Người Yêu Hay Tình Yêu?
2024-02-29 08:05
Tác giả:
Lâm Đình Phong
Ngày nay, một số người chỉ đi tìm người yêu chứ không phải là tình yêu. Họ đến với nhau qua sự tìm hiểu, hẹn hò trực tuyến, xem mắt, đi dạo, cà phê, xem phim rồi trạm dừng chân cuối cùng là nơi để giao thoa thể xác.
Họ tìm người để yêu, để sống cùng và thỏa mãn dục vọng. Rồi cho rằng đó là tình yêu. Chứ không phải là tìm người cùng mình đồng hành trên một con đường, cùng nhau nắm tay để vượt qua mọi giông bão trong cuộc sống. Họ không có năng lượng hút nhau từ sự rung động cũng như đồng điệu giữa hai trái tim một cách sâu sắc như tình yêu của ông bà ta ngày xưa, khi ngoại hình chưa phải là quy chuẩn của tình yêu. Cũng bởi vì sự phát triển của thời đại khiến tình yêu cũng bị lệch lạc theo và từ đó có những quy chuẩn riêng của nó. Xã hội đã cho ra đời những công cụ khác nhau để biến tình yêu thành một nền tảng mới lạ. Con người dần trở nên thực dụng hơn, khiến tình yêu dần mất đi sự tinh túy và thuần khiết vốn có.
Có những người vì muốn trải nghiệm cảm giác yêu nhau ra sao hoặc yêu cho tròn đạo lý cũng như nghĩa vụ. Để sau này họ có thể lập gia đình rồi có con cháu nối dõi tông đường. Nên khi tình cảm chưa đủ chín mùi hoặc thậm chí không có chút tình cảm nào nhưng đã chấp nhận quen một ai đó bắt đắc dĩ hoặc quen hờ, hay quen chỉ để thỏa mãn nhu cầu sinh lý. Về sau khi xảy ra mâu thuẫn, vì ko đủ thấu hiểu và đồng điệu nhau ngay từ lúc ban đầu nên cả hai dễ dàng đi đến quyết định chia tay. Hoặc đã chia tay rất nhiều lần nhưng rồi quay lại bên nhau. Và kết quả cuối cùng vẫn là sự rạn nứt. Vì sao trong quá trình yêu cả hai không kiên nhẫn tôn trọng cảm xúc của nhau? Nếu có những mâu thuẫn thì nên cùng nhau điềm tĩnh giải quyết và thấu hiểu. Chính bởi vì sự sai lầm ban đầu của họ là khi tình cảm chưa đủ vững chắc và sâu sắc mà đã đến bên nhau cũng vì "bất đắc dĩ", "thích thú", "cho cơ hội" và "trải nghiệm".
Đó là cái cảm giác có người yêu sau một khoảng thời gian dài độc thân nên muốn tìm cho mình những cảm giác mới mẻ. Thích chút là nhích thôi. Không cần quan tâm, tìm hiểu cũng như xây dựng nhiều. Đó là cái cảm giác đi tìm người yêu chứ không phải là tình yêu. Đến với nhau vì cảm xúc nhất thời. Rồi đến khi mất tất cả thì mới nhận ra cảm xúc của bản thân. Đến sau cùng chỉ có thể tiếc nuối, đau khổ nhưng rồi mọi thứ không thể cứu vãn được nữa.
Trước khi bắt đầu một mối quan hệ thì ta nên chịu trách nhiệm với nó và những hệ quả của nó, cũng như hiểu được những ưu điểm và nhược điểm của đối phương trong quá trình xây dựng. Khi đã chắc chắn và làm chủ được với cảm xúc của mình, đồng thời xây dựng được niềm tin và sự thấu hiểu vững mạnh dành cho nhau thì mới nên bước vào mối quan hệ chính thức. Không phải chấp nhận bất đắc dĩ hay chỉ vì trải nghiệm rồi phó mặc cảm xúc của cả hai. Đến khi cảm xúc tiêu cực trỗi dậy thì chúng ta lại tìm kiếm sự chia ly hay đổ lỗi trút giận lên nhau nhằm để che lấp mọi lý do trong lòng. Thật ra đó là tình yêu của trẻ con, là một cậu bé và cô bé đang tập yêu. Không phải là tình yêu của một người đàn ông và một người phụ nữ.
Ngày nay ta có thể dễ dàng tìm thấy những cậu bé và cô bé tập làm đàn ông và phụ nữ. Chứ hiếm khi mà thấy được một người đàn ông và một người phụ nữ. Bởi vì yêu thật lòng nên họ đã nguyện thả mình với nhau thành hai đứa trẻ để cùng nhau vui đùa, ngọt ngào, bay bổng và trút bỏ đi những ưu phiền của cuộc sống trên cương vị của hai đứa trẻ. Chứ không phải những lúc mệt mỏi, áp lực thì họ luôn gồng mình để đối mặt rồi giải quyết một cách cứng nhắc, nghiêm chỉnh. Sau đó dẫn đến mâu thuẫn gay gắt khiến cả hai khó có thể thấu hiểu và đồng cảm được với nhau về sau.
Hai chữ "chia tay" như là sợi dây quyết định sinh mệnh của một mối quan hệ vậy. Không phải cứ buông ra là dễ dàng thu hồi lại được. Vốn dĩ hai người ban đầu đã không thuộc về nhau thì dù có yêu lại lần nữa, vết nứt vẫn tồn tại. Xuất phát điểm đến cuối cùng của cả hai chỉ là đang trải nghiệm cảm giác có người yêu ra sao chứ ko phải là tình yêu thật sự dẫn lối họ đến với nhau. Dù tình yêu có tồn tại đi nữa thì cũng không đủ mạnh mẽ để hàn gắn lại mọi thứ. Vết nứt không bao giờ hàn gắn lại được chính là vết nứt chia tay.
