Bầu Trời Và Cơn Gió
2024-03-01 05:25
Tác giả:
Lâm Đình Phong
Có bao giờ bạn có một tình yêu mà tin nhắn đều dài ngập tràn đến nỗi không thể trả lời kịp hết tất cả cho những cuộc trò chuyện chưa?
Và phải phân chia ra nhiều ứng dụng nhắn tin để sắp xếp tin nhắn nhưng ở đâu thì tin nhắn đều vô tận đến đó. Từ cuộc trò chuyện này khi trả lời dứt điểm thì lại phát triển thành trò chuyện khác và nhiều chủ đề khác nhau. Điểm kết thúc của cuộc trò chuyện cũ cũng là điểm bắt đầu của cuộc trò chuyện mới. Cả hai không cần suy nghĩ phải nói với nhau những gì hay chủ đề mỗi ngày nên nói là gì. Họ cứ liên tục tương tác qua lại với nhau mãi không có giới hạn và điểm dừng cho những cuộc trò chuyện ấy. Kể cả lúc bên cạnh nhau thì cảm xúc của họ lại càng mãnh liệt. Vì ban đầu họ đến với nhau bằng sự đồng điệu và bay bổng của tâm hồn, cho nên tựa như hai cuốn tiểu thuyết hòa quyện vào nhau vậy. Chàng ấy là Phong và cô ấy là Bình. Một cơn gió luôn tỏa sự dịu mát đến muôn nơi. Chàng đã tìm thấy bầu trời bình yên của riêng mình để có thể bay lượn cũng như gửi gắm tâm tình ở đó. Những tâm tình cứ trôi mãi tượng trưng cho tình yêu vô hạn của họ. Là tình yêu của bầu trời thanh bình và cơn gió ấm áp.
Trước đây bầu trời này luôn gắn liền với những cơn giông bão to lớn, tạo nên những hố sâu đen tối nhất và có cả một bức tường dày đặc khắc nghiệt như một lớp vỏ bảo vệ vô hình để tránh cho các tác nhân khác xâm nhập vào bên trong. Bầu trời từ đó cứ mãi ở trong giới hạn ấy và chôn giấu những cơn giông bão cứ luôn ập đến mình. Mọi thứ xung quanh bắt đầu sợ hãi, căm ghét và bỏ mặc bầu trời kia để nó ngày càng trở nên xám xịt hơn. Nhưng có một cơn gió cô độc đã đi đến nơi vừa tươi đẹp nhưng cũng vừa nguy hiểm nhất của thiên nhiên bởi sự vô tận của nó. Cơn gió ấy đã tỏa ra ánh hào quang từ trái tim thuần khiết của mình để hóa giải mọi lời nguyền đen tối cho bầu trời. Nhưng bầu trời vì sợ những mảnh vỡ của mình gây hại đến cơn gió nên ban đầu đã tìm mọi cách xua đuổi nó. Nhưng cơn gió nguyện chấp nhận đi xuyên qua bức tường dày đặc kia để ôm lấy bầu trời vào lòng và sưởi ấm. Chàng gió cứ bay lượn trong khung trời đó. Vì cô nàng bầu trời mà chịu bão giông, dù có là giông lớn nhất đi chăng nữa nhưng sâu trong hố đen đó là cả một sự bình yên dành cho chàng. Nhờ tình yêu cao cả kia mà cô ấy chịu đối mặt với mọi cơn giông và nguyện bước ra cùng chàng đắp lại mọi thứ. Sau cùng chỉ còn lại hạnh phúc viên mãn . Chính sức mạnh tình yêu ấy đã khiến bầu trời trở nên xanh tươi hơn, sẵn sàng dấn thân vào ngục tối ẩn sâu trong trái tim đầy vết nứt của chàng gió và soi đèn cho chàng rồi bên cạnh chở che không rời đi.
Khi hai cá thể đồng điệu từ mọi giông bão ở quá khứ đến tâm hồn. Từ sở thích, chân lý sống, từng nhịp xúc cảm cũng như đam mê và khát vọng trong tương lai. Họ có cùng 1 nhân sinh quan, suy nghĩ và trực giác về nhau. Những khuyết điểm và hố đen sâu thẳm của cả hai gần như tương tự nhau đồng thời bù đắp cho nhau để xua đi những cơn giông giá lạnh nơi họ tìm đến thiên đường của riêng mình. Bầu trời và cơn gió vừa gặp nhau đã hòa quyện thành cảm giác gọi là "nhà". Một cảm giác thân thuộc như đã quen biết nhau từ ngàn kiếp. Họ đã tìm thấy nhau, sau đó chữa lành vết thương cho nhau. Tình yêu của họ đi ngược từ đau khổ, nước mắt và đắng cay rồi cuối cùng mới đến hạnh phúc vì họ buộc phải hóa giải lời nguyền cho đối phương. Càng đau khổ thì họ lại càng hạnh phúc, không hề sợ hãi mệt mỏi muốn buông tay. Vì đau khổ chính là bàn tay để nâng niu tình yêu của họ mỗi lúc một nhiều hơn. Tình yêu này là một sự kỳ diệu của tạo hóa thiên nhiên và được ban tặng bởi vũ trụ.
Một bầu trời bình yên và một cơn gió ấm áp. Bình và Phong, hai cái tên dường như vốn dĩ đã thuộc về nhau. Bức bình phong luôn là vũ khí để che chắn những luồng khí độc từ bên ngoài. Mang đến sinh khí, vận may, sức khỏe và tài lộc cho mọi người. Cũng giống như họ luôn bảo vệ sinh mệnh cho nhau vậy.
