Phát thanh xúc cảm của bạn !

Quê nội luôn ở trong trái tim tôi

2020-10-19 01:05

Tác giả: Phùng Văn Định


blogradio.vn - Ngồi sau xe của bố, tôi ngoái lại nhìn quê hương nội một lần nữa. Những ký ức ngày còn có nội vẫn ở mãi trong trái tim tôi dù nội đã không còn và dù tôi đã không còn là cậu bé năm nào nữa.

***

Từ khi bà nội mất, tôi ít có dịp về quê hơn so với trước. Hôm nay, việc quan trọng. Bố đèo tôi về thăm quê nội tiện thể một công đôi ba việc và vì cũng chỉ còn mấy ngày nữa là lần giỗ thứ tư của bà nội. Tôi vui sướng là sắp được gặp các em của  cô tôi, thằng Linh, thằng Thảo, cái Hiền. Chắc có lẽ chúng nó đã khác hẳn xưa nhiều lắm.

Thoắt cái, làng quê nội hiện trước mắt tôi. Mọi khi về nghỉ hè thì có nội đứng đón nhưng hôm nay chả thấy nội đâu cả. Lòng tôi buồn lắm, tôi bâng khuâng nhớ lại cái ngày đưa nội về với đất. Không khí bao trùm lên ngôi nhà mà bố tôi cùng cô Lan, cô Hảo sinh ra. 

Cái Hiền và hai cô của tôi khóc mãi, tôi thấy thế cũng oà lên. Hai hàng nước mắt chảy thương nhớ nội. Và thế là cũng đã bốn năm, nội tôi không còn nữa để tôi về nghỉ hè cùng nội chăm vườn rau với đủ loại rau trong ký ức tôi.

Con đường làng quê nội vẫn thế, có chăng có đôi chút đổi thay. Hàng xoan tím hồi đó cây còn thấp hơn chiều cao của tôi, nay to và cao phải biết. Lạ mà quen bởi con đường này, tôi cùng các em cô tôi với lũ trẻ hay chạy nhảy tung tăng tối ngày. 

Ngôi nhà của nội vẫn im lìm đứng đó chờ đợi nội tôi nhưng làm sao đợi được. Nội tôi cùng ông nội trên bàn thờ đang tươi vui nhìn cháu con trong vô vọng. 

Cô Lan bật khóc “Mẹ ơi, cháu mẹ về thăm này mẹ ơi”. Tôi cùng với bố và cô Lan thắp hương cho ông bà. Khói lan tỏa trên bàn thờ cuốn nhẹ nhàng trôi trong gian nhà giữa lẫn trong bóng dáng người thiên cổ. 

noi3

Bố tôi dùng chiếc khăn lau nhung mềm nhẹ lau tấm ảnh của ông và bà cùng với lư hương đã lâu ngày bám bụi thời gian rồi thủ thỉ điều gì đó, mắt bố tôi đỏ hoe. Tôi biết rằng, bố tôi thương bà tôi nhiều lắm. Thương đôi vai gầy gánh cuộc đời nuôi các con ăn học. Thương bà nhẫn nại nuôi con khi ông tôi mất sớm. Và thương cho nội tuổi già mà không được gần gũi chăm sóc phải đi làm ăn xa, mưu sinh, kiếm sống.

Cô Lan và cô Hảo đã chuẩn bị bữa ăn trưa để anh em sum họp rồi còn bàn việc trọng đại chuẩn bị “thay nhà mới” cho bà. Chuyện người lớn làm không liên quan tới tụi nhỏ chúng tôi. 

Tôi cùng thằng Linh, cái Hiền, thằng Thảo ra vườn thăm lại những luống rau của bà. Rau không còn nữa nhưng tôi nhớ mãi cái kì nghỉ hè cuối cùng ở với nội. 

Nỗi nhớ trào dâng trong lòng tôi khi nhìn mấy bụi rau bồ ngót mà cô Lan vẫn sang nhà chăm sóc. Bên tai tôi còn văng vẳng tiếng nói thân thương của  nội “Ở thành phố ít được ăn món này lắm (rau bồ ngót) khi nào về bà gửi cho cháu ít làm quà quê để nhớ tới nội”.

Bỗng nước mắt tôi chực trào tuôn ra. Cái Hiền hỏi “Sao anh khóc?”. Tôi giả vờ rồi lảng sang chuyện khác nhưng cứ nhìn thấy vật gì thân quen của nội, lòng tôi nén lại không được. Tôi cứ ước nội tôi sống lại để dõi theo từng bước đi của cháu con và nội thấy được anh em chúng tôi trưởng thành.

Cuộc sống đủ đầy, thành thị, nông thôn cũng có đổi thay. Quê nội tôi, người đông đúc, ruộng vườn bị thu hẹp lại. Cái ao làng mà mỗi kì nghỉ hè, anh em chúng tôi vùng vẫy, tắm ao nay đã bê tông hóa các bờ bao xung quanh. Dừa trên bờ ít hẳn đi, còn một số cây đứng dang tay đón gió, đón mưa, lao xao xóm nhỏ. 

noi

Trẻ con ngày ấy cùng trang lứa chơi các trò chơi với tôi nay lớn phổng phao,, thấy tôi đi cùng các em tôi liền trêu “Công tử thành phố, tắm ao nữa không?” Rồi giấu mặt nhau phá lên tràng cười giòn tan hoà trong nắng. Thì ra, chúng cũng không quên tôi.

Rảo bước cùng các em tôi trên quê nội, tôi như thấy quê hương tôi đẹp hơn nhiều. Tôi cũng chẳng phân biệt gì cả bởi làng quê yêu dấu của tôi từ nơi này, nơi bố tôi sinh ra, nơi ông bà, các cô tôi đã sống bao đời gần gũi, quen thuộc.

Bốc mộ cho bà xong, tôi lại cùng bố chuẩn bị đồ đạc về thành phố. Lần này tiễn đưa bố con tôi ra về, tôi không thấy nội tôi căn dặn nữa mà các cô tôi “Cháu về, nhớ lâu lâu gọi điện cho cô cháu nhé. Cô thương cháu lắm!” Tôi ngậm ngùi đáp lại “Vâng ạ!” rồi khuất dần trên con đường có hàng xoan đang rì rào reo với gió. 

Ngồi sau xe của bố, tôi ngoái lại nhìn quê hương nội một lần nữa. Những ký ức ngày còn có nội vẫn ở mãi trong trái tim tôi dù nội đã không còn và dù tôi đã không còn là cậu bé năm nào nữa.

© Phùng Văn Định - blogradio.vn

Xem thêm: Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Phùng Văn Định

Thích văn học

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”

back to top