Vì vậy. Trước khi bước vào một mối quan hệ, ta nên tự hỏi bản thân và đối phương hiện tại bên cạnh ta xem. Cả hai là người yêu hay là tình yêu của nhau ?
"Ngày nay, đa phần người ta chỉ đi tìm người yêu chứ không phải đi tìm tình yêu."
© Lâm Đình Phong - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tết này con sẽ về (Phần 8)
Tôi từng nghĩ mình đã quen với những chuyến đi một mình, quen với việc không ai đón, không ai chờ. Nhưng khoảnh khắc này, giữa mùi hoa Tết phảng phất và những tiếng gọi nhau thân quen, tôi mới nhận ra rằng: mình chưa từng hết muốn được trở về.
Mùa hoa xoan
Tôi nhớ những đêm dài thuở xưa. Gió thổi qua bậu cửa, lùa vào mái nhà tranh nghe lành lạnh. Trong bóng tối, tiếng cha ho khản như mắc lại nơi cổ họng. Mẹ trở mình khẽ khàng, thao thức đến gần sáng. Những năm gian khó, cái đói luôn rình rập. Cha lo vụ giáp hạt, tính chuyện sắn khoai độn cơm. Mẹ đong đếm từng bát gạo trong chum, chỉ mong ngày mai vẫn còn đủ nấu nồi cơm nóng.
Nhật kí tuổi 18
Sau một kì nghĩ hè đầy kỉ niệm, chúng tôi trở lại ngôi trường với những tiếng cười nói rôm rả, mỗi người lại có những câu chuyện đầy thú vị về mùa hè đáng nhớ của mình, ai cũng sôi nổi và toát lên vẻ thơ ngây và trong sáng, nhưng có lẻ mùa hè ấy cũng là một mùa hè sẽ chẳng thể nào quên được vì đó là mùa hè cuối cùng của thời học sinh.
Tết này con sẽ về (Phần 7)
Cúp máy, tôi đứng rất lâu giữa dòng người đang hối hả mua sắm. Không hiểu sao, lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi không thấy sợ Tết nữa. Tôi không còn nghĩ đến sự trống trải của những con đường vắng, hay những bữa ăn một mình. Thay vào đó, trong đầu tôi hiện lên hình ảnh ba lụi cụi lau bàn thờ, em trai phụ ba treo câu đối, căn nhà quen thuộc có mùi nhang trầm và mùi bánh mới hấp.
Thong dong như gió, tự tại như mây
Thong dong như gió, gió đi qua trần gian không hối hả, không cưỡng cầu, cũng chẳng mang theo gánh nặng. Gió lướt qua cánh đồng, ghé mái hiên nhà, mơn man trên hàng cây, để lại sự dịu mát rồi lặng lẽ rời đi. Người biết sống thong dong cũng vậy, họ học cách bước chậm, biết dừng lại đúng lúc để lắng nghe thân tâm mình, nhận ra đâu là điều cần giữ, đâu là thứ nên buông.
Đài vinh quang của riêng mình
Tôi nhớ lại lời hẹn trong quá khứ: “Hẹn gặp bạn trên đài vinh quang phía trước” gắn với một người quan trọng đã không xuất hiện trong ngày tốt nghiệp. Theo thời gian, giữa những bộn bề cuộc sống, “tôi” dần quên đi lời hẹn ấy và nhận ra rằng “vinh quang” không còn là thành công rực rỡ trước đám đông, mà là sự bình yên và kiên trì trong hành trình riêng. Kết thúc mở: “tôi” tiếp tục hành trình của mình, không còn tìm kiếm người cũ, nhưng vẫn giữ một cảm giác dịu dàng, sẵn sàng cho khả năng gặp lại hoặc không vì điều quan trọng nhất giờ đây là cách mỗi người tự chạm đến “đài vinh quang” của riêng mình.
Tết này con sẽ về (Phần 6)
Ông không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát từng thay đổi nhỏ của tôi. Ông thấy tôi giật mình mỗi khi nghe tiếng cửa mở, thấy tôi ngồi rất lâu trước bàn ăn nhưng không động đũa, thấy tôi thức trắng nhiều đêm, mắt đỏ hoe nhưng tuyệt nhiên không rơi một giọt nước mắt nào. Sự dằn vặt của tôi như một lưỡi dao cùn, không giết chết ngay, nhưng cứa từng nhát một vào lòng người cha đã mất vợ. Có những buổi tối, ba đứng trước cửa phòng tôi rất lâu mà không gõ. Tôi biết ba ở đó. Tôi biết ba muốn nói gì đó. Nhưng cả hai cha con đều bất lực trước nỗi đau của nhau, không ai dám chạm vào vì sợ làm vết thương rách toạc thêm.
Làm sao để em có thể quên anh
Ngoài kia nắng vẫn ngập tràn vì mặt trời vẫn soi rọi mỗi ngày nhưng cõi lòng em thì lạnh ngắt và em vẫn giãy giụa với nỗi day dứt đó, làm sao em có thể trở về bên anh làm sao em có thể quên được anh.
Chỉ một giây gió thổi
Thanh xuân vốn dĩ là như vậy không cần lời tỏ tình rành mạch, không cần những cái nắm tay lãng mạn dưới mưa. Chỉ cần một khoảnh khắc gió thổi, tóc bay, nụ cười bất lực và một mùi hương thoảng qua là đủ để trái tim rung lên từng nhịp dài.
Biết đủ là hạnh phúc
"Người biết đủ luôn là người hạnh phúc” Vì trong tim luôn giữ được bình yên Dẫu cuộc đời còn lắm nỗi ưu phiền Vẫn nhẹ bước, chẳng ưu tư vướng bận.



