Nơi nào bình yên như quê hương
2020-01-11 01:20
Tác giả:
Búp Sen
blogradio.vn - Đi làm rồi thì việc xin nghỉ phép càng khó hơn, thêm vào việc phải đi cả chuyến xe và tàu, còn phụ thuộc thời tiết nên việc về nhà càng trở nên hạn chế. Mỗi năm về có một lần là dịp Tết với số ngày đếm trên đầu ngón tay, giống như cảm giác cưỡi ngựa xem hoa vậy.
***
Thoáng cái mà đã hơn mười năm kể từ ngày nó xách ba lô lên và rời xa quê hương, rời xa hòn đảo nhỏ thân thương để vào đất liền học tiếp tục lên cấp 3, học nghề và đi làm. Mặc dù sinh ra và lớn lên tại mảnh đất nhỏ nổi lên và được bao bọc giữa biển đông này, nhưng nó chưa thực sự sống như một người con xứ biển. Có lẽ khoảng thời gian dưỡng bệnh này là cơ hội hiếm hoi trong đời để nó được chiêm nghiệm cuộc sống người dân trên đảo, cảm nhận hết khí trời của mỗi thời điểm trong ngày, nghe được bản tình ca du dương tuyệt vời của sóng biển hoà quyện với tiếng gió rít hằng đêm trước khi đi ngủ. Vẫn là con người đó, vẫn tại nơi chốn đó, nhưng nó của cách đây mười năm đâu nhận thấy được những điều này, những điều giản dị tưởng chừng nhỏ nhoi nhưng sao thân thương quá.
Trước đây khi chưa ra khỏi đảo, bao nhiêu ước mơ hoài bão được nó ấp ủ thật nhiều, mong muốn bước ra thế giới để học hỏi, có thể tiếp cận vươn tới những thứ cao siêu mà nó thấy và đọc được trên báo. Nó chưa từng có ý nghĩ học cho cho biết chữ rồi sống một cuộc đời nội trợ an nhàn.

Nhưng leo càng cao thì gió càng lớn, dần dần thời gian về quê của nó càng ít lại, lúc đầu tính bằng tháng, sau tính bằng tuần và bây giờ là bằng ngày. Đi làm rồi thì việc xin nghỉ phép càng khó hơn, thêm vào việc phải đi cả chuyến xe và tàu, còn phụ thuộc thời tiết nên việc về nhà càng trở nên hạn chế. Mỗi năm về có một lần là dịp Tết với số ngày đếm trên đầu ngón tay, giống như cảm giác cưỡi ngựa xem hoa vậy. Nhưng cuộc đời có ai biết trước được chữ “ngờ”. Hôm nay nó bị bệnh, sức khoẻ không được tốt cũng chưa chắc là xui. Thành phố xô bồ với vô số bụi mịn, nạn kẹt xe và ngập nước đâu phải là nơi thích hợp để nó ở. Lúc này đây, môi trường lý tưởng để nó dưỡng thương chẳng phải là quê nhà sao?
Ngày ngày được phơi mình dưới ánh nắng sớm dịu nhẹ của khí trời cuối đông, hít thở thật sâu sự mơn mởn của gió mùa đầu xuân. Nó thực sự hạnh phúc khi được tắm biển, chẳng gì thú vị hơn việc nằm ngửa giữa biển trời mênh mông, để những con sóng nhỏ đẩy đưa nó đi lại trên mặt nước, mắt nhìn bầu trời xanh mênh mang rộng lớn không dính một hạt bụi trần. Nó có thể nằm ngửa như vậy hàng giờ và không suy nghĩ đến bất cứ việc gì khác, bao ganh đua bon chen trên đời nếu đánh đổi một phút giây này thì chẳng đáng là gì. Từng tấc da, tấc thịt trên người nó như được thấm đậm vị mặn của nước, cả cơ thể như được gột rửa trong sạch, kể cả thể xác lẫn tinh thần.
Biển cả như lòng mẹ ôm lấy những đứa con của mình, luôn thương yêu vô điều kiện, che chở và khoan dung, luôn rộng mở và đón chào mỗi khi chúng trở về.
