Lời nói tỉnh ngộ: Tiền lương bạn vất vả cày mỗi tháng chỉ bằng bữa ăn nhẹ của người khác, hãy sống vì điều này!
2024-04-25 14:15
Tác giả:
Ý nghĩa của việc đi làm không quá phức tạp như chúng ta tưởng.
***
Bất kì ai trong chúng ta khi đến tuổi đi làm, đều mong có được một công việc tốt, khiến bản thân luôn tràn đầy năng lượng để cống hiến. Nhưng mọi sự không lúc nào cũng suôn sẻ như mong đợi, đôi khi bạn sẽ thấy công việc mình đang làm thật vô vị, quá trình 8 tiếng xuất hiện trên công ty chỉ toàn sự tiêu cực, bản thân bạn như đang lạc lõng so với mọi người. Bạn đã từng như thế bao giờ chưa ?
Một cư dân mạng Trung Quốc đã bộc bạch như sau:
"Mấy năm đầu sau khi tốt nghiệp, cuộc đời tôi chỉ xoay quanh mỗi chuyện đi làm, tăng ca liên tục mấy tháng cũng chẳng hề hấn gì. Vì khi ấy tôi chỉ mong mình trở thành một nhân viên văn phòng thật mẫn cán, thật chuyên nghiệp, trở thành người mà công ty không thể thiếu. Tôi khao khát được chứng minh bản thân, khao khát được nghe lời công nhận năng lực.
Nhưng sau vài năm đi làm, giờ tôi bỗng thấy đây là một chuyện hết sức vô vị. Suy cho cùng, công việc cũng chỉ để kiếm tiền, mà trải nghiệm cuộc sống mới là điều quan trọng. Đừng cố tìm kiếm ý nghĩa ở nơi làm việc, hãy trải nghiệm cuộc sống, bạn mới thật sự tìm ra ý nghĩa."
Sau một thời gian đi làm, không ít người bỗng nhận ra mình dần mất hứng thú với công việc.

Đáp lại ý kiến này, một nhân viên làm ngành hàng không dân dụng đã có những dòng chia sẻ thấm thía nhận được nhiều sự đồng tình từ cư dân mạng:
"Cứ thử ghé những khu trung tâm thương mại sang chảnh bậc nhất khu vực một lần, bạn sẽ thấy, trên đời này thực ra có rất nhiều người không hề đi làm. Họ là những freelancer, chủ cửa hàng trực tuyến hoặc cách doanh nghiệp nhỏ, người làm truyền thông tự thân (self-media), thậm chí có người chỉ đơn thuần ở nhà nội trợ.
(*Đi làm ở đây nói đến việc đi làm mỗi ngày 8 tiếng, có thể tăng ca, làm từ thứ 2 đến thứ 6 hoặc thứ 7.)
Vốn dĩ thế giới này không tồn tại khái niệm đi làm hành chính như hiện nay. Vài chục năm trước thôi, người ta đi làm lúc mặt trời mọc và về nhà khi nắng tắt. Nếu trời nhiều mây, có mưa hoặc thời tiết hơi xấu, họ có thể thoải mái nghỉ ở nhà.
Nhưng rồi công nghiệp phát triển hơn, thay vì làm ruộng, người ta bắt đầu đi vào nhà máy, công ty và việc đi làm từ 9h sáng đến 5h chiều diễn ra mỗi ngày. Những năm gần đây, để theo kịp sự phát triển nhanh chóng của thời đại này, nhiều công ty bắt đầu áp dụng hình thức đi làm từ 9h sáng đến tối, làm từ thứ 2 đến hết thứ 7. Người lao động bắt đầu gây áp lực cho chính mình, họ xem việc đi làm như thứ tạo dấu ấn, đóng góp cho sự phát triển của công ty.
Không thể không thừa nhận, rất nhiều người đi làm chỉ vì cảm giác, xung quanh mình mọi người cũng đang đi làm. Nên khi thử bước ra phạm vi này, đôi khi bạn sẽ giật mình khi hóa ra có nhiều người không đi làm giờ hành chính như chúng ta tưởng.
Ý nghĩa của việc đi làm không cần quá cao siêu, có người thích cảm giác đạt được thành tựu trong công việc, có người đơn thuần là cần thu nhập hàng tháng để nuôi gia đình. Bạn đừng mãi băn khoăn tìm một lý do thật vĩ mô để thần thánh hóa việc đi làm.
Cuộc sống đã đủ mệt mỏi rồi, nên suy nghĩ đơn giản thôi.
Miễn bạn đừng đi quá xa, quên mất lý do ban đầu mình đặt ra là được.
Nuôi được bản thân và gia đình nhưng không quên tận hưởng, trải nghiệm cuộc sống, như thế là đủ. Chỉ cần bạn đừng biến công việc thành lý do tồn tại duy nhất trong đời mình, gây áp lực lên bản thân, vừa quần quật cày cuốc vừa lắng lo suy nghĩ, so sánh mình với người khác.
Công việc không phải lúc nào cũng vô nghĩa, còn điều luôn có ý nghĩa nhất chính là bạn sau khi kết thúc giờ làm. Mọi thứ có ý nghĩa hay không phụ thuộc vào tư duy của bạn. Miễn bạn đừng đi quá xa, quên mất lý do ban đầu mình đặt ra là được.
Theo PNS
Mời xem thêm chương trình:
Thế Gian Rộng Lớn, Em Vẫn Yêu Anh Thêm Lần Nữa (Phần 1) | Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Ta đang gieo gì cho chính ta
Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.
Những bông hoa dại
Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.
Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"
Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.
Người mang gió
Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.
Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu
Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.
Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận
Bạn không cần phải trở nên khác biệt một cách cực đoan. Không cần phải chống lại tất cả để chứng minh mình là ai. Chỉ cần, trong một vài khoảnh khắc nhỏ, bạn dám thành thật hơn với chính mình một chút.
Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.
Có những điều đến tận bây giờ vẫn chưa thể gọi tên, chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất nhỏ nhưng đủ để mình cảm thấy chênh vênh giữa chính tuổi 18 của mình và có lẽ, trưởng thành không phải là biết hết mọi thứ,mà là học cách bước tiếp dù vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.
Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao
Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.
Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau
Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.






