mây gió. Dẫu vậy, lòng ta vẫn còn vấn vương bao kỉ niệm xưa cũ của ngày xa vắng.

Tháng 4về mang theo những kỉ niệm nhưng lại mang người ta thương đi mất. Lòng vẫn còn yêu thương, nhưng hạnh phúc ấy đã xa tầm tay. Tháng 4 về, em viết vào trang nhật kí những cảm xúc vụn vặt, xếp vào quá khứ những kí ức vụn vỡ chẳng vui, bỏ lại sau lưng một nỗi nhớ không tên để có thể trải lòng với những yêu thương mới.

Tháng 4 vẫn cho phép ta sống trong kí ức nhưng rồi ta sẽ quên, rồi ta sẽ bỏ lại tất cả để sống tốt cho những giây phút hiện tại và những tháng năm tương lai.

Tháng 4 về, hạnh phúc rồi cũng sẽ quay về với những trái tim yêu thương chân thành, những ai đến với nhau bằng cả tấm chân tình. Tháng 4 về là lúc ta tìm về với niềm yên an. Tôi vẫn âm thầm đón nàng tháng 4 về, lặng nhìn và cảm nhận thời khắc giao mùa của Hà Nội - với biết bao cảm xúc bộn bề, xốn xang về một điều gì đó chẳng thể gọi bằng tên...

© Khánh An – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nỗi đau của con người khi bị chà đạp nhân phẩm

Nỗi đau của con người khi bị chà đạp nhân phẩm

"Lời nguyện cầu cho Katerina" là tiểu thuyết tâm lý viết về chủ đề Holocaust của nhà văn Séc Arnošt Lustig. Tác phẩm được đánh giá “mang sức nặng tinh thần vượt thời gian”.

Bình an sau giông bão (Phần 1)

Bình an sau giông bão (Phần 1)

Những đêm mưa thưa dần, nhưng bên trong quán, không khí vẫn ấm áp. An ngồi sau quầy, đôi bàn tay thoăn thoắt pha cà phê, nhưng lúc ngẩng lên, vẫn không quên nở một nụ cười. Cái cười của cô không rực rỡ, chỉ nhẹ như một vệt sáng mờ, nhưng đủ để khiến Phong thấy lòng mình mềm ra.

Lời hẹn cây xấu hổ

Lời hẹn cây xấu hổ

Cô nhớ lời hẹn với Hải, nhớ ánh mắt khi cậu nắm tay mình. Nhưng khoảng cách giờ đây lớn quá: một người ở thành phố với tri thức rộng mở, một người vùi mình trong đồng ruộng và những buổi chợ quê.

Viết cho những ngày nghĩ về ngày mai

Viết cho những ngày nghĩ về ngày mai

Thật ra, con người ta không gục ngã vì khổ đau, mà vì đánh mất ý nghĩa của nó, ngày mai chẳng thể khác đi, nếu hôm nay vẫn mờ nhạt. Ta cứ muốn bước đi thật nhanh, muốn đi qua mọi điều thật mau – mà quên rằng, ngày mai chính là kết quả của từng giây phút ta đang sống bây giờ.

Do dự trời sẽ tối mất

Do dự trời sẽ tối mất

Một câu nói hiện lên trong tâm thức Lan, giọng mẹ vang vọng như một làn gió xưa cũ thổi qua ký ức: "Nếu một ngày con gặp được người khiến trái tim con yên khi ở bên và con không cần cố gắng, không cần giấu giếm, chỉ đơn giản là thấy nhẹ lòng... thì đó chính là nơi con có thể dừng chân."

Nhật ký những ngày hạ xanh

Nhật ký những ngày hạ xanh

Suốt những tháng năm rực rỡ này, liệu có một bóng hình nào in đậm đến mức cả đời tớ chẳng thể quên? Có một ai đó từng mang đến những ngọt ngào trong sáng để tô màu cho cuộc sống bình dị này hay không? Và trong tất cả ký ức, chỉ duy nhất hình ảnh cậu hiện lên, rõ rệt đến mức làm lòng tớ nhói lên.

5 mẹo tâm lý không hề chiêu trò giúp bạn nắm quyền chủ động nơi công sở

5 mẹo tâm lý không hề chiêu trò giúp bạn nắm quyền chủ động nơi công sở

Những thủ thuật tâm lý đơn giản này sẽ giúp bạn tạo lợi thế cho bản thân, điều hướng dòng chảy công việc một cách khéo léo hơn.

Ly cocktail của ký ức

Ly cocktail của ký ức

Khi đặt ly xuống, tớ nhận ra rằng nỗi buồn, giống như hương vị trong ly cocktail, sẽ luôn ở đó, nhưng tớ có thể thưởng thức nó một cách dịu dàng, chậm rãi, và bước ra khỏi nó với ánh mắt sáng hơn một chút.

Sao phải cưới người không yêu

Sao phải cưới người không yêu

Ở một nơi xa, tôi cầu mong cho anh và gia đình anh được hạnh phúc và toại nguyện với mọi mong muốn ích kỉ nhỏ nhen khi đã đẩy tôi ra anh… anh đã trọn chữ hiếu mà phụ chữ tình bởi vậy tôi quyết định chọn cách quên anh…

Rồi một ngày, bố mẹ sẽ già đi

Rồi một ngày, bố mẹ sẽ già đi

Bố mẹ luôn lo lắng và chờ đợi ta trở về. Dù ta có đi bốn biển năm châu, dù ta có là ai trên cuộc đời này, trong mắt bố mẹ, ta vẫn mãi là những đứa trẻ. Vì thế, hãy biết nghĩ và sống cho bố mẹ bên cạnh nghĩ và sống cho riêng mình.

back to top