Những chiếc thuyền lên xuống nhịp nhàng theo cơn sóng, có chiếc mới, có chiếc cũ, thậm chí có chiếc tuổi thọ đã mấy chục năm. Tất cả đều là những chứng nhân lịch sử, như một người ông, người cha chứng kiến cuộc sống hàng ngày của ngư dân trên đảo. Làm biển là nghề chính nuôi sống con dân trên đảo từ khi khai sơ đảo hoang đến giờ. Vào mùa ít gió, trời êm, tôm cá đầy ắp các mạn thuyền, kèm theo đó là tiếng cười hạnh phúc rôm rả của cha, của anh khi neo thuyền về, các mẹ hối hả đưa cá lên bờ để bỏ mối lên các chợ bán. Những con cá tươi ngon được đánh bắt bằng cách thức nguyên thủy nhất và không qua bảo quản hoá chất, chỉ trong một buổi sáng là được bán hết. Vào mùa giông bão, thuyền được neo đậu chắc chắn để tránh gió bão, người dân thường ra biển trông chừng và thấp thỏm cầu mong bão tố có thể nhanh chóng đi xa.

Ông ngoại nó cũng đã ra đi trong một mùa giông bão như thế. Lúc đó nó còn chưa được sinh ra, mọi thứ được kể lại qua lời kể của mẹ nó. Lúc mẹ nó tầm năm tuổi, bà ngoại vừa sinh cậu út thì trong nhà thiếu gạo, ông ngoại thấy trời không tốt nhưng vẫn ráng đi biển để kiếm cá về bán lấy tiền, thời kỳ đó chưa có nhiều thiết bị tiên tiến như bây giờ, bộ đàm không có, dự báo thời tiết lại càng không. Đêm đó ông ngoại nó đã ra đi và không bao giờ quay trở lại. Bà ngoại nó trở thành hoá phụ vài năm rồi cũng tái hôn. Chỉ còn lại mẹ nó và dì hai cùng hai cậu nương tựa nhau mà sống. Dì hai lớn nhất trong nhà nên đóng vai trò như một người mẹ nuôi dạy các em.
Mỗi lần nghe mẹ kể chuyện ngày xưa, nó đều muốn khóc vì rất thương mẹ và các cậu dì, càng thương ông ngoại khi phải ra đi mà không thấy xác, phải chịu sự lạnh lẽo giữa biển cả rộng lớn. Nó nghĩ mình thật may mắn vì được sinh ra trong thời kỳ hoà bình, ăn no đủ ấm, học hành đến nơi đến chốn. Nếu được bạn bè tò mò hỏi về quê hương của mình, nó không chỉ tự hào về nơi mình được sinh ra - một hòn đảo nhỏ bé cách xa đất liền hơn trăm mấy hải lý nhưng là cả một thế giới riêng, mà còn tự hào về phong cảnh hoang sơ xinh đẹp của hòn đảo ngọc - những bãi cát trải dài vô tận, nước biển trong xanh vỗ về những ghè đá chông chênh cứng rắn, nhìn từ trên cao giống như một viên ngọc bích giữa biển Đông, tự hào về con người và những câu chuyện nhân văn cảm động sâu sắc mà họ kể lại cho con cháu.
© Búp Sen – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình: Xếp kỷ niệm vào ngăn ký ức để lúc mệt mỏi tìm về và nhìn lại
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Ta đang gieo gì cho chính ta
Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.
Những bông hoa dại
Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.
Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"
Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.
Người mang gió
Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.
Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu
Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.
Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận
Bạn không cần phải trở nên khác biệt một cách cực đoan. Không cần phải chống lại tất cả để chứng minh mình là ai. Chỉ cần, trong một vài khoảnh khắc nhỏ, bạn dám thành thật hơn với chính mình một chút.
Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.
Có những điều đến tận bây giờ vẫn chưa thể gọi tên, chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất nhỏ nhưng đủ để mình cảm thấy chênh vênh giữa chính tuổi 18 của mình và có lẽ, trưởng thành không phải là biết hết mọi thứ,mà là học cách bước tiếp dù vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.
Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao
Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.
Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau
Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.









