Phát thanh xúc cảm của bạn !

20 tuổi, mạnh mẽ lên rồi cũng ổn cả thôi

2016-10-02 01:25

Tác giả:


blogradio.vn - Khó khăn đã dạy cho tôi những bài học để tôi biết cách lớn lên mà tôi sẽ chẳng bao giờ tôi quên. Cuộc đời mình, buồn vui, thất bại hay thành công đều không thể quên.

***

Nói quên mà đâu có dễ.

Thời gian trôi nhanh quá chẳng chờ một ai. Sắp tới ngay đây thôi, chỉ còn vỏn vẹn 4 ngày nữa tôi tròn 20 tuổi. Còn 4 ngày cho tôi thực hiện nốt những mục tiêu mình đặt cho chính mình trước tuổi 20.

Tôi từng ước mơ nhiều lắm, đặt ra mục tiêu cũng nhiều để rồi dang dở cũng nhiều. Nhớ lại chính mình của mấy năm trước đây, chính là tôi, mọi thứ đều có lý do của nó. Tôi chẳng muốn bao biện cho bất kì điều gì. Nhưng ngày ấy có lúc tôi cũng chẳng thể hiểu được chính mình.

Tôi nhớ những ngày mình còn là cô bé 13 14 tuổi ngây thơ vẫn còn chân đất nhảy dây cùng đám bạn mỗi giờ ra chơi. 13 tuổi, cái tuổi đẹp như thế mà rồi bỗng nhiên bước ngoặt ấy đã thay đổi cả cuộc đời tôi. Từ ngày ấy cũng chẳng biết đã bao nhiêu lần tôi nghĩ, nếu như cái tai hoạ chẳng chọn mình thì liệu có tôi của ngày hôm nay? Nếu như thế thì bố mẹ tôi, gia đình tôi có khác bây giờ không? Người ta cứ nói chuyện vui nên nhớ chứ buồn đừng giữ lâu chỉ khiến mình nặng nề mà thôi. Tôi muốn mình vô lo vô nghĩ, thế nhưng mà nói thì dễ chứ làm được nào có đơn giản. Ai bỏ được ngoài tai hết những lời người khác nói về mình. Giả vờ như không nghe không thấy, hay trốn một góc tách biệt hẳn với thế giới lắm thị phi, ồn ã ngoài kia. Và tôi chọn trọn cách trốn chạy ấy.

Tôi sợ chẳng thể đủ can đảm để đối mặt. Tôi xa lánh mọi người, mặc cảm về chính bản thân tôi. Một mình tự nghĩ, tự suy diễn, cô đơn, tự hành hạ chính bản thân mình. Tôi ích kỷ khi tự cho mình quyền được hành hạ mọi người vì cảm xúc của riêng tôi.

Tôi không cho rằng mỗi người sinh ra đã mang cho mình một số phận. Ít nhiều cái số phận đó một phần đều do mình mà nên cả. Con người sinh ra, lớn lên, trưởng thành rồi già đi rồi chết đã là quy luật. Vậy nên tôi tiêu cực và trách móc mọi người. Tôi đã từng như thế đấy.

 20 tuổi, mạnh mẽ lên rồi cũng ổn cả thôi

Thi đỗ vào cấp ba, tôi bước thêm một bước quan trọng nữa. Ở đây mọi thứ hoàn toàn mới. Tôi sẽ cố gắng bắt đầu thật tốt và sẽ không để ai biết được tôi là ai. Thế mà tôi bỏ dở năm học lớp 11. Mọi thứ chẳng hề như tôi tưởng tượng. Tôi đã nghĩ mình đã mạnh mẽ lắm, nhưng tôi đã sai rồi. Tôi yếu đuối hơn bản thân tôi nghĩ. Tôi bỏ về một thế giới bình yên hơn. Nơi mà tôi không thể nghe thấy bất kì những tạp âm nào, nơi ấy tôi nhìn thấy mình đang sống. Nơi tôi quyết định dừng bước nghỉ chân để chiêm nghiệm để mạnh mẽ hơn và bước tiếp. Thêm gần một năm trốn chạy giờ đây tôi đã vào đại học.

Tôi đang sắp đón tuổi 20... Tôi đã làm được gì?

Chẳng có gì, có chăng chỉ là tất cả những khó khăn tưởng như đã đánh gục tôi khi ấy chẳng phải bây giờ tôi đã vượt qua hết rồi hay sao. Hay ít ra tôi biết mình mạnh mẽ hơn trước, chỉ là hơn mình trước kia thôi, như thế chẳng phải tôi cũng đã làm được rồi hay sao? Hay là tôi lạnh lùng hơn trở nên vô cảm hơn. Tôi biết cách nghe những gì nên nghe. Tôi kiềm chế được cảm xúc của mình hơn. Tôi chẳng còn khóc lóc nổi điên mỗi khi mình căng thẳng. Tôi không còn tự hành hạ chính mình. Tôi biết cách tự làm cho mình vui, làm cho mình quên đi những phiền muộn. Tôi biết viết ra như một cách để giải toả.

Khó khăn đã dạy cho tôi những bài học để tôi biết cách lớn lên mà tôi sẽ chẳng bao giờ tôi quên. Cuộc đời mình, buồn vui, thất bại hay thành công đều không thể quên.

