Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tuổi 30, chẳng bao giờ quá muộn cho cuộc hành trình

2016-12-08 01:25

Tác giả:


blogradio.vn - Khi tôi 30, tôi sẽ trầm ngâm khi nhớ lại ngày đầu tiên đi làm, thật sự bước vào đời, bao khó khăn, nhiều bỡ ngỡ. Bốn năm ở trường đại học, bằng cấp này, chứng chỉ kia, tất cả như vô ích trong buổi đầu đi làm ấy. Bôn bả, cuống cuồng tự học, tự mày mò, tự tìm hiểu để có thể làm tốt công việc của mình. Thất bại, chán nản, bị la mắng,.. tất cả không thể phai nhòa trong kí ức.

***

Khi tôi 30, tôi sẽ mỉm cười một cách hạnh phúc khi nhớ lại những mối tình vu vơ, trong sáng của tuổi thiếu thời. Tôi nhớ về mối tình đầu là tình yêu học trò dưới mái trường cấp 3.

Tôi cũng sẽ nhớ về anh chàng cùng lớp thời đại học, người đã theo đuổi, đã tỏ tình, đã hẹn hò với tôi trong suốt quãng đời sinh viên đẹp nhất. Tình cảm đã lớn hơn, đã gắn bó nhiều hơn thời học sinh, cũng đã nghĩ về một tương lai xa xôi với ngôi nhà và những đứa trẻ... Ước hẹn vẫn mãi chỉ là hẹn ước, hẹn thề vẫn chỉ là thề hẹn. Tất cả đã mãi xa...

Khi tôi 30, tôi sẽ ngậm ngùi khi nhớ lại những giờ thao thức, băn khoăn khi lựa chọn cho mình một ngành nghề khi bước vào đời. Có những khi rối rắm không biết chọn cái gì mới phải, chẳng hay đi đường nào là chính xác. Có những quyết định bốc đồng, có cả những khi chọn đại, để sau này tiếc nuối mãi không thôi.

Khi tôi 30, tôi sẽ nhớ đến quay quắt những ngày tháng tươi đẹp nơi cổng trường đại học. Những ngày mà tôi đã sống, đã yêu, đã học tập, đã sinh hoạt với bạn bè, thầy cô và sức trẻ của mình. Khi ấy, tôi đã cười, đã khóc, đã vui, đã buồn, đã sống thật sự với bản thân và con người mình.

Tuổi 30, chẳng bao giờ quá muộn cho cuộc hành trình

Khi tôi 30, tôi sẽ trầm ngâm khi nhớ lại ngày đầu tiên đi làm, thật sự bước vào đời, bao khó khăn, nhiều bỡ ngỡ. Bốn năm ở trường đại học, bằng cấp này, chứng chỉ kia, tất cả như vô ích trong buổi đầu đi làm ấy. Bôn bả, cuống cuồng tự học, tự mày mò, tự tìm hiểu để có thể làm tốt công việc của mình. Thất bại, chán nản, bị la mắng,.. tất cả không thể phai nhòa trong kí ức.

Khi tôi 30, không sớm, nhưng cũng chẳng quá muộn để bắt đầu lại những gì mình chưa đạt. Tôi sẽ đối diện với những mục tiêu của cuộc đời, để xem mình đã và đang ở mức độ nào của sự nghiệp và có thành công gì chưa. Để xem mình cần và phải làm những gì tiếp theo. Không than vãn, không lắc đầu, không chùn bước. Tôi sẽ mạnh mẽ dấn thân và phát huy những ưu điểm mà mình có, khắc phục những gì chưa tốt, chỉnh sửa những gì mình đã làm sai, và hoàn thành nốt con đường đã đi của mình, để khẳng định bản thân. Tuổi 30, không là quá muộn cho một hành trình.

