Dừa ba ngọn quê tôi
2020-10-31 01:20
Tác giả:
Phùng Văn Định
blogradio.vn - Người lớn trong làng chỉ dẫn thanh niên chằng bó hai ngọn dừa quý giá đó lại để bảo tồn chúng cho tới khi nào dừa không trụ nổi với thời gian thì buông bỏ. Rồi một ngày nào đó, các ngọn dừa còn lại cũng sẽ lặng trôi vào quá khứ. Chúng tôi vẫn luôn nhớ mãi cây dừa của quê hương.
***
Làng quê tôi khác hẳn với những làng quê quanh vùng là dừa trồng nhiều lắm. Hình như nhà nào cũng có một cây dừa thì phải, có nhà còn tới hai, ba cây được trồng trong vườn hoặc ở nơi nào đó khuất xa nhà ở một chút.
Có thể cái thời xưa ơi là xưa địa chủ trồng để phục vụ đời sống sang giàu của họ mà đến khi cải cách ruộng đất thì nông dân được nhà nước lấy cây dừa đó chia phần cho mọi người.
Dừa trồng từ khi nào không biết nhưng chúng tôi lớn lên đã thấy những cây dừa đó cao lớn lắm rồi. Có những cây còn cho cả buồng quả nữa là đằng khác. Người ta trồng xung quanh cái ao làng rộng mênh mông, đi bộ quanh ao một vòng cũng mỏi nhừ chân mà chưa đếm hết.
Những hàng dừa trồng xung quanh bờ ao ấy, có một cây dừa kì lạ thay ra ba ngọn mọc đều và bằng nhau cơ chứ. Nó khác hẳn với những cây dừa khác là hơi lùn hơn một tí. Khi cây mọc cao độ khoảng 1 mét thì nghe đâu ai đó dùng con dao phay sắc lẹm “phập” mấy nhát gì đó cho hả cơn giận thì ngọn dừa đổ xuống chỉ còn lại thân cây đứng thẳng đuột giữa hàng dừa xanh tốt.
Tưởng nó không sống nổi, nào ngờ từ cái chỗ ngọn bị lìa thân cây đó mọc ra ba cái ngọn đều nhau. Do bị thiệt thòi một thời gian nên cây dừa ba ngọn đó không cao lớn như những cây dừa một ngọn.
Dừa ba ngọn cứ âm thầm phát triển với thời gian và cũng lớn dần theo năm tháng với bao cây dừa khác mặc cho sự đổi thanh của cuộc sống. Tưởng người nào đó “phập” cho một nhát rồi dừa mất luôn, nào ngờ vẫn lớn nhanh cùng reo vui xào xạc với gió bốn mùa năm này qua năm khác. Và còn là sự tò mò của nhiều người hiếu kì nơi khác đến ngó nghiêng tìm hiểu.
Đối với chúng tôi, cây dừa ba ngọn ấy như là một điểm đến của quê tôi khi nó đã cao lớn.
Lúc nào, chúng tôi cũng thấy đoàn người đến tham quan. Khi thì ba bốn người, lúc thì vài người. Không biết ai đã thông tin cho mà sao họ kéo nhau về nhiều thế.
Mỗi lần đứng bên này nhìn qua là đã thấy loáng thoáng có bóng người đến bên cây dừa ngước mặt ngó nghiêng rồi chỉ trỏ điều gì đó. Nếu như cứ có nhiều người đến xem như thế này có lẽ một ngày nào đó, cây dừa ba ngọn quê tôi “đội nón” ra đi theo người về xứ lạ mất.
Người xưa nói đúng” ếch chết tại miệng”. Vậy là cái nhóm “xì xào” nào quê tôi đã kể cho ai nghe ở đâu đó nên bây giờ ai cũng sợ cây dừa mất “dấu tích”. Nhưng “quảng bá” cho họ biết thì quê mình mới vinh dự chứ. Đi khắp mọi miền đất nước tới xứ dừa nổi tiếng tận miền Nam dễ gì có được cây dừa như quê tôi.
Cây dừa ba ngọn ấy, tưởng rằng cây không ra hoa kết quả mà chỉ lớn lên cho người ta ngắm. Nào ngờ, ba ngọn cây ấy cũng như những cây dừa khác quê tôi đơm hoa kết quả. Nó không chỉ một ngọn mà có tới cả ba thì mới kì lạ.
Dừa ra hoa rồi kết quả cũng cho quả chíu chít . Chẳng ai bảo ai mà hình như có người chỉ cho cách làm để dừa ra hoa và đậu quả nhiều. Khi những bẹ dừa nhú ra một thẻ hoa từ nách tàu lá một vật giống như một lưỡi lê của khẩu súng AK là nó sắp trổ bông.
Chúng tôi bắc thang tre trèo lên vệ sinh những lá cây của những loài cây khác vương vào cho sạch sẽ để dừa trổ hoa cho nhanh. Bắt những con cóc vàng lên ngọn dừa thả vào đó để cho nó ăn những chú kiến và bọn sâu mọt có ý định đục khoét khi dừa ra hoa.
Thoắt cái thì nõn hoa dừa dài ra như thanh kiếm rồi bung nở. Một thứ hoa ngà ngà, trăng trắng nở ra trông đẹp lắm. Khoảng năm ngày thì xoè hết ra nhiều khóm dài. Hoa dừa nở tách ra tỏa mùi hương thơm quyến rũ loài ong mật ngày đêm xốn xang, rồi rụng trắng quanh gốc cây.
Trên chỗ hoa nở rụng xuống còn lại những quả dừa con con, dần lớn. Ban đầu màu trắng bị ba cái tai bọc lại rồi lú phần dưới màu xanh xanh phát triển dần thành quả dừa. Hình như cũng có những quảbị đen đầu chỗ ba cái tai rụng xuống đất. Chúng tôi nhặt làm quả chơi đánh chuyền. Những quả không rụng mà lớn dần theo năm tháng rồi chúng tôi cũng được thưởng thức khi dừa đã già.
Trèo lên cây dừa ba ngọn hái quả dễ hơn những cây dừa khác bởi cây có thế đứng và ngồi thoải mái hơn. Sản phẩm cuối cùng cũng được thưởng thức. Uống hớp nước dừa đứa nào đứa nấy mát lòng, mát dạ biết nhường nào khi đó là dừa được chúng tôi săn sóc.
Cạo miếng cơm dừa non bỏ vào cái cốc thủy tinh to sao đậm vị ngọt. Tôi vẫn thấy những chú cóc có ích kia ngồi chễm chệ nơi nách tàu dừa khoái chí thưởng thức món ăn khoái khẩu mà chẳng muốn rời xa.
Và cứ thế dừa đung đưa vẫy chào bao thế hệ. Nay, chỉ còn có hai ngọn cao vút từ chỗ chỗ bị chặt cao lên trời cùng với những cây dừa khác sống kiên cường bám đất bờ ao làng quê tôi.
Người lớn trong làng chỉ dẫn thanh niên chằng bó hai ngọn dừa quý giá đó lại để bảo tồn chúng cho tới khi nào dừa không trụ nổi với thời gian thì buông bỏ. Rồi một ngày nào đó, các ngọn dừa còn lại cũng sẽ lặng trôi vào quá khứ. Chúng tôi vẫn luôn nhớ mãi cây dừa của quê hương.
© Phùng Văn Định - blogradio.vn
Xem thêm:
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống
