© Lâm Đình Phong - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tết này con sẽ về (Phần 8)
Tôi từng nghĩ mình đã quen với những chuyến đi một mình, quen với việc không ai đón, không ai chờ. Nhưng khoảnh khắc này, giữa mùi hoa Tết phảng phất và những tiếng gọi nhau thân quen, tôi mới nhận ra rằng: mình chưa từng hết muốn được trở về.
Mùa hoa xoan
Tôi nhớ những đêm dài thuở xưa. Gió thổi qua bậu cửa, lùa vào mái nhà tranh nghe lành lạnh. Trong bóng tối, tiếng cha ho khản như mắc lại nơi cổ họng. Mẹ trở mình khẽ khàng, thao thức đến gần sáng. Những năm gian khó, cái đói luôn rình rập. Cha lo vụ giáp hạt, tính chuyện sắn khoai độn cơm. Mẹ đong đếm từng bát gạo trong chum, chỉ mong ngày mai vẫn còn đủ nấu nồi cơm nóng.
Nhật kí tuổi 18
Sau một kì nghĩ hè đầy kỉ niệm, chúng tôi trở lại ngôi trường với những tiếng cười nói rôm rả, mỗi người lại có những câu chuyện đầy thú vị về mùa hè đáng nhớ của mình, ai cũng sôi nổi và toát lên vẻ thơ ngây và trong sáng, nhưng có lẻ mùa hè ấy cũng là một mùa hè sẽ chẳng thể nào quên được vì đó là mùa hè cuối cùng của thời học sinh.
Tết này con sẽ về (Phần 7)
Cúp máy, tôi đứng rất lâu giữa dòng người đang hối hả mua sắm. Không hiểu sao, lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi không thấy sợ Tết nữa. Tôi không còn nghĩ đến sự trống trải của những con đường vắng, hay những bữa ăn một mình. Thay vào đó, trong đầu tôi hiện lên hình ảnh ba lụi cụi lau bàn thờ, em trai phụ ba treo câu đối, căn nhà quen thuộc có mùi nhang trầm và mùi bánh mới hấp.
Thong dong như gió, tự tại như mây
Thong dong như gió, gió đi qua trần gian không hối hả, không cưỡng cầu, cũng chẳng mang theo gánh nặng. Gió lướt qua cánh đồng, ghé mái hiên nhà, mơn man trên hàng cây, để lại sự dịu mát rồi lặng lẽ rời đi. Người biết sống thong dong cũng vậy, họ học cách bước chậm, biết dừng lại đúng lúc để lắng nghe thân tâm mình, nhận ra đâu là điều cần giữ, đâu là thứ nên buông.
Đài vinh quang của riêng mình
Tôi nhớ lại lời hẹn trong quá khứ: “Hẹn gặp bạn trên đài vinh quang phía trước” gắn với một người quan trọng đã không xuất hiện trong ngày tốt nghiệp. Theo thời gian, giữa những bộn bề cuộc sống, “tôi” dần quên đi lời hẹn ấy và nhận ra rằng “vinh quang” không còn là thành công rực rỡ trước đám đông, mà là sự bình yên và kiên trì trong hành trình riêng. Kết thúc mở: “tôi” tiếp tục hành trình của mình, không còn tìm kiếm người cũ, nhưng vẫn giữ một cảm giác dịu dàng, sẵn sàng cho khả năng gặp lại hoặc không vì điều quan trọng nhất giờ đây là cách mỗi người tự chạm đến “đài vinh quang” của riêng mình.
Tết này con sẽ về (Phần 6)
Ông không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát từng thay đổi nhỏ của tôi. Ông thấy tôi giật mình mỗi khi nghe tiếng cửa mở, thấy tôi ngồi rất lâu trước bàn ăn nhưng không động đũa, thấy tôi thức trắng nhiều đêm, mắt đỏ hoe nhưng tuyệt nhiên không rơi một giọt nước mắt nào. Sự dằn vặt của tôi như một lưỡi dao cùn, không giết chết ngay, nhưng cứa từng nhát một vào lòng người cha đã mất vợ. Có những buổi tối, ba đứng trước cửa phòng tôi rất lâu mà không gõ. Tôi biết ba ở đó. Tôi biết ba muốn nói gì đó. Nhưng cả hai cha con đều bất lực trước nỗi đau của nhau, không ai dám chạm vào vì sợ làm vết thương rách toạc thêm.
Làm sao để em có thể quên anh
Ngoài kia nắng vẫn ngập tràn vì mặt trời vẫn soi rọi mỗi ngày nhưng cõi lòng em thì lạnh ngắt và em vẫn giãy giụa với nỗi day dứt đó, làm sao em có thể trở về bên anh làm sao em có thể quên được anh.
Chỉ một giây gió thổi
Thanh xuân vốn dĩ là như vậy không cần lời tỏ tình rành mạch, không cần những cái nắm tay lãng mạn dưới mưa. Chỉ cần một khoảnh khắc gió thổi, tóc bay, nụ cười bất lực và một mùi hương thoảng qua là đủ để trái tim rung lên từng nhịp dài.
Biết đủ là hạnh phúc
"Người biết đủ luôn là người hạnh phúc” Vì trong tim luôn giữ được bình yên Dẫu cuộc đời còn lắm nỗi ưu phiền Vẫn nhẹ bước, chẳng ưu tư vướng bận.



