Khoảng bình yên của riêng mình
2020-01-04 01:30
Tác giả:
Hứa T. Quỳnh Trang, Vân Lam, Lam Anh, Thiên Bình
blogradio.vn - Có lẽ tôi bắt đầu “già”. Vì mỗi khi nghĩ đến việc lê la cà phê cà pháo, tôi toàn nghĩ đến không gian để có thể ngồi và ngẫm về nhiều thứ. Có những quán mới đặt chân đến là đã toát lên nét hiện đại, công nghiệp với phong cách năng động. Ngược lại, cũng có những không gian phảng phất nét trầm buồn, rất “già” mà không thể lẫn vào đâu được.
***
Ngày cuối tuần, tôi thích thả mình trên chiếc ghế bành bên bậu cửa nhà tôi, thưởng thức ngụm chè xanh quen thuộc và đọc sách. Chè xanh tự nấu, nóng hổi và nhâm nhi ít bánh ngọt ngào hoà cùng những giai điệu của Yimura, những trang sách còn dang dở. Thật ra, đó cũng là sở thích của tôi từ lâu lắm rồi.
Có những ngày lê la ở quán quen cùng chúng bạn, nhiều khi không hiểu gì về thưởng thức nhưng cả hội vẫn thốt lên rằng thức uống nơi đây được đấy, lần sau mình lại đến nhé! Đó là cái thú vui, vì có chúng bạn và hàng tá những thứ lãng nhách góp vào, như: ngồi bàn nào gần thác nước, bản nhạc đang mở là bản mà mình thích lắm luôn, rồi nhìn cô gái đối diện kìa! Aya, sao xinh thế… và blah blah blah nhiều chuyện khác nữa. Để rồi nhận ra chè xanh ở nhà hay cà phê ở quán, gì cũng thấy ngon. Kiểu như là chất xúc tác, mục đích cuối cùng cũng chỉ để thấy những thứ đang hiện hữu quanh mình mà thôi!
Mới hai hôm trước, tôi tụ họp bạn cũ ở quán cà phê, cái không gian chật hẹp nhưng ồn ào của quán, kèm theo sự đông đúc của các tín đồ cà phê, các cư dân thời đại 4.0 trú ngụ đã làm tôi cảm thấy ngột ngạt. Nhưng vì những điều lãng nhách kiểu như là nơi thuận tiện cho mọi người dễ dàng đến, và lý do chính đáng là lâu rồi không gặp gỡ, làm tôi có động lực hơn để hoà vào đó mà không phải không gian yên tĩnh.

Có lẽ tôi bắt đầu “già”. Vì mỗi khi nghĩ đến việc lê la cà phê cà pháo, tôi toàn nghĩ đến không gian để có thể ngồi và ngẫm về nhiều thứ. Có những quán mới đặt chân đến là đã toát lên nét hiện đại, công nghiệp với phong cách năng động. Ngược lại, cũng có những không gian phảng phất nét trầm buồn, rất “già” mà không thể lẫn vào đâu được.
Cũng có lần tôi đến quán quen, cái không gian yên tĩnh chợt vang lên như ném vài viên đá xuống hồ nước lặng. À thì ra, bàn đằng kia họ đang chơi cờ, hắn thua trong tiếc nuối còn gã thì hả hê với chiến thắng của mình. Cái nhìn trầm ngâm của gã thanh niên nào đó, phả khói thuốc vào không trung thành ra những hình thù kỳ dị, hay tiếng cười phá hà hà của gã trung niên đang xuề xoà với câu chuyện của gã. Điều đó không lấy gì là khó chịu. Nhưng những điều này lạc vào không gian năng động thì xem ra là điều lạc hậu, kỳ quặc, không hợp xu hướng. Vì ở đó, mọi người đi cùng nhau nhưng không nói chuyện với nhau, không phớ lớ hài hước khi ngồi đối diện nhau. Thay vào đó là sự nhộn nhịp trên thế giới phẳng, nơi mà nụ cười thể hiện bằng icon, selfie là kỹ năng thông dụng để check in địa điểm. Rất tự nhiên, những kiểu ảnh tai thỏ, chu môi, nheo mắt hay lạ lùng biểu hiện trên khuôn mặt.
