Khoảng bình yên của riêng mình
2020-01-04 01:30
Tác giả:
Hứa T. Quỳnh Trang, Vân Lam, Lam Anh, Thiên Bình
blogradio.vn - Có lẽ tôi bắt đầu “già”. Vì mỗi khi nghĩ đến việc lê la cà phê cà pháo, tôi toàn nghĩ đến không gian để có thể ngồi và ngẫm về nhiều thứ. Có những quán mới đặt chân đến là đã toát lên nét hiện đại, công nghiệp với phong cách năng động. Ngược lại, cũng có những không gian phảng phất nét trầm buồn, rất “già” mà không thể lẫn vào đâu được.
***
Ngày cuối tuần, tôi thích thả mình trên chiếc ghế bành bên bậu cửa nhà tôi, thưởng thức ngụm chè xanh quen thuộc và đọc sách. Chè xanh tự nấu, nóng hổi và nhâm nhi ít bánh ngọt ngào hoà cùng những giai điệu của Yimura, những trang sách còn dang dở. Thật ra, đó cũng là sở thích của tôi từ lâu lắm rồi.
Có những ngày lê la ở quán quen cùng chúng bạn, nhiều khi không hiểu gì về thưởng thức nhưng cả hội vẫn thốt lên rằng thức uống nơi đây được đấy, lần sau mình lại đến nhé! Đó là cái thú vui, vì có chúng bạn và hàng tá những thứ lãng nhách góp vào, như: ngồi bàn nào gần thác nước, bản nhạc đang mở là bản mà mình thích lắm luôn, rồi nhìn cô gái đối diện kìa! Aya, sao xinh thế… và blah blah blah nhiều chuyện khác nữa. Để rồi nhận ra chè xanh ở nhà hay cà phê ở quán, gì cũng thấy ngon. Kiểu như là chất xúc tác, mục đích cuối cùng cũng chỉ để thấy những thứ đang hiện hữu quanh mình mà thôi!
Mới hai hôm trước, tôi tụ họp bạn cũ ở quán cà phê, cái không gian chật hẹp nhưng ồn ào của quán, kèm theo sự đông đúc của các tín đồ cà phê, các cư dân thời đại 4.0 trú ngụ đã làm tôi cảm thấy ngột ngạt. Nhưng vì những điều lãng nhách kiểu như là nơi thuận tiện cho mọi người dễ dàng đến, và lý do chính đáng là lâu rồi không gặp gỡ, làm tôi có động lực hơn để hoà vào đó mà không phải không gian yên tĩnh.

Có lẽ tôi bắt đầu “già”. Vì mỗi khi nghĩ đến việc lê la cà phê cà pháo, tôi toàn nghĩ đến không gian để có thể ngồi và ngẫm về nhiều thứ. Có những quán mới đặt chân đến là đã toát lên nét hiện đại, công nghiệp với phong cách năng động. Ngược lại, cũng có những không gian phảng phất nét trầm buồn, rất “già” mà không thể lẫn vào đâu được.
Cũng có lần tôi đến quán quen, cái không gian yên tĩnh chợt vang lên như ném vài viên đá xuống hồ nước lặng. À thì ra, bàn đằng kia họ đang chơi cờ, hắn thua trong tiếc nuối còn gã thì hả hê với chiến thắng của mình. Cái nhìn trầm ngâm của gã thanh niên nào đó, phả khói thuốc vào không trung thành ra những hình thù kỳ dị, hay tiếng cười phá hà hà của gã trung niên đang xuề xoà với câu chuyện của gã. Điều đó không lấy gì là khó chịu. Nhưng những điều này lạc vào không gian năng động thì xem ra là điều lạc hậu, kỳ quặc, không hợp xu hướng. Vì ở đó, mọi người đi cùng nhau nhưng không nói chuyện với nhau, không phớ lớ hài hước khi ngồi đối diện nhau. Thay vào đó là sự nhộn nhịp trên thế giới phẳng, nơi mà nụ cười thể hiện bằng icon, selfie là kỹ năng thông dụng để check in địa điểm. Rất tự nhiên, những kiểu ảnh tai thỏ, chu môi, nheo mắt hay lạ lùng biểu hiện trên khuôn mặt.
