Lời nói tỉnh ngộ: Tiền lương bạn vất vả cày mỗi tháng chỉ bằng bữa ăn nhẹ của người khác, hãy sống vì điều này!
2024-04-25 14:15
Tác giả:
Ý nghĩa của việc đi làm không quá phức tạp như chúng ta tưởng.
***
Bất kì ai trong chúng ta khi đến tuổi đi làm, đều mong có được một công việc tốt, khiến bản thân luôn tràn đầy năng lượng để cống hiến. Nhưng mọi sự không lúc nào cũng suôn sẻ như mong đợi, đôi khi bạn sẽ thấy công việc mình đang làm thật vô vị, quá trình 8 tiếng xuất hiện trên công ty chỉ toàn sự tiêu cực, bản thân bạn như đang lạc lõng so với mọi người. Bạn đã từng như thế bao giờ chưa ?
Một cư dân mạng Trung Quốc đã bộc bạch như sau:
"Mấy năm đầu sau khi tốt nghiệp, cuộc đời tôi chỉ xoay quanh mỗi chuyện đi làm, tăng ca liên tục mấy tháng cũng chẳng hề hấn gì. Vì khi ấy tôi chỉ mong mình trở thành một nhân viên văn phòng thật mẫn cán, thật chuyên nghiệp, trở thành người mà công ty không thể thiếu. Tôi khao khát được chứng minh bản thân, khao khát được nghe lời công nhận năng lực.
Nhưng sau vài năm đi làm, giờ tôi bỗng thấy đây là một chuyện hết sức vô vị. Suy cho cùng, công việc cũng chỉ để kiếm tiền, mà trải nghiệm cuộc sống mới là điều quan trọng. Đừng cố tìm kiếm ý nghĩa ở nơi làm việc, hãy trải nghiệm cuộc sống, bạn mới thật sự tìm ra ý nghĩa."
Sau một thời gian đi làm, không ít người bỗng nhận ra mình dần mất hứng thú với công việc.

Đáp lại ý kiến này, một nhân viên làm ngành hàng không dân dụng đã có những dòng chia sẻ thấm thía nhận được nhiều sự đồng tình từ cư dân mạng:
"Cứ thử ghé những khu trung tâm thương mại sang chảnh bậc nhất khu vực một lần, bạn sẽ thấy, trên đời này thực ra có rất nhiều người không hề đi làm. Họ là những freelancer, chủ cửa hàng trực tuyến hoặc cách doanh nghiệp nhỏ, người làm truyền thông tự thân (self-media), thậm chí có người chỉ đơn thuần ở nhà nội trợ.
(*Đi làm ở đây nói đến việc đi làm mỗi ngày 8 tiếng, có thể tăng ca, làm từ thứ 2 đến thứ 6 hoặc thứ 7.)
Vốn dĩ thế giới này không tồn tại khái niệm đi làm hành chính như hiện nay. Vài chục năm trước thôi, người ta đi làm lúc mặt trời mọc và về nhà khi nắng tắt. Nếu trời nhiều mây, có mưa hoặc thời tiết hơi xấu, họ có thể thoải mái nghỉ ở nhà.
Nhưng rồi công nghiệp phát triển hơn, thay vì làm ruộng, người ta bắt đầu đi vào nhà máy, công ty và việc đi làm từ 9h sáng đến 5h chiều diễn ra mỗi ngày. Những năm gần đây, để theo kịp sự phát triển nhanh chóng của thời đại này, nhiều công ty bắt đầu áp dụng hình thức đi làm từ 9h sáng đến tối, làm từ thứ 2 đến hết thứ 7. Người lao động bắt đầu gây áp lực cho chính mình, họ xem việc đi làm như thứ tạo dấu ấn, đóng góp cho sự phát triển của công ty.
Không thể không thừa nhận, rất nhiều người đi làm chỉ vì cảm giác, xung quanh mình mọi người cũng đang đi làm. Nên khi thử bước ra phạm vi này, đôi khi bạn sẽ giật mình khi hóa ra có nhiều người không đi làm giờ hành chính như chúng ta tưởng.