Thật đấy, có lẽ tôi “già”. Tôi tưởng tượng hài hước rằng trong không gian của quán quen thuộc, nơi mà chúng bạn và tôi hay lê la tán gẫu, nếu như gã trung niên cố gắng tạo hình khói thuốc và selfie, mấy ông chơi cờ cười khanh khách khi di chuyển nước cờ, đã bước qua nửa bên kia của cuộc đời mà chụm đầu vào nhau, tóc pha sương thêm ria mép lồm xồm hướng mắt vào camera điện thoại, chu môi rồi nheo mắt tạo kiểu đáng yêu chắc là bi hài lắm.
Tôi cũng thích đi đây đó, khám phá nhiều vùng đất mới. Trong những chuyến đi đó, ngoài những lúc thưởng thức món ngon ở nơi mình đặt chân đến, thì tôi vẫn thích ngồi trong những quán ven đường ăn chút gì đó nhẹ nhẹ thôi, giải khát một nơi xa lạ nhưng người chủ quán vui tính hoạt bát làm tôi thấy mình thân thiện và thoải mái hơn. Có lẽ cũng là thói quen, những lúc như thế, tôi thấy mình đã ra khỏi những ồn ào xô bồ, tôi ngồi đó ngắm nhìn cuộc sống trong một sự ồn ào tĩnh lặng!
Như hôm nay đây, ngày chủ nhật bình yên của tôi. Nắng sớm mai, nhẹ nhàng qua kẽ lá, trong veo. Trên vòm trời xanh thẳm kia, không chút gợn mây. Bên bậu cửa hướng về phía mặt trời, tôi ở đó bên tách chè xanh, bỏ quên đi những điều vụn vặt, chỉ để đắm mình trong những trang sách. Những quyển sách cũ mà tôi mãi vẫn chưa đọc hết chúng, bởi công việc cứ đeo bám mãi chưa dừng.

Không gian lắng đọng trong từng giai điệu của Yimura mà tôi đang nghe, dư vị chè xanh ngọt lịm trong tận cuống họng mình. Tôi mỉm cười cho một ngày đẹp trời, đắm chìm trong không gian của chính mình. Giai điệu du dương, dư vị ngọt ngào, từng trang sách của tôi trở nên thú vị. Không biết, những người bạn của tôi, mọi người đang làm gì với một ngày đẹp như vậy. Ngủ nướng để níu lại giấc mơ đang còn dang dở, hay tụ tập bù khú những câu chuyện đang hot, hay phả vào không gian khói thuốc đau khổ vì tình yêu? Cũng có khi, ngày chủ nhật không phải là ngày đẹp của ai đó, vì chỉ có công việc mới là niềm vui bất tận, và cũng là ngày đẹp nhất chăng?
Rồi ngày chủ nhật cũng sẽ qua nhanh thôi, khi bóng chiều buông như quả bóng tròn đỏ rực bị lọt thõm, ẩn nấp sau hàng hà các toà nhà cao tầng xa tít tắp. Chiều nắng tắt, đường phố lại lên đèn. Đêm phố thị vốn dĩ không ngủ, nhưng trên màn trời đầy sao hay ánh đèn đêm lung linh ấy, đâu đó những trang sách đọng lại trong ký ức của tôi, những điều giản dị.
Ngày mai là ngày thứ hai đầy ắp công việc – thứ hai với hàng hà những thứ vô chừng ném vào mình, hay là ngày gì đi chăng nữa, thì tôi vẫn bình yên thưởng thức tách chè xanh, đọc sách và hưởng thụ ngày chủ nhật của chính mình. Biết đâu đấy, đến khi nào đó không còn thời gian để thưởng thức ngụm chè xanh, cũng không còn được bình yên đọc sách, lúc đó tôi sẽ tiếc nuối biết dường nào.
Tại sao không dành cho mình khoảng bình yên như đã từng cơ chứ?
© Thiên Bình – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình: Đừng mượn nhau vào những ngày cô đơn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.