Thật đấy, có lẽ tôi “già”. Tôi tưởng tượng hài hước rằng trong không gian của quán quen thuộc, nơi mà chúng bạn và tôi hay lê la tán gẫu, nếu như gã trung niên cố gắng tạo hình khói thuốc và selfie, mấy ông chơi cờ cười khanh khách khi di chuyển nước cờ, đã bước qua nửa bên kia của cuộc đời mà chụm đầu vào nhau, tóc pha sương thêm ria mép lồm xồm hướng mắt vào camera điện thoại, chu môi rồi nheo mắt tạo kiểu đáng yêu chắc là bi hài lắm.
Tôi cũng thích đi đây đó, khám phá nhiều vùng đất mới. Trong những chuyến đi đó, ngoài những lúc thưởng thức món ngon ở nơi mình đặt chân đến, thì tôi vẫn thích ngồi trong những quán ven đường ăn chút gì đó nhẹ nhẹ thôi, giải khát một nơi xa lạ nhưng người chủ quán vui tính hoạt bát làm tôi thấy mình thân thiện và thoải mái hơn. Có lẽ cũng là thói quen, những lúc như thế, tôi thấy mình đã ra khỏi những ồn ào xô bồ, tôi ngồi đó ngắm nhìn cuộc sống trong một sự ồn ào tĩnh lặng!
Như hôm nay đây, ngày chủ nhật bình yên của tôi. Nắng sớm mai, nhẹ nhàng qua kẽ lá, trong veo. Trên vòm trời xanh thẳm kia, không chút gợn mây. Bên bậu cửa hướng về phía mặt trời, tôi ở đó bên tách chè xanh, bỏ quên đi những điều vụn vặt, chỉ để đắm mình trong những trang sách. Những quyển sách cũ mà tôi mãi vẫn chưa đọc hết chúng, bởi công việc cứ đeo bám mãi chưa dừng.

Không gian lắng đọng trong từng giai điệu của Yimura mà tôi đang nghe, dư vị chè xanh ngọt lịm trong tận cuống họng mình. Tôi mỉm cười cho một ngày đẹp trời, đắm chìm trong không gian của chính mình. Giai điệu du dương, dư vị ngọt ngào, từng trang sách của tôi trở nên thú vị. Không biết, những người bạn của tôi, mọi người đang làm gì với một ngày đẹp như vậy. Ngủ nướng để níu lại giấc mơ đang còn dang dở, hay tụ tập bù khú những câu chuyện đang hot, hay phả vào không gian khói thuốc đau khổ vì tình yêu? Cũng có khi, ngày chủ nhật không phải là ngày đẹp của ai đó, vì chỉ có công việc mới là niềm vui bất tận, và cũng là ngày đẹp nhất chăng?
Rồi ngày chủ nhật cũng sẽ qua nhanh thôi, khi bóng chiều buông như quả bóng tròn đỏ rực bị lọt thõm, ẩn nấp sau hàng hà các toà nhà cao tầng xa tít tắp. Chiều nắng tắt, đường phố lại lên đèn. Đêm phố thị vốn dĩ không ngủ, nhưng trên màn trời đầy sao hay ánh đèn đêm lung linh ấy, đâu đó những trang sách đọng lại trong ký ức của tôi, những điều giản dị.
Ngày mai là ngày thứ hai đầy ắp công việc – thứ hai với hàng hà những thứ vô chừng ném vào mình, hay là ngày gì đi chăng nữa, thì tôi vẫn bình yên thưởng thức tách chè xanh, đọc sách và hưởng thụ ngày chủ nhật của chính mình. Biết đâu đấy, đến khi nào đó không còn thời gian để thưởng thức ngụm chè xanh, cũng không còn được bình yên đọc sách, lúc đó tôi sẽ tiếc nuối biết dường nào.
Tại sao không dành cho mình khoảng bình yên như đã từng cơ chứ?
© Thiên Bình – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình: Đừng mượn nhau vào những ngày cô đơn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.