 20 tuổi, mạnh mẽ lên rồi cũng ổn cả thôi

Hôm nay, tại sao tôi lại viết những dòng này và lại ra thêm một quyết định nữa, tôi chia sẻ với mọi người. Tôi mong cho những ai đang trải qua những chuyện buồn phiền hiểu được, tôi cũng yếu đuối lắm và rồi có gia đình bên cạnh, có những người bạn thật sự quan tâm tôi đã bước qua tất cả. Cuộc sống ai biết trước điều gì. Buồn vui là chuyện thường tình. Coi nhẹ sẽ là nhẹ, coi nặng sẽ thành nặng. Chuyện nhỏ hay bé là do cách nghĩ của mình cả. Nghĩ là bé sẽ bé, bé sẽ hoá không.

Tôi ít va vấp với xã hội bên ngoài nhưng những cảm xúc tiêu cực, tôi thừa nhận tôi đã trải qua không ít. Tôi đã sống cùng nó và trải qua nó.

Cảm xúc chi phối tôi rất nhiều, nó ảnh hưởng đến tất cả những quyết định của tôi. Và tôi phải lí trí hơn. Không thể làm việc vào cảm xúc. Giấu tất cả mọi thứ vào sâu bên trong tôi trở nên lạnh lùng, ít nói. Tôi vẫn khóc nhưng sẽ không để cho ai nhìn thấy tôi khóc.

Mạnh mẽ lên, mọi chuyện đều sẽ ổn cả thôi. Chỉ là bạn dừng lại với nó nhanh hay chậm hay quyết định đạp lên nó để bước tiếp.

Dậy đi thôi!

© Nguyễn Thảo Nhi – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cảm ơn cậu đã xuất hiện để tôi luôn cố gắng tiến về phía trước

Cảm ơn cậu đã xuất hiện để tôi luôn cố gắng tiến về phía trước

Tận đáy lòng tôi, tôi thầm cảm ơn cậu vì đã xuất hiện trong khoảng thời gian đó để tôi biết rằng chỉ cần tôi cố gắng thì không gì là không thể. Con đường phía trước còn dài lắm, tôi mong cậu luôn bình an và cảm ơn những ngày đơn phương thật đẹp của tôi nữa.

Đầu năm khó khăn bao nhiêu thì cuối năm nay 5 cung hoàng đạo bất ngờ đổi vận, mọi việc 'xuôi chèo mát mái'

Đầu năm khó khăn bao nhiêu thì cuối năm nay 5 cung hoàng đạo bất ngờ đổi vận, mọi việc 'xuôi chèo mát mái'

Cuối năm 2021, 5 cung hoàng đạo có công việc thuận lợi, cuộc sống an nhàn, suôn sẻ hơn thời gian trước rất nhiều.

Người trưởng thành, hãy học cách tự che ô cho chính mình

Người trưởng thành, hãy học cách tự che ô cho chính mình

Trong cuộc sống, nếu bạn nhút nhát sẽ không có ai dũng cảm thay bạn, nếu bạn yếu đuối sẽ không có ai mạnh mẽ thay bạn.

Những lá bài tứ sắc và giấc mơ về một mái nhà

Những lá bài tứ sắc và giấc mơ về một mái nhà

Có lẽ không riêng gì bà cô vô gia cư này, mà chắc hẳn mỗi chúng ta, những mảnh ghép xa xứ tựu họp về cái đất này cũng phải mang ơn nhiều lắm, vì dường như Sài Gòn hổng có bỏ mặc bất kì ai…

Một kiếp người

Một kiếp người

Họ đóng rất tài vai diễn lạnh lùng Họ lừa dối cả những người yêu thương họ nhất Rồi một ngày khi ánh hào quang vụt tắt Khép cánh màn nhung là trơ trọi một kiếp người.

Có một cuộc tình đã lỗi nhịp do duyên

Có một cuộc tình đã lỗi nhịp do duyên

Có một cuộc tình đã lỗi nhịp do duyên Bởi không nợ nên đường đời rẽ lối Nếu thương nhau người ơi xin hãy đợi Đủ duyên lành ta tiếp nối yêu thương.

Thương anh

Thương anh

Có những điều làm sao anh hiểu nổi Khi anh yêu thương tha thiết một người Dù anh hạnh phúc, buồn phiền hay mệt mỏi Nhưng trong lòng chỉ thương mãi vậy thôi.

Em muốn nỗi nhớ bay đi

Em muốn nỗi nhớ bay đi

Em từng nói anh đừng thương nhiều quá Đừng nhớ nhiều mỗi lúc cách xa em

Hãy sống và yêu thương cuộc sống

Hãy sống và yêu thương cuộc sống

Đừng bận tâm ta được gì hay mất Bởi cuối cuộc đời cũng chẳng thể mang theo Có mang chăng là những nghiệp đã gieo Xin hãy sống và yêu thương cuộc sống.

Hồi ức núi Bà Đen

Hồi ức núi Bà Đen

Núi Bà Đen thật đẹp vì được bao phủ bởi những lớp sương mù xung quanh. Cảm xúc khi ngắm nhìn núi Bà Đen từ xa khá giống với cảm xúc khi mình ngắm nhìn núi Phú Sĩ của Nhật Bản vào đầu năm.

back to top