Khi tôi 30 tuổi, tôi sẽ yêu thương và chăm lo cho gia đình nhỏ của mình hết mực. Vì lúc này đây, tôi đã đủ trải nghiệm để biết rằng cuộc đời có những khúc quanh và bao cuộc gặp gỡ lạ lùng, để rồi có thể gắn bó hai con người xa lạ dưới cùng một mái nhà và cho ra đời những thiên thần bé bỏng. Không có gì có thể thay thế được tình thân.

Khi tôi 30 tuổi, tôi hiểu thời gian trôi nhanh lắm, gấp lắm, chẳng chờ đợi một ai. Có dịp, hãy cứ bước, cứ làm. Đừng để tuổi 30 mà còn hoài nuối tiếc.

© Khánh An – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Trăm năm bên nhau

Trăm năm bên nhau

Đôi mắt, tôi đang nhìn về phía trước và đang nhìn mọi người bằng chính đôi mắt trên trang giấy trắng của tôi ngay lúc này.

Niềm vui trọn tim anh

Niềm vui trọn tim anh

Ai cũng khen anh Cường, họ nói đúng là cha nào con nấy, là họ nói đến cái tâm của hai ba con anh Cường. Ba mất rồi giờ đến lượt con cũng mang hết tâm huyết và công sức để cuộc sống được sống thêm ý nghĩa và cuộc đời có thêm nhiều tình người rộng mở hơn.

Bạn đang che giấu cảm xúc?

Bạn đang che giấu cảm xúc?

Có những khoảng thời gian, chỉ cần chạm nhẹ vào kí ức cũng khiến chúng vụn vỡ. Dù có cố lờ đi thế nào thì vết thương trong tim vẫn ở đó, cảm xúc hỗn loạn ấy khiến bản thân rơi xuống khe vực bóng tối.

Ở lại hay ra đi

Ở lại hay ra đi

Ngắm nhìn anh - người thiếu niên em thương Cất lên khúc ca ấy Cùng hào vào mơ mộng em của em

Lời hứa tháng mười (Phần 2)

Lời hứa tháng mười (Phần 2)

Cuộc hẹn chụp ảnh này, Phong cảm thấy có chút mong chờ. Khi bạn được gặp người tạo ra thứ bạn thích, trong bạn đã tồn tại một sự ngưỡng mộ về tài năng con người đó. Phong nghĩ mình nên kết bạn với anh chàng thú vị này.

Yêu “Nhạt

Yêu “Nhạt" nhưng “Lành"

Mình cố gắng nói ít đi, làm nhiều hơn. Kết quả là cách mình trả lời cho câu hỏi “Có yêu không?" Bởi mấy ai chấm điểm quá trình, cái cuối cùng chúng ta quan tâm chẳng phải là đích đến tròn, méo, vuông vức ra sao đúng chứ?

Năm mới xinh tươi

Năm mới xinh tươi

Trong bao bước chân nhẹ êm trên những con đường vắng Năm mới vừa đi qua với giao thừa rộn rã

Hai đầu ngọn sóng

Hai đầu ngọn sóng

Bảo thấy gia đình em rất giống một bài hát mà em hay nghe là “Ở hai đầu nỗi nhớ”, nhưng Bảo lại muốn thêm vào là gia đình có đến ba đầu nỗi nhớ lận. Vì mẹ luôn trong bệnh viện và quay cuồng với những ca cấp cứu với những bệnh nhân còn ba ở ngoài tận khơi xa, chỉ có mỗi Bảo ở nhà và luôn ngồi vào bàn ăn một mình.

Mùa đông dang dở

Mùa đông dang dở

Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Mùa đông có anh một mùa đông có anh Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Anh bên cạnh em và bên em suốt con đường

Lời ước hẹn

Lời ước hẹn

Anh có còn nhớ lời ước hẹn cùng em Lời ước hẹn năm xưa anh đã nói Lời ước hẹn trong một ngày đông cũ Khi cơn gió đông về cứ buốt lạnh tim em

back to top