Phát thanh xúc cảm của bạn !

20 tuổi, mạnh mẽ lên rồi cũng ổn cả thôi

2016-10-02 01:25

Tác giả:


blogradio.vn - Khó khăn đã dạy cho tôi những bài học để tôi biết cách lớn lên mà tôi sẽ chẳng bao giờ tôi quên. Cuộc đời mình, buồn vui, thất bại hay thành công đều không thể quên.

***

Nói quên mà đâu có dễ.

Thời gian trôi nhanh quá chẳng chờ một ai. Sắp tới ngay đây thôi, chỉ còn vỏn vẹn 4 ngày nữa tôi tròn 20 tuổi. Còn 4 ngày cho tôi thực hiện nốt những mục tiêu mình đặt cho chính mình trước tuổi 20.

Tôi từng ước mơ nhiều lắm, đặt ra mục tiêu cũng nhiều để rồi dang dở cũng nhiều. Nhớ lại chính mình của mấy năm trước đây, chính là tôi, mọi thứ đều có lý do của nó. Tôi chẳng muốn bao biện cho bất kì điều gì. Nhưng ngày ấy có lúc tôi cũng chẳng thể hiểu được chính mình.

Tôi nhớ những ngày mình còn là cô bé 13 14 tuổi ngây thơ vẫn còn chân đất nhảy dây cùng đám bạn mỗi giờ ra chơi. 13 tuổi, cái tuổi đẹp như thế mà rồi bỗng nhiên bước ngoặt ấy đã thay đổi cả cuộc đời tôi. Từ ngày ấy cũng chẳng biết đã bao nhiêu lần tôi nghĩ, nếu như cái tai hoạ chẳng chọn mình thì liệu có tôi của ngày hôm nay? Nếu như thế thì bố mẹ tôi, gia đình tôi có khác bây giờ không? Người ta cứ nói chuyện vui nên nhớ chứ buồn đừng giữ lâu chỉ khiến mình nặng nề mà thôi. Tôi muốn mình vô lo vô nghĩ, thế nhưng mà nói thì dễ chứ làm được nào có đơn giản. Ai bỏ được ngoài tai hết những lời người khác nói về mình. Giả vờ như không nghe không thấy, hay trốn một góc tách biệt hẳn với thế giới lắm thị phi, ồn ã ngoài kia. Và tôi chọn trọn cách trốn chạy ấy.

Tôi sợ chẳng thể đủ can đảm để đối mặt. Tôi xa lánh mọi người, mặc cảm về chính bản thân tôi. Một mình tự nghĩ, tự suy diễn, cô đơn, tự hành hạ chính bản thân mình. Tôi ích kỷ khi tự cho mình quyền được hành hạ mọi người vì cảm xúc của riêng tôi.

Tôi không cho rằng mỗi người sinh ra đã mang cho mình một số phận. Ít nhiều cái số phận đó một phần đều do mình mà nên cả. Con người sinh ra, lớn lên, trưởng thành rồi già đi rồi chết đã là quy luật. Vậy nên tôi tiêu cực và trách móc mọi người. Tôi đã từng như thế đấy.

 20 tuổi, mạnh mẽ lên rồi cũng ổn cả thôi

Thi đỗ vào cấp ba, tôi bước thêm một bước quan trọng nữa. Ở đây mọi thứ hoàn toàn mới. Tôi sẽ cố gắng bắt đầu thật tốt và sẽ không để ai biết được tôi là ai. Thế mà tôi bỏ dở năm học lớp 11. Mọi thứ chẳng hề như tôi tưởng tượng. Tôi đã nghĩ mình đã mạnh mẽ lắm, nhưng tôi đã sai rồi. Tôi yếu đuối hơn bản thân tôi nghĩ. Tôi bỏ về một thế giới bình yên hơn. Nơi mà tôi không thể nghe thấy bất kì những tạp âm nào, nơi ấy tôi nhìn thấy mình đang sống. Nơi tôi quyết định dừng bước nghỉ chân để chiêm nghiệm để mạnh mẽ hơn và bước tiếp. Thêm gần một năm trốn chạy giờ đây tôi đã vào đại học.

