Con đường về nhà
2025-11-25 14:45
Tác giả:
Nhật Vương
blogradio.vn - Đêm hôm đó, Minh không ngủ được. Nằm nhìn trần nhà, cậu tự hỏi: "Mình đã bỏ lỡ bao nhiêu bữa cơm gia đình? Đã bao lâu rồi chưa được ôm ba, ôm mẹ?" Nước mắt cứ thế chảy dài trên gối.
***
Chiều thứ Sáu, thành phố chìm trong những vệt nắng mỏi mệt. Dòng xe kẹt cứng trên đường về ngoại ô như một cơn ác mộng lặp đi lặp lại. Minh ngồi tựa đầu vào cửa kính xe buýt, đôi mắt trĩu nặng. Hơn hai năm rồi, kể từ ngày rời quê, cậu chưa một lần quay lại. Luôn là những cái cớ “bận”, những lời hứa hão huyền “để tuần sau nhé” rồi lại thôi. Mỗi cuộc gọi của mẹ, mỗi câu hỏi thăm nhẹ nhàng của ba, đều bị cậu đáp lại bằng sự vội vã, vô tâm.
"Minh à, cuối tuần này con về nhé, ba dạo này hay mệt, cứ ngồi thẫn thờ ngoài hiên, chắc nhớ con nhiều lắm."
Giọng mẹ qua điện thoại vẫn ấm áp, nhưng khàn đi nhiều. Câu nói ấy như một mũi dao xuyên thẳng vào tim cậu. Một cảm giác tội lỗi, day dứt đến nghẹt thở. Cúp máy, Minh ngồi lặng thinh. Những ký ức tuổi thơ ùa về như một cơn lũ. Căn nhà nhỏ nép mình bên con đường đất đỏ, mùi rơm rạ khô, tiếng gà gáy, tiếng ve kêu... Tất cả như một thước phim quay chậm, sống động đến từng chi tiết. Thì ra, trong guồng quay của cuộc sống, cậu đã bỏ quên những thứ giản dị, quý giá nhất.
Đêm hôm đó, Minh không ngủ được. Nằm nhìn trần nhà, cậu tự hỏi: "Mình đã bỏ lỡ bao nhiêu bữa cơm gia đình? Đã bao lâu rồi chưa được ôm ba, ôm mẹ?" Nước mắt cứ thế chảy dài trên gối.

Sáng hôm sau, khi thành phố còn chìm trong sương sớm, Minh đã kéo vali ra đường. Chuyến xe về quê, một chuyến đi mà cậu đã trì hoãn quá lâu. Con đường dài hơn ba trăm cây số, nhưng với Minh, đó là con đường trở về với chính mình. Càng đi, không khí càng trong lành. Gió mang theo mùi lúa non, mùi đất mẹ. Lòng cậu bỗng bình yên lạ thường. Nước mắt lại trào ra, nhưng lần này là nước mắt của sự giải thoát, của niềm hạnh phúc.
Khi chiếc xe dừng lại, Minh bước xuống. Cậu gần như không kìm được xúc động. Cánh cổng gỗ cũ kỹ, lớp sơn đã bong tróc, nhưng vẫn là nơi thân thuộc nhất. Trong sân, mẹ đang lom khom quét lá, lưng đã còng hơn xưa. Ba ngồi bên hiên, tóc bạc đi gần hết. Minh đứng lặng, nhìn hai bóng hình đã dành cả đời để yêu thương và chờ đợi cậu.
Bỗng mẹ ngẩng lên, đôi mắt rưng rưng, bàn tay run run buông chổi, nghẹn ngào gọi: "Minh... con về rồi à."
Minh không nói được lời nào, chỉ lao tới ôm chầm lấy mẹ. Vùi mặt vào vai gầy đã sạm nắng, cậu hít hà mùi hương quen thuộc, thứ mùi của yêu thương và hy sinh. Ba bước tới, bàn tay thô ráp đặt lên vai Minh, vỗ nhẹ ba cái. Không cần lời nói, Minh cũng hiểu được tất cả.
Bữa cơm chiều hôm đó, món ăn tuy giản dị nhưng ngon hơn bất cứ sơn hào hải vị nào. Mẹ gắp cho cậu từng miếng cá, vừa trách yêu: "Đi làm gì thì làm, cũng nhớ về ăn cơm với ba mẹ chứ con." Minh gật đầu, cố giấu đi đôi mắt đỏ hoe: "Dạ, từ giờ con sẽ về thường xuyên hơn."
Đêm xuống, cả nhà ngồi ngoài hiên. Trăng quê sáng vằng vặc, tiếng dế gáy, tiếng ếch nhái hòa cùng tiếng gió rì rào. Ba chậm rãi nhấp ngụm trà, giọng trầm khàn vang lên: "Nhà mình chẳng có gì to tát, chỉ có tình thương của ba mẹ. Sau này con đi đâu, làm gì, nhớ đừng quên đường về, nghe con." Lời ba như một lời dặn dò thiêng liêng. Minh chợt nhận ra, bao năm qua mình đã mải miết chạy theo những điều lớn lao mà quên đi giá trị giản dị nhất trên đời: gia đình.
Sáng hôm sau, khi chiếc xe khách lăn bánh rời khỏi làng, Minh ngoái đầu nhìn lại. Bóng ba mẹ vẫn đứng đó, vẫy tay chào cho đến khi xe khuất hẳn. Nắng sớm trải vàng trên những ruộng lúa, gió mang theo mùi đất mẹ, và đâu đó, tiếng chim gọi nhau vang vọng như thì thầm: "Về nhà nhé." Minh mỉm cười. Cậu biết, dù con đường phía trước có dài đến đâu, thì nơi này vẫn luôn là bến đỗ bình yên nhất của cuộc đời mình.
© Nhật Vương - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Vì Người Không Xứng Đáng | Blog Radio
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống






