Phát thanh xúc cảm của bạn !

Điều còn lại sau giấc mơ

2021-01-25 01:20

Tác giả:


blogradio.vn - Sau khi ra trường, mỗi đứa ôm một thành phố theo đuổi lí tưởng của mình, chúng nó hoàn toàn mù tịt về nhau. Cảm giác như mọi yêu thương đều thuộc về quá khứ rồi. Nó và Cường giờ chỉ là những ánh nhìn xa lạ khi nhìn nhau

***

Buổi chiều ngày cuối tháng Mười, trời xầm xì làm người ta cảm thấy u buồn hơn. Nó nhanh tay nhấc hết mẻ quần áo trong máy giặt mang ra hiên nhà phơi. Nó bỗng thấy Cường chạy vút qua nha nhà, nhanh như một cơn gió ngang qua. Ánh mắt nó chạm mắt Cường hai giây. Nhưng cũng đủ để nó nhận ra đó là Cường. Gương mặt hoảng hốt, những giọt mồ hôi lăn nhanh từ tóc mai xuống. Khi Cường nhìn nó như thầm nói gì đó với nó mà nó chưa hiểu được, còn gì đó băn khoăn mà chưa được giải đáp. Nó thầm nghĩ sao cậu ấy nhanh như thế? Có chuyện gì chăng? Thế là nó bổ chổng bổ nhào, bỏ chậu quần áo đó, chạy xuống đường xem có chuyện gì. Tới cổng thì vừa kịp, gặp một cô bạn đang chạy theo sát chân Cường, nước mắt chan chứa. Nó thấy bạn ấy, chẳng nghĩ gì nhiều, chạy theo đưa tay kéo cô ấy lại. Ôm cô bạn xa lạ vào lòng, cả hai cùng bị ngã vì cái quán tính gì đó mà nó đoán vậy. Cô bạn hổn hển:

- Đuổi theo cậu ấy, đuổi theo cậu ấy giúp tớ! – Nước mắt cô bạn lăn nhanh, nói với nó thế

- Có chuyện gì thế bạn? – Biết là tò mò nhưng nó không ngăn được mình.

- Cậu ấy cứ trốn tớ mãi. Tớ đã viết thư tỏ tình với cậu ấy, nhưng cậu ấy như không phản ứng gì. Rồi tớ tìm đến nhà cậu ấy hỏi cho đúng cái kết của câu chuyện. Rồi khi nhìn thấy tớ, thì Cường chạy như thế ấy. – Cô bạn buồn rầu kể lại cho nó nghe, trong giọng vẫn còn nghẹn ngào.

À, thì ra lại là một câu chuyện của Cường, một câu chuyện tình tiếp của cậu ấy. Cường là cậu bạn gần nhà nó. Nó và Cường đã chơi chung nhiều năm, thành đôi bạn thân như hình với bóng. Để rồi một ngày đẹp trời, khi mọi noron thần kinh của nó thấy chếnh choáng với cậu bạn ngồi trước xe ngoảnh mặt lại với nó cười một nụ cười khiến tim nó loạn nhịp. Rồi nó thích Cường như một quy luật tất yếu. Thân nhau đến mức như thế khiến nó thừa can đảm để tỏ tình với Cường. Đúng, chính nó, cũng giống như cô bạn này, mạnh mẽ và bướng bỉnh, nói lời với Cường. Đáng tiếc là sau vụ tỉnh tò ấy thì Cường hoàn toàn im lặng, còn nó thì hụt hẫng, ngại ngùng rồi xa nhau. Để rồi sau khi ra trường, mỗi đứa ôm một thành phố theo đuổi lí tưởng của mình, chúng nó hoàn toàn mù tịt về nhau. Cảm giác như mọi yêu thương đều thuộc về quá khứ rồi. Nó và Cường giờ chỉ là những ánh nhìn xa lạ khi nhìn nhau, như sáng nay vậy.

Nó thấy đồng cảm với cô bạn kia. Cô bạn ấy còn đủ mạnh mẽ để tìm cậu ấy hỏi lí do. Còn nó thì không:

- Này, thôi cậu đừng buồn nữa? Liệu cậu tìm được câu trả lời ở nơi Cường thì cậu sẽ hết buồn và tự trách mình không? Vậy nên tạm quên chuyện này đi. Vào nhà tớ chơi không? Tớ là Trang, bạn là ai?

Nó dẫn Chi – Tên cô bạn ấy vào nhà. Ngoài cửa vẫn mấy bác hàng xóm thì thào nói chuyện với nhau, than khổ cho con bé kia. Xóm nó đã quá quen với cảnh này, Cường trở nên nổi tiếng với những cô bạn. Nghe mấy bác, nó khẽ mỉm cười. Đâu chỉ riêng mình nó đâu.

- Này, dậy đi con. – Giọng mẹ nhẹ nhàng yêu thương

Nó tỉnh, hóa ra chỉ là một giấc mơ. Thế đó, ngay cả khi mơ ngủ thì vẫn là ánh mắt cậu ấy vẫn da diết nhìn nó như thế. Hiện tại, nó vừa tỉnh lại sau một giấc ngủ do đi đường dài về quê. Chuyến này nó về quê nghỉ hè hai tuần, một kì nghỉ khá dài.

Năm đầu học đại học của nó đầy căng thẳng môi trường mới, bè bạn mới, những căng thẳng bài vở, công việc làm thêm. Mọi năng lượng trong người cảm giác trôi tuột đi đâu, nó chỉ muốn về nhà, chí chóe om tỏi với cô em gái với bố với mẹ. Thời gian rượt đuổi nó, nó lao đầu vào học từ khi buông tay với thứ tình cảm học trò đầu đời.

Nó đã mất tình yêu đầu đời, và mất luôn tình bạn, Cường giờ không thể tính là bạn nó nữa rồi vì ngay cả nói chuyện hay nhắn tin hay thông tin của nhau nó còn không có nữa. Nó trốn tránh cậu ấy. Mạng xã hội của chúng nó là yahoo, nó cũng chỉ “add nick” cậu ấy để mội ngày thấy biểu tượng sáng đèn của cậu ấy, nếu cậu tắt đèn thì nó cũng đi ngủ. Điều nó chờ đợi là một tin từ Cường, nhưng chưa bao giờ có. Cứ mỗi khi nghĩ đến Cường là mọi kỉ niệm đẹp bâng quơ đưa nó trở về ngày thơ bé.

Lần này nó biết là Cường đã nghỉ hè từ tháng trước rồi, nên nó rất yên tâm sẽ không chạm mặt cậu ấy. Nghĩ thế là nó, vơ cái áo chống nắng. Lặng lẽ mang cần câu cá, lấy một ít mồi câu bố đã chuẩn bị sáng nay trước khi đi làm cho nó. Mang cần đi câu.

Nó chọn ngồi câu ở trên chiếc thuyền hoang cạnh bờ sông, nơi mà thửa trước chúng nó hay chơi đánh trận giả, chơi làm nhà, câu cá, nướng cá trên chiếc thuyền hoang này. Chiếc thuyền của những buổi trưa hè mải nghịch của những đứa trẻ xóm này, có nó, có Cường. Giờ đây xóm vắng vẻ. Nó chậm rãi thả cần câu, thoải mái hưởng thụ cảm giác mát mẻ của nước sông và bóng cây. Một buổi sáng hè thật tuyệt. Đang trầm ngâm, bất chợt:

- Góc đấy chỉ có rô thôi, cậu câu góc này có nhiều cá này.

Nó ngước lên, qua viền mũ phớt nó thấy cái nheo mắt, nụ cười quen thuộc, Cường. Nó giật mình, đứng phắt dậy, mặt nóng ran, ú ớ:

- Sao cậu lại ở đây?

- Sao tớ không được ở đây, dinh thự của tớ ở đây mà ? – Cường khẽ nhăn mặt

- Ờ, cậu về khi nào – Nó thỏ thẻ

- Tớ về hôm qua, trên chuyến xe cùng cậu, cậu mải ngủ không để ý thấy tớ. Xuống xe thì đâm thẳng về, gọi mãi không nghe, người đi qua nhiều ồn quá.

- Ờ, tớ xin lỗi – Nó mường tượng lại, sao nó không thấy cậu ấy, sao nó không biết được chứ, lại tự trách móc cái tật cứ lên xe là ngủ của mình. Trước kia là vì nó không muốn giao tiếp với ai trên xe, sợ rằng sẽ nảy sinh nhiều mối quan hệ từ đó.

Thế là Cường hồn nhiên ngồi cạnh nó, thả cần câu cùng nó. Hai đứa bỗng rơi vào im lặng. Sau bao nhiêu thời gian, khoảng cách, có bao thay đổi giữa hai con người ngồi đây. Cái cách Cường bắt chuyện như kiểu chúng nó của nhiều năm trước, thân thiết, gần gũi, chưa có khoảng lặng nào giữa chúng nó. Cứ bình yên đến như thế.

- Này, xin lỗi cậu chuyện năm đó nha. Tớ đã không trả lời và trốn tránh cậu. – Cường nói nhưng không nhìn nó.

- Ừ, cũng không có gì, tớ quên rồi – Nó giả tảng

- Tớ hồi đó đã rất ngốc xít nghĩ rằng, tớ không xứng với cậu, tớ đã trượt nguyện vọng một của ngành tớ thi. Cậu nhớ không? Tớ trẻ con ôm bao nhiêu tự ti. Để rồi tớ bẹp dí với suy nghĩ đó. Một năm qua tớ đã rất hối hận, rằng lẽ ra tớ nên nói hết suy nghĩ với cậu. Nó quá hèn nhát nhỉ? – Cường quay sang ánh mắt đầy những câu hỏi

Nó không biết nói gì với ánh mắt đó.

- Cậu có thể cho tớ cơ hội trả lời lại không? Tớ thích cậu, thích cậu lâu lắm rồi, từ hồi cậu là cô bé đen nhẻm, mái tóc ngố tàu, hay cười làm tớ loạn nhịp. Những tháng đầu học đại học tớ thường bắt xe đến chỗ cậu, tìm đến những nơi cậu có thể đến, để có thể tình cờ gặp cậu. Vậy mà mất một năm chữ tình cờ mới dừng tại đây – Cậu ấy nói triền miên một hồi với nó hay với chính cậu ấy. Nhưng chẳng ai để ý đến chuyện đó. Nó nắm tay cậu ấy, phát hiện ra giọng từ phía cổ họng lạc từ lúc nào:

- Tớ kể cậu nghe chuyện tớ mơ đêm qua về một cô bạn tên Chi. Cậu có quen ai tên Chi không?

Nó cười, cậu ấy cười, ở lãnh địa của chúng nó. Và nỗi buồn trôi qua thật nhanh. Ở dưới gốc đa, hai bóng lưng in dưới nước, lăn tăn theo gọn sóng nhỏ. Bầu trời bỗng trở nên xanh trong, đầu cô gái tựa vào chàng trai như yêu thương năm nào.

© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Mối quan hệ của chúng ta là tình bạn hay tình yêu? | Radio Tình Yêu

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.

back to top