Tôi đang sắp đón tuổi 20... Tôi đã làm được gì?

Chẳng có gì, có chăng chỉ là tất cả những khó khăn tưởng như đã đánh gục tôi khi ấy chẳng phải bây giờ tôi đã vượt qua hết rồi hay sao. Hay ít ra tôi biết mình mạnh mẽ hơn trước, chỉ là hơn mình trước kia thôi, như thế chẳng phải tôi cũng đã làm được rồi hay sao? Hay là tôi lạnh lùng hơn trở nên vô cảm hơn. Tôi biết cách nghe những gì nên nghe. Tôi kiềm chế được cảm xúc của mình hơn. Tôi chẳng còn khóc lóc nổi điên mỗi khi mình căng thẳng. Tôi không còn tự hành hạ chính mình. Tôi biết cách tự làm cho mình vui, làm cho mình quên đi những phiền muộn. Tôi biết viết ra như một cách để giải toả.

Khó khăn đã dạy cho tôi những bài học để tôi biết cách lớn lên mà tôi sẽ chẳng bao giờ tôi quên. Cuộc đời mình, buồn vui, thất bại hay thành công đều không thể quên.

 20 tuổi, mạnh mẽ lên rồi cũng ổn cả thôi

Hôm nay, tại sao tôi lại viết những dòng này và lại ra thêm một quyết định nữa, tôi chia sẻ với mọi người. Tôi mong cho những ai đang trải qua những chuyện buồn phiền hiểu được, tôi cũng yếu đuối lắm và rồi có gia đình bên cạnh, có những người bạn thật sự quan tâm tôi đã bước qua tất cả. Cuộc sống ai biết trước điều gì. Buồn vui là chuyện thường tình. Coi nhẹ sẽ là nhẹ, coi nặng sẽ thành nặng. Chuyện nhỏ hay bé là do cách nghĩ của mình cả. Nghĩ là bé sẽ bé, bé sẽ hoá không.

Tôi ít va vấp với xã hội bên ngoài nhưng những cảm xúc tiêu cực, tôi thừa nhận tôi đã trải qua không ít. Tôi đã sống cùng nó và trải qua nó.

Cảm xúc chi phối tôi rất nhiều, nó ảnh hưởng đến tất cả những quyết định của tôi. Và tôi phải lí trí hơn. Không thể làm việc vào cảm xúc. Giấu tất cả mọi thứ vào sâu bên trong tôi trở nên lạnh lùng, ít nói. Tôi vẫn khóc nhưng sẽ không để cho ai nhìn thấy tôi khóc.

Mạnh mẽ lên, mọi chuyện đều sẽ ổn cả thôi. Chỉ là bạn dừng lại với nó nhanh hay chậm hay quyết định đạp lên nó để bước tiếp.

Dậy đi thôi!

© Nguyễn Thảo Nhi – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hãy yêu thương vẻ đẹp của chính mình

Hãy yêu thương vẻ đẹp của chính mình

Vẻ đẹp bên ngoài là không có giới hạn, đa dạng và phong phú. Không cần tất cả mọi người đều khen bạn đẹp, mà chỉ cần duy nhất một người cũng đã đủ rồi. Vì con người ta không ai là hoàn hảo, dù là vẻ đẹp bên ngoài. Chúng ta có khuyết điểm đơn giản vì chúng ta là con người.

Hóa ra em chỉ là người thay thế

Hóa ra em chỉ là người thay thế

Tôi không thể khóc thành tiếng, nước mắt cũng không chảy. Có lẽ lần đau này là tột cùng cũng là cuối cùng. “Chẳng còn điều gì có thể làm cho em luyến tiếc nữa. Tại sao khi tim anh chưa dọn sạch sẽ lại nói lời yêu em. Hóa ra em chỉ là người thay thế. Em từ bỏ thật rồi. Em sẽ không cần một người không trân trọng em. Anh đúng thật là cơn mưa mùa hạ tắm mát cả em và con tim của em làm em hiểu, yêu một người không yêu mình kết quả là tự mình đa tình”.