Ý nghĩa của việc đi làm không cần quá cao siêu, có người thích cảm giác đạt được thành tựu trong công việc, có người đơn thuần là cần thu nhập hàng tháng để nuôi gia đình. Bạn đừng mãi băn khoăn tìm một lý do thật vĩ mô để thần thánh hóa việc đi làm.
Cuộc sống đã đủ mệt mỏi rồi, nên suy nghĩ đơn giản thôi.
Miễn bạn đừng đi quá xa, quên mất lý do ban đầu mình đặt ra là được.
Nuôi được bản thân và gia đình nhưng không quên tận hưởng, trải nghiệm cuộc sống, như thế là đủ. Chỉ cần bạn đừng biến công việc thành lý do tồn tại duy nhất trong đời mình, gây áp lực lên bản thân, vừa quần quật cày cuốc vừa lắng lo suy nghĩ, so sánh mình với người khác.
Công việc không phải lúc nào cũng vô nghĩa, còn điều luôn có ý nghĩa nhất chính là bạn sau khi kết thúc giờ làm. Mọi thứ có ý nghĩa hay không phụ thuộc vào tư duy của bạn. Miễn bạn đừng đi quá xa, quên mất lý do ban đầu mình đặt ra là được.
Theo PNS
Mời xem thêm chương trình:
Thế Gian Rộng Lớn, Em Vẫn Yêu Anh Thêm Lần Nữa (Phần 1) | Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ
Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”
Bó rau giữa mùa gió núi
Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.
Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi
Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.
Không thể níu giữ chân anh
Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.
Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em
Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.
Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp
Hà Nội đêm nay – Thành phố đang lặng im, nhưng trong đó có một người đang cố gắng tìm lại bình yên.
Phía sau rực rỡ
Chiều đầu đông, Nhật Khải với gương mặt đỏ bừng bên bếp lửa khi hôm nay anh trổ tài đầu bếp cho gia đình Tiểu Quỳnh, mấy quả ngô, su hào, rau cải được Nhật Khải chuẩn bị nấu món canh súp. Anh chàng cộng sự khen vui “Tần Khải hôm nay trở thành đầu bếp nông dân rồi”, còn Tiểu Quỳnh thì cười hồn nhiên: “Tần Khải nấu ăn cũng không tệ”.
Mùa hoa nở rực rỡ
Cô bé Đà, học sinh lớp 8, sống ở vùng đồi Đà Lạt và rất yêu hoa, thích vẽ. Khi trường tổ chức cuộc thi “Vẽ về mùa xuân quê em”, ban đầu Đà còn ngại ngùng, sợ tranh mình không đẹp. Nhờ lời khuyên của mẹ, cô đã vẽ thêm hình ảnh người mẹ chăm hoa trong bức tranh, thể hiện tình yêu và sự biết ơn. Kết quả, Đà đạt giải nhất. Từ đó, cô nhận ra rằng vẻ đẹp thật sự không chỉ nằm ở những bông hoa ngoài kia mà còn ở trong trái tim biết yêu thương và nỗ lực của mình.
Chờ đến khi thôi chờ
Chờ vì còn yêu. Chờ vì còn hy vọng. Chờ vì sợ mất đi chút ấm áp mong manh. Chờ vì chưa đủ can đảm để dứt. Và rồi… thôi chờ không phải vì hết yêu, mà vì hiểu mình xứng đáng được sống trọn vẹn.
Tôi là ai trong sự khác biệt?
Có lẽ, tôi không cần một câu trả lời thật rõ cho câu hỏi “Tôi là ai trong sự khác biệt?”. Tôi chỉ cần biết rằng, khi mọi thứ xung quanh đổi thay, tôi vẫn còn đủ can đảm để sống đúng với cảm xúc của mình. Để không đánh mất những người tôi yêu. Để không bỏ quên chính mình. Và nếu bạn cũng đang thấy mình khác đi một chút so với thế giới này, thì không sao cả. Có thể, sự khác biệt ấy chính là nơi bạn còn giữ được trái tim mình.