Mùa thu năm ấy đã ngủ yên rất lâu rồi

Mùa thu năm ấy đã ngủ yên rất lâu rồi

Xe bus đã đến trạm, tôi bước xuống xe đi về nơi góc phố cũ năm ấy, đôi lúc ngoảnh nhìn lại, ôn lại từng cảm xúc đã trôi qua của tháng năm ngày nào, ôn lại chuyện tình Phong và Phương, chuyện tình mùa thu năm ấy. Nhưng rồi cũng như kỷ niệm cho dù có đẹp đẽ đến nhường nào, đều sẽ bước vào nhà, đóng cửa và đi ngủ. Mãi mãi chìm sâu một lần nữa.

Cách kiểm soát chi tiêu hợp lý mùa lễ Tết bạn nên thử

Cách kiểm soát chi tiêu hợp lý mùa lễ Tết bạn nên thử

Ai cũng cảm thấy hân hoan ngập tràn mỗi khi Tết đến và quyết định “nuông chiều” bản thân vì đây là dịp đặc biệt. Tuy nhiên, chúng ta dễ rơi vào tình trạng “cháy túi” khi quá đắm chìm trong không khí nhộn nhịp và các hoạt động giải trí vào dịp này. Dưới đây là những cách rất đơn giản giúp bạn có thể chi tiêu hợp lý, tiết kiệm hơn vào các dịp lễ Tết.

Muốn thoát ế trong năm 2022, thì hãy nhớ kĩ những ngày hoàng đạo này

Muốn thoát ế trong năm 2022, thì hãy nhớ kĩ những ngày hoàng đạo này

Cơ hội nào để 12 chòm sao thoát ế trong năm nay?

Hãy để em là mặt trời hong trái tim anh

Hãy để em là mặt trời hong trái tim anh

Thành phố lạnh rồi, đừng bước nữa qua nhau Lại gần đây về bên em anh nhé Nắm tay nhau đi hết quãng đường đời Hãy để em là mặt trời hong trái tim anh.

Con chỉ mong bố mẹ của con hạnh phúc thôi

Con chỉ mong bố mẹ của con hạnh phúc thôi

Bởi vì con khôn lớn rồi, cuộc đời đã dạy cho con rất nhiều điều, cũng giúp con thấu hiểu những vất vả, khổ cực của bố mẹ. Bố mẹ nuôi con lớn đã chịu bao khó nhọc, con không muốn mãi làm bố mẹ lo lắng, con muốn thấy bố mẹ vui vẻ.

Mong em ngày trở lại

Mong em ngày trở lại

Ừ thì yêu là thế Không buộc ràng tự do Mong em ngày trở lại Như ngày xuân gió cười.

Cuộc đời bất công hay không đều nằm ở đôi chân của bạn

Cuộc đời bất công hay không đều nằm ở đôi chân của bạn

Vượt qua thử thách lớn nhất là sự lạc quan, hôm nay bạn có thể mắc phải một chuyện buồn không có nghĩa là cả cuộc đời bạn như thế. Muốn hạnh phúc, muốn yêu đời hay muốn đau khổ là do bạn chọn lựa. Không vì khó khăn này mà than trách thượng đế bất công, có bất công hay không đều nằm ở đôi chân của bạn.

Mối tình đầu sâu thẳm trong tim bạn là ai?

Mối tình đầu sâu thẳm trong tim bạn là ai?

Chàng trai năm ấy, dù có hay chưa từng thật lòng cũng đã khiến tôi có những tháng ngày vui vẻ, khiến tôi trưởng thành hơn, và cũng đã in dấu lại trong ký ức nhỏ bé của chính tôi. Còn bạn? Mối tình đầu năm đó có phải là dáng hình khó quên nhất, dù không còn yêu vẫn giữ trọn một vị trí nơi sâu thẳm trái tim bạn?